Có những chuyến đi không chỉ là hành trình về khoảng cách, mà còn là hành trình dẫn lối con đến gần hơn với những giá trị của sự yêu thương và lòng trắc ẩn. Chuyến đi đến Đồng Nai lần này để thăm hai em Thùy Linh và Thanh Trúc đã cho con những trải nghiệm sâu sắc mà có lẽ con sẽ không bao giờ quên.
Từ lúc khởi hành, con đã mang theo trong mình sự háo hức và mong chờ. Khi xe lăn bánh trên những con đường rợp bóng cây, con hình dung đến gương mặt của hai em – hai mảnh đời nhỏ bé nhưng đầy nghị lực.
Và khi gặp Thùy Linh và Thanh Trúc, mọi cảm xúc trong con như vỡ òa. Hai em với dáng người nhỏ nhắn, ánh mắt trong trẻo nhưng chất chứa biết bao câu chuyện buồn vui của tuổi thơ.
Nghe cô chú chia sẻ về hoàn cảnh của hai em, con không khỏi chạnh lòng. Cuộc sống của hai em còn nhiều thiếu thốn, nhưng điều khiến con cảm phục là sự ngoan ngoãn, lễ phép và nụ cười luôn rạng rỡ trên môi. Thùy Linh và Thanh Trúc đã dạy cho con bài học về sức mạnh của sự kiên cường và niềm tin vào tương lai, dù hiện tại còn nhiều khó khăn.

Khi trao quà cho hai em, con nhìn thấy niềm vui ánh lên trong đôi mắt trẻ thơ. Những món quà tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm chân thành mà con và mọi người muốn gửi gắm. Con biết rằng, đó không chỉ là những món quà vật chất, mà còn là sự khích lệ tinh thần, là sự đồng hành để giúp hai em vững bước hơn trên hành trình phía trước.



Điều đặc biệt mà con cảm nhận được trong chuyến đi này là sự kết nối. Con nhận ra rằng, khi chúng ta cho đi sự yêu thương, chúng ta cũng nhận lại rất nhiều. Từ nụ cười của hai em, từ ánh mắt lấp lánh niềm vui ấy, con như được tiếp thêm năng lượng tích cực và cảm thấy cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Trở về sau chuyến đi, lòng con vẫn còn ngập tràn những cảm xúc khó tả. Con nhận ra rằng, đôi khi hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao, mà chính là những khoảnh khắc giản dị khi ta biết sẻ chia và đồng cảm. Con mong rằng hai em Thùy Linh và Thanh Trúc sẽ luôn giữ vững nụ cười, sự lạc quan và tiếp tục vươn lên để chạm đến ước mơ của mình.
Chuyến đi này đã giúp con hiểu rằng, tình yêu thương là thứ ngôn ngữ kỳ diệu nhất. Nó không cần lời nói mà vẫn có thể lan tỏa và kết nối mọi người với nhau. Và khi yêu thương được trao đi, nó sẽ còn mãi – như dòng sông chảy dài mang theo những hạt phù sa bồi đắp cho cuộc đời.
Con tin rằng, hành trình trao yêu thương của con sẽ không dừng lại ở đây. Đây chỉ là một bước nhỏ trên con đường dài mà con sẽ tiếp tục đi – con đường mang tên “cho đi là còn mãi”.
Huỳnh Văn Vĩ
Bình luận