Danh mục: Góc chia sẻ

  • GIẤC NGỦ MỒ CÔI!

    GIẤC NGỦ MỒ CÔI!

    À ơi giấc ngủ mồ côi
    Lời ru êm tiếng ru hời dịu êm
    Thoảng đưa con gió bên thềm
    Xa xa mây trắng bồng bềnh nhẹ trôi
    À ơi câu hát đưa nôi
    Như lời của mẹ ai vừa hát ru
    Ngoài kia con gió mùa thu
    Mưa rơi rớt nhẹ vi vu thoáng buồn.
    (DANH CHÍNH)
    Hình ảnh các em nhỏ tại mái ấm Hoa Mẫu Đơn

  • [ THÁNG 4 ] NHỮNG LỜI NÓI DỐI CỦA EM!

    [ THÁNG 4 ] NHỮNG LỜI NÓI DỐI CỦA EM!

    Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, em nói rằng chúng em đều ổn, nhưng sâu thẳm trái tim em còn rất nhiều khẽ hở, khẽ hở ấy em đã mở cửa từ lâu đón chờ những trái tim nhân hậu đi vào rồi ở lại với em nhé!
    Và rồi Gia đình VICARIS đã tới cùng các em nuôi dưỡng và xây dựng những ước mơ tương lai tại Mái Ấm Hoa Mẫu Đơn.
    Những niềm vui em đã nhận được, những nụ cười em xin mến tặng các anh chị Sponsor, Mentor, Volunteer và các đơn vị đã và đang đồng hành cùng Vicaris và chúc gia đình VICARIS khởi đầu một tháng mới tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết cũng như trần đầy sức khỏe đề luôn đồng hành và nâng đỡ chúng em nhé!
  • MỖI NGÀY EM CHỌN MÔT NIỀM VUI

    ? Chúng tôi – những người trẻ khát khao được cống hiến có hẹn với các em nhỏ tại Mái ấm Hoa Mẫu Đơn vào mỗi tối chủ nhật, để hướng dẫn và khuyến khích các em nhỏ có tài năng về hội họa có thể phát triển năng khiếu của mình.
    ?️Với các em mỗi ngày tham gia lớp học là mỗi ngày trải nghiệm và khám phá tài năng của mình, theo những cách riêng, đặc biệt nhất..
    Tình nguyện viên Vicaris đến với các em vào mỗi chủ nhật

  • THIỆN NGUYỆN – GHI DẤU THANH XUÂN

    THIỆN NGUYỆN – GHI DẤU THANH XUÂN

    Bạn muốn tuổi trẻ sẽ là những tháng năm rực rỡ, vậy thì sao không thử chọn cho mình hành trình tham gia vào các hoạt động của chúng tôi. Đủ mạnh mẽ can trường, đủ tình yêu thương dịu dàng và đủ đầy ý nghĩa, dành cho những đứa trẻ xứng đáng.
    Children, dear and loving children, can alone console a woman for the loss of her beauty.
  • VƯỢT QUA CÕI CHẾT! (Chung cư Carina Plaza)

    VƯỢT QUA CÕI CHẾT! (Chung cư Carina Plaza)

    Bố và Mẹ thường hay xem phim hành động, và nhiều phim có nội dung về Đấu Tranh Sinh Tồn. Bố thường hay nói rằng, mình mà rơi vào hoàn cảnh ấy, chắc em không thể vượt qua được đâu, em yếu quá.
    Vậy mà ngày hôm nay, nó đã thật sự, thật sự xảy ra với gia đình mình và cứ nghĩ là trong mơ, hay trong phim. Với chính Bố Mẹ, Kathy và Ella. Chúng ta đã thoát được (We made it!). Phép màu!
    ——
    Tầm khoản 1h40 sáng, tự nhiên Mẹ giật mình thức dậy, nghe âm thanh la giống câu chuyện trước Tết xảy mà chúng ta là người xem. Mẹ mở cửa sổ nhìn xuống. Cháy! Khói phía tòa nhà mình đang ở. Mẹ kêu Bố dậy, Mẹ bế Ella (1 tuổi), Bố bế Kathy (3 tuổi).
    Mẹ đập cửa phòng Daisy ( chị giúp việc). Chạy! và khói đã sắp vào nhà. Bố nhanh trí kêu cả nhà vào Toilet mở nước. Trong lúc ấy có thêm thời gian suy nghĩ cách thoát thân. Và chỉ còn cách duy nhất là cầu thang bộ. Nhưng chúng ta không biết cháy từ hướng nào, càng chạy, khói phía cầu thang càng nhiều. Vẫn cứ chạy! Từ tầng 9, chạy xuống đến gần tầng 4, thấy đoàn người khác tù dưới chạy ngược lên :”nóng, nóng lắm! chạy ngược lên thôi!”. Thế là chạy theo ngược lên, ai đó nói lên tầng 14 (tầng cao nhất). Mẹ chợt nghĩ đến những bài Mẹ học về an toàn PCCC và thoát hiểm khi cháy. Khói là kẻ giết người, tầng 14 sẽ có khói nhiều nhất. Mẹ gọi cậu Danny Nguyen:”có cháy tầng trệt không?”.
    Cậu Đằng nói :”không, chạy ra tầng trệt đi, nhanh lên, nhanh lên”.
    Mẹ la lên :”Bố ơi, tầng trệt, tầng trệt!”. Và Mẹ cùng Ella chạy từ tầng 10, chạy trở ngược lại tầng Trệt, đến tầng Trệt, vẫn thấy nhóm người nói “nóng quá, nóng quá, cửa đóng rồi, không mở được, nóng quá!”. Mẹ cứ mặc kệ, Mẹ chạy xuống, nhìn thấy cánh cửa, nóng thật, rất rất nóng!, Mẹ nghĩ, đây là cửa thoát hiểm, không thể nào bị kẹt, vì cửa đóng bằng cơ mà, và nó chỉ có thể mở được từ bên trong. Mình có thể mở được mặc dù rất nóng.
    Mẹ biết lúc này đây, Ella con Mẹ đang rất mệt vì Mẹ cũng đã rất đuối sức. Thế là Mẹ mở bậc cách cửa ra như một Phép Màu! Mẹ la lớn lên:”cửa mở được rồi, cửa mở được rồi. Bố ơi!”. Ngay sau khi mở được cách cửa, Mẹ ngã quỵ xuống, Mẹ không thở được nữa. Khói mù mịt, không thấy gì cả, nhưng Mẹ cảm nhận được Ella của Mẹ vẫn đang động đậy! Ella của Mẹ rất kiên cường. Mẹ đã gượng đứng dậy “sắp đến rồi con ơi, mình sắp đến rồi!”. Kìa là cầu thang, nơi mình đón Uber mỗi ngày, kìa là cậu Đằng đang đứng đợi chúng ta. Mẹ quay lại tìm, “Bố và Kathy của Mẹ đâu?”. Sao trong đoàn người ấy không có họ. Mẹ như chết đi. Họ bị kẹt rồi, họ bị kẹt rồi. Làm sao 2 Bố con có thể thở nổi nữa. Lâu lắm rồi. Mẹ đưa Ella cho cậu Đằng. Mẹ chạy lại vào trong, Mẹ mò đến cách cửa, Mẹ kêu “Bố ơi, Bố ơi!”, và như vô vọng. Mẹ chạy ngược trở ra.
    Mẹ gào thét, kêu cứu người với tất cả Bảo vệ, hàng xóm, lính cứu hỏa. Nhưng không ai dám vào trong. Mẹ chạy lại thêm lần nữa, mọi người nếu Mẹ lại. Thế giới của Mẹ như dập tắt. Hết rồi, hết thật rồi!
    Mẹ chỉ biết ngồi bệt xuống đất cầu nguyện, cầu xin Chúa, chỉ có Ngài mới có Phép Màu!
    Điện thoại Mẹ reo, số lạ! giờ này không thể có ai biết số của Mẹ trong chung cư này mà là số lạ cả. Là Bố! Bố hỏi “Mẹ và Ella an toàn chưa, Bố lạc mất Mẹ nên chạy lên trên tìm. Giờ Bố cùng đoàn người ở lầu 1, đang tìm cách xuống”. 1 lát sau, Bố gọi, Bố ở sân Tennis, Bố và Kathy đã thoát ra được rồi. Hai Bố Con của Mẹ rất dũng cảm và kiên cường!
    Còn nữa, Daisy! Daisy đâu?? Chúng ta đã lạc nhau khi cùng chạy xuống cầu thang. Liên lạc, gọi điện, chị ấy đang bị kẹt ở Tầng 7. Cầu nguyện, cầu nguyện, chí ấy sẽ qua được. Cậu Đằng ở lại chờ giải cứu Daisy, Bố Mẹ đưa 2 con và cô Hằng bụng bầu chạy vào Bệnh viện trước. 1 lúc sau, cậu Đằng báo, “Daisy thoát ra được rồi!”
    Thế là cả nhà an toàn nhập viện. Mẹ bị nặng nhất nên phải nằm khu Chăm Sóc đặc biệt như các bài báo đăng. Để có thể lúc 3 giờ khuya, ngồi viết lại câu chuyện Vượt ra từ Cõi chết của cả nhà chúng ta.
    Nhờ cậu Đằng cho Mẹ biết tầng trệt không cháy.
    Nhờ Ella kiên cường, nhúc nhích mà Mẹ tỉnh dậy khi quỵ gối gần như ngất đi.
    Nhờ Kathy kiên cường cho Bố có động lực dũng cảm.
    Nhờ tình yêu của Bố, Mẹ dành cho Kathy và Ella.
    Nhờ tình thương người với nhau mà Daisy đã vượt qua được mặc dù bất đồng ngôn ngữ.
    => TẤT CẢ NHỮNG CHỮ “NHỜ” ẤY, CHÍNH LÀ PHÉP MÀU CỦA CHÚA. Nó không tự nhiên như thế mà diễn ra, đó là mục đích đã lập ra sẳn từ Ngài. Nếu Chúa không để Mẹ tỉnh giấc nữa đêm, thì cả Nhà đã tiếp tục ngủ. Nếu Chúa không chỉ đường quay lại tầng Trệt, thì Mẹ đã bị ngộp và hết sức ở tầng 10. Nếu Chúa không giữ để Ella còn động đậy nhúc nhích thì Mẹ đã không đứng dậy nỗi để chạy ra.
    Cảm ơn Ngài, đấng quyền năng đã bảo vệ Gia đình chúng con thoát chết!
    Hình ảnh các Dũng Sĩ nhà họ ĐỖ kiên cường là đây, là tình yêu của Mẹ. Mẹ yêu cả nhà…
    Cre: Dan Nguyen
  • Một buổi tối ý nghĩa cùng các VCS trong buổi tiệc nho nhỏ của Vicaris.

    Một buổi tối ý nghĩa cùng các VCS trong buổi tiệc nho nhỏ của Vicaris.

    Một buổi tối ý nghĩa cùng các VCS trong buổi tiệc nho nhỏ của Vicaris. Các riser đã tự tay sáng tạo ra một không gian ấm cúng để kể chuyện về ngôi nhà Hoa Mẫu Đơn với những khách mời và bạn bè đến với chương trình.
    Sáu tháng khởi tạo là một chặng đường không ngắn vì quá nhiều thử thách, cũng không quá dài vì những kế hoạch vẫn còn đang tiếp tục.
    Chúng tôi đã sẵn sàng để viết nên những cuộc hành trình không tưởng cho tương lai.
    Cảm ơn các Sponsor, Mentor, Volunteer và các đơn vị đã và đang đồng hành cùng Vicaris.
  • [SÀI GÒN] – Buổi họp các thành viên trong ban giáo dục nhà Vicaris.

    [SÀI GÒN] – Buổi họp các thành viên trong ban giáo dục nhà Vicaris.

    Tiếp nối những hoạt động giảng dạy và chào mừng các bạn tình nguyện mới tham gia vào kế hoạch sắp tới, chiều nay (ngày 18/3/2018), buổi họp ban giáo dục của Vicaris khu vực phía Nam đã diễn ra vô cùng ấm cúng và thân mật.
    Các bạn tình nguyện viên đã có cơ hội được lắng nghe những lời chia sẻ chân thành từ chính các anh chị điều phối và các Mentor đầy tâm huyết. Hi vọng rằng, sự cổ vũ to lớn này sẽ là nguồn động lực để những thế hệ tình nguyện viên của Vicaris kết nối với nhau, vươn cao, vươn xa hơn.
    Vicaris Foundation xin chân thành cảm ơn các anh chị Mentor cùng các bạn tình nguyện viên đã dành thời gian tham gia buổi họp, đặc biệt là anh “đạo diễn” Tấn Phát đầy nhiệt thành và bạn trợ lý Anh Kỳ năng nổ đã đứng ra điều phối để mọi thứ được suôn sẻ.
    Trích lời từ anh Nguyễn Thanh Tú, một người anh cả ấm áp, đồng thời cũng là sáng lập của tổ chức dành cho các bạn tình nguyện viên trong buổi họp chiều nay: “Chúng ta sinh ra như thế nào không quan trọng, quan trọng chúng ta sẽ SỐNG NHƯ THẾ NÀO !?”
    Xin cảm ơn cơ duyên đã cho chúng ta gặp nhau.
  • VICARIS – CHUYỆN CHƯA KỂ!

    VICARIS – CHUYỆN CHƯA KỂ!

    Mùa hè năm 2017 là khoảng thời gian đáng nhớ nhất với Vicaris.
    Là khoảng thời gian chúng tôi tìm thấy nhau, chào đón những gương mặt đầu tiên, những ý tưởng đầu tiên, những câu chuyện đầu tiên, khởi nguồn cho niềm hi vọng lớn lao tạo nên giấc mơ có thật. Cũng là khoảng thời gian những “hạt giống” đầu tiên mà Vicaris lựa chọn vun trồng dần dần thành hình.
    Sứ mệnh và hạnh phúc của Vicaris là được đồng hành cùng các em trong những hành trình không mệt mỏi ấy. Các em- là những đứa trẻ yếu thế trong xã hội nhưng ẩn chứa trong mình nghị lực sống phi thường cùng tài năng khiến bao người ngưỡng vọng. Các em xứng đáng với những giá trị tốt đẹp, điều đó càng thôi thúc chúng tôi không ngừng, không ngừng tìm kiếm và hành động.
    Lời nói sẽ không bao giờ là đủ, Vicaris đang trên con đường viết lên những câu chuyện trọn vẹn về hành trình trưởng thành của những “hạt giống” ấy, hẳn sẽ có muôn vàn thách thức lắm. Nhưng chúng tôi tin, chúng tôi không đơn độc trên cuộc hành trình này.