Danh mục: Góc chia sẻ

  • Tình thương ấm lại – Thầy Tuệ Đạt chia sẻ trang lòng về buổi gặp mặt mạnh thường quân bảo trợ cho BT26 Ngân Hà

    Tình thương ấm lại – Thầy Tuệ Đạt chia sẻ trang lòng về buổi gặp mặt mạnh thường quân bảo trợ cho BT26 Ngân Hà

    Cơn bão đi qua để lại cho mỗi tâm hồn một chút đau đáu, ngậm ngùi, bởi câu chuyện nào cũng nức nở những bề bộn. Đã trải qua rồi mới tỏ được ngồi yên là một phép mầu, một phép mầu bình lặng trong cuộc lữ vốn “chuộng” lao xao.

    [spacing size=”10″]
    Những ngày nước tuôn về, cháu Ngân Hà – một cháu mồ côi cha mẹ được Quỹ bảo trợ đã mất liên lạc với mình. Tin tức báo rằng Diên Khánh, Khánh Hòa – nơi Ngân Hà ở là rốn lũ, nhà cửa ngập sâu, người người dằn mình qua đêm dài không chợp mắt. Sau 3 hôm mình liên lạc được, chỉ với cuộc gọi đổ chuông, bắt máy nhưng không nghe con nói gì, ngay khoảnh khắc đó là cũng đủ yên lòng, yên những lo lắng về điều xấu nhất xảy đến.
    [spacing size=”10″]
    Trong sự mong mỏi được lắng nghe và kết nối, khi hỏi con đã trải qua những gì, con đã đáp lại với giọng điệu lạc quan hơn cái cách mà mình lo lắng. Ngân Hà kể về những chuyện tưởng chừng dễ dàng nhưng thực là vô vàn lênh đênh, trắc trở. Trong đêm đợi, khung cửa sổ trở thành nơi bám bíu giữ lại 5 sinh mạng, chiếc tủ lạnh làm phao cứu sinh. Khi hỏi suốt 13 tiếng đó, con có đói không?, Ngân Hà vẻ vô tư đáp: “Dạ, thưa thầy, có bánh ngọt hôm cúng còn trên bàn thờ và có sữa của em Sóc Bụp để ăn ạ”. Nghe con nói mà lòng ấm lại, nửa thấy mừng, nửa cảm thương cho con.
    [spacing size=”10″]
    Rồi một sớm đi qua, nhưng tình thương ở lại và chan chứa trong người khách phương xa kỳ ngộ tại ngôi thất nhỏ chốn yên hà. Ngân Hà đã được 2 anh chị nhận bảo trợ cho những năm con học Đại học tới. Trong lúc uống trà, mình hiểu được tấm lòng mong muốn giúp trẻ em mồ côi tại quê nhà mà bao năm anh chị hướng vọng về, mà nay mới đủ duyên để thiện tâm biểu hiện. Ô hay! Non xanh thêm một dấu vết của tình thương, đôi tay lớn nắm lấy đôi tay nhỏ sưởi ấm lại sau ngày buốt, lặng nhìn nhau trong mắt thương, từng nhịp thở nghe xao xuyến lòng.
    [spacing size=”10″]

    Tôi ở đây, nhìn ra ô cửa tròn còn thơm mùi đất sét, tôi đã không tìm khung cảnh long lanh mà chỉ là khói sớm, sương mai, nhà cửa và cây cối đã thật rạng ngời đôi mắt. Khung thời gian như chững lại, trước mắt vẫn một trời khát vọng. Viết xuống những trang lòng về em thơ, tôi đã mấy bận tay siết, mắt lệ nhòa. Tôi biết mình nhẹ lòng dung dạ vun đắp chiếc tổ cho cánh chim nào bơ vơ… còn tôi xin trọn kiếp không nhà.

    #kyngoyenha
    Tuệ Đạt
    Video: Buổi gặp gỡ mạnh thường quân bảo trợ cho BT26 Ngân Hà (Khánh Hoà) 

    Buổi gặp mặt của Thầy với mạnh thường quân là Mr. Piotr và Ms. Cindy, bảo trợ cho em Ngân Hà
    Từ trái sang: Phật tử Sa Huỳnh (người kết nối MTQ), Thầy Tuệ Đạt, Ms. Cindy và Mr. Piotr (MTQ bảo trợ cho cháu Ngân Hà)
    Non xanh thêm một dấu ấn của tình thương
  • Hoạt động “Trồng một nụ cười” | Bài cảm nhận của em Hồng Hạnh (Đắk Lắk) về chủ đề “Làm thế nào để tìm ra sứ mệnh của mình”

    Hoạt động “Trồng một nụ cười” | Bài cảm nhận của em Hồng Hạnh (Đắk Lắk) về chủ đề “Làm thế nào để tìm ra sứ mệnh của mình”

    Trong hành trình trưởng thành, có lẽ ai cũng từng trăn trở về sứ mệnh của đời mình. Bài đọc của tác giả Đặng Thanh Vân đã cho em một góc nhìn mới mẻ và sâu sắc về khái niệm tưởng chừng rất lớn lao này. Không phải là những điều cao siêu, xa vời, sứ mệnh thực sự có thể được tìm thấy ngay trong những điều giản dị nhất của cuộc sống.
    Trước khi đọc bài viết, em luôn nghĩ sứ mệnh phải là những điều vĩ đại như thay đổi thế giới hay trở thành người phi thường. Nhưng tác giả đã giúp em hiểu rằng sứ mệnh có thể đơn giản chỉ là niềm vui khi được chăm sóc gia đình, là sự hứng khởi mỗi sáng thức dậy, hay cảm giác ấm áp khi giúp đỡ người khác. Điều này khiến em nhớ đến câu nói của Marcus Aurelius: “Hạnh phúc không ở đâu xa, mà ở ngay cách ta sống mỗi ngày.”
    Bài viết đã chỉ ra ba yếu tố quan trọng để xác định sứ mệnh: đam mê cá nhân, giá trị cộng đồng và thu nhập bền vững. Đây chính là cốt lõi của mô hình Ikigai mà người Nhật luôn tâm đắc.
    Em đặc biệt ấn tượng với lời khuyên: “Nếu chỉ chọn được 2/3 yếu tố, hãy ưu tiên sự kết hợp giữa đam mê/giá trị cộng đồnđồng và thu nhập”. Điều này thể hiện sự thực tế cần có trong cuộc sống. Bên cạnh đó hình ảnh sứ mệnh như ánh mặt trời – càng đuổi theo càng xa đã để lại trong em nhiều suy ngẫm. Nó nhắc nhở rằng thay vì mải mê tìm kiếm điều lớn lao, hãy trân trọng những giá trị nhỏ bé ta tạo ra mỗi ngày.
    Bài đọc đã giúp em hiểu rằng sứ mệnh không phải là đích đến xa xôi, mà là hành trình ta đi mỗi ngày với trái tim rộng mở. Khi biết kết hợp hài hòa giữa đam mê, giá trị cộng đồng và nhu cầu thực tế, chúng ta sẽ tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Đó chính là cách để mỗi ngày thức dậy đều tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết, sống trọn vẹn với chính mình và mọi người xung quanh.
    Hồng Hạnh_Đăk Lăk.
  • Hoạt động “Trồng một nụ cười”| Bài cảm nhận của Thanh Thiên (Bắc Ninh) về chủ đề “Chấp nhận mình chưa hoàn hảo chính là khởi đầu cho sự an lành”

    Là một sinh viên năm hai nhóm ngành Kinh tế, em hay được dạy về những mô hình tối ưu hóa, về việc làm sao để đạt được hiệu quả cao nhất với nguồn lực là nhỏ nhất. Có lẽ vì thế mà đôi khi, em vô tình áp dụng những mô hình ấy lên chính bản thân mình: luôn cố gắng để trở thành một phiên bản hoàn hảo trong học tập, trong các mối quan hệ. Thế nhưng, những dòng chia sẻ trong đoạn trích đã nhắc nhở một điều rằng: “Chấp nhận mình chưa hoàn hảo chính là khởi đầu cho sự an lành”-câu nói ấy như cơn mưa mát lành mùa giữa những deadline cháy bỏng. Có lẽ trong kinh tế học cuộc sống, việc chấp nhận này giúp ta tối ưu hóa các lựa chọn của mình khi ta đã hiểu rõ các chi phí cơ hội và vận hành trong giới hạn hiệu quả của bản thân.
    Sống thật với em bây giờ không còn là một khái niệm trừu tượng mà giống như một người bạn đồng hành trên hành trình trưởng thành. Khi dám là chính mình với cả những ưu nhược điểm, em cảm nhận được sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Không cần phải gồng mình để đáp ứng kỳ vọng của người khác, không cần phải cố trở thành một ai đó khác. Giống như một bản nhạc, mỗi người đều có nhịp điệu riêng và chính sự khác biệt ấy đã tạo nên một cá thể độc nhất. Quả thật là “Ta có là ta, ta mới đẹp”.
    Hành trình trưởng thành giờ đây là quá trình tích lũy (kinh nghiệm sống, thấu hiểu bản thân và rèn luyện bản lĩnh qua những khó khăn) mà không phải cuộc chạy đua để trở nên hoàn hảo. Mỗi khi chấp nhận một điểm chưa hoàn hảo của mình là em đang thực hiện một khoản đầu tư vào sự trưởng thành lâu dài.
    Bài học lớn nhất mà em rút ra có lẽ là: Trong thế giới đầy những chuẩn mực và kỳ vọng này, can đảm nhất không phải là cố gắng trở nên hoàn hảo mà là dám không hoàn hảo một cách trọn vẹn. Khi ta là ta, ta không chỉ tìm thấy bình yên nội tâm, mà còn có thể kết nối chân thành với những người xung quanh.
    Như những chuyến xe cần lộ trình rõ ràng, hành trình của mình cũng cần sự kiên nhẫn. Và em tin, cứ bình an đi tiếp, rồi em sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, bằng chính năng lực và cá tính của bản thân.
    Thanh Thiên_Bắc Ninh
    Bài cảm nhận Trồng Một Nụ Cười 2025
  • Hoạt động “Trồng một nụ cười” | Bài cảm nhận của em Thanh Xuân (Bắc Ninh) về chủ đề “4 bước loại bỏ thói quen xấu”

    Hoạt động “Trồng một nụ cười” | Bài cảm nhận của em Thanh Xuân (Bắc Ninh) về chủ đề “4 bước loại bỏ thói quen xấu”

    Sau khi xem video “4 bước loại bỏ thói quen xấu”, con hiểu thêm nhiều điều về bản thân. Trước đây, con có vài thói quen chưa tốt, như hay lướt điện thoại trước khi ngủ hoặc trì hoãn việc cần làm. Con đã nhiều lần muốn thay đổi nhưng không thành công, vì chưa hiểu rõ nguyên nhân thật sự.
    Video giúp con nhận ra rằng muốn thay đổi, con cần biết vì sao mình có thói quen đó. Khi đã hiểu, con có thể tìm ra cách thay đổi phù hợp hơn. Con cũng học được rằng cần có một mục tiêu rõ ràng để cố gắng, ví dụ như “Con muốn ngủ sớm để sáng dậy khỏe hơn”, thay vì chỉ nói “Con không muốn lướt điện thoại nữa”.
    Ngoài ra, video còn dạy con nên thay thế thói quen xấu bằng việc tốt hơn, như đọc sách, nghe nhạc nhẹ hay hít thở sâu để thư giãn. Điều cuối cùng con rút ra là phải kiên trì từng ngày, không nóng vội và luôn tự động viên mình.
    Sau khi xem video, con cảm thấy mình hiểu bản thân hơn và muốn sống tích cực hơn mỗi ngày. Con tin rằng nếu cố gắng từng chút một, con sẽ dần bỏ được những thói quen chưa tốt và trở nên tốt hơn. 
    Thanh Xuân_Bắc Ninh
  • Hoạt động “Trồng một nụ cười” | Bài cảm nhận của em Thanh Thúy – Đồng Tháp về chủ đề “Chấp nhận mình chưa hoàn hảo chính là khởi đầu cho sự an lành”

    Hoạt động “Trồng một nụ cười” | Bài cảm nhận của em Thanh Thúy – Đồng Tháp về chủ đề “Chấp nhận mình chưa hoàn hảo chính là khởi đầu cho sự an lành”

    Có những lúc con ngồi trước màn hình điện thoại trong khi đề cương hay bài học chất thành đống. Nhưng con lại để bản thân chú ý nhìn sâu vào những trang mạng xã hội, lướt tiktok trong vô thức. Bên trong tâm thì gấp gáp, lo lắng, nhưng bàn tay với mắt lại chẳng chịu nhúc nhích. Cảm giác như chỉ còn con và chiếc điện thoại ấy bên trong một căn phòng trắng toát xung quanh là bốn bức tường. Con biết là bản thân cần phải thoát ra nhưng lại không đủ sức để bước đi ra khỏi nơi ấy.

    Con đã xem video “4 bước để loại bỏ hoàn toàn thói quen xấu”, con cảm giác như được trao một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa mới vậy vì một phương pháp chữa lành thực sự – bắt đầu từ bên trong chính mình.
    1. Đi tìm dấu vết của thói quen xấu và nguyên nhân của nó
    Con hiểu rằng đằng sau mỗi hành động tưởng chừng vô nghĩa lại là một nhu cầu mà lâu nay mình không nhìn thấu. Thay vì tự trách bản thân, con tập hỏi: “Tâm trí mình đang muốn điều gì?” Có khi là nỗi sợ, có khi là sự mệt mỏi hay thế lực vô hình nào đó. Chỉ khi lắng nghe bằng sự thấu cảm của bản thân, con mới chạm được đến phần gốc rễ tận sâu trong đấy lòng ấy.
    2. Chăm sóc bản thân bằng sự dịu dàng
    Bước thứ hai dạy con biết chữa lành bằng sự bao dung. Không phải là cố bóp bỏ thói quen xấu như đập cửa bằng vũ lực, mà là nhẹ nhàng tìm kiếm chìa khóa để hóa giải tâm hồn để nó tự hồi phục. Đôi lúc, một lời tự nhắc bản thân nhẹ nhàng còn hiệu quả hơn việc ép bản thân phải từ bỏ chính mình
    3. Tìm lại điều khiến trái tim mình bừng sáng
    Con nhận ra mình đã từ bỏ quá là nhiều thứ. Vì khi bản thân có một mục tiêu khiến mình thật sự rung động, năng lượng tự động hướng về điều đó. Giống như tia ánh sáng từ con tàu mọc mạc ở vùng quê nghèo, chỉ như thế thôi cũng là ước mơ của bao người.
    4. Kiên trì và biết tha thứ cho bản thân
    Cuối cùng, con hiểu rằng một hành trình đẹp thường không phải là hành trình cô độc. Khi xung quanh còn có những người đồng hành – cùng tạo động lực, cùng chia sẻ, cùng vượt qua những ngày không muốn cố gắng – bước đi nào cũng sẽ trở nên chắc chắn hơn. Mỗi lần cố gắn là một chút ánh sáng, ghép lại thành cả một bầu trời hy vọng.Hành trình vượt qua sự trì hoãn đối với con giống như việc kéo bản thân qua khỏi đám mây đem đang dần che phủ tâm hồn. Con nghĩ rằng những lúc bản thân lướt mạng vô thức, ẩn sau đó là nỗi sợ, nỗi tự ti, nỗi lo và nó cứ kéo dài khiến bản thân con kiệt sức, mệt mỏi.
    Và khi nhận ra bằng cái nhìn khác mọi thứ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hóa ra thay đổi không phải là cuộc chiến khó khăn, mà là sự thay đổi một chút về cách sống, cái nhìn, và niềm tin của bản thân hơn.
    Thanh Thúy_Đồng Tháp
    Bài cảm nhận Trồng Một Nụ Cười 2025
  • GIA ĐÌNH VICARIS ĐÓN TRUNG THU AN LÀNH, GẮN KẾT YÊU THƯƠNG

    GIA ĐÌNH VICARIS ĐÓN TRUNG THU AN LÀNH, GẮN KẾT YÊU THƯƠNG

    Tối ngày 6/10/2025, Gia đình Vicaris đã cùng nhau tổ chức buổi đón Trung thu trong không khí ấm áp và an lành.

    Sau những phút giây tất bật học tập và làm việc, đêm Trung thu chính là cơ hội để gia đình Vicaris cùng lắng lòng mình và cảm nhận được sự hiện diện trọn vẹn của nhau. Các thành viên cùng tụng thời kinh trang nghiêm và hướng tâm cầu nguyện cho bình an, hạnh phúc và tình thương lan tỏa.

    Sau thời kinh, đại gia đình quây quần bên nhau, cùng ngồi bên tách trà thơm, trò chuyện, lắng nghe nhau giữa ánh trăng rằm thanh tịnh. 

    Buổi gặp gỡ tuy mộc mạc nhưng chứa chan nghĩa tình, là dịp để các thành viên lắng nghe hơi thở của chính mình và cùng nhìn về những giá trị bình yên trong đời sống tinh thần mà đôi lần mình đã vô tình bỏ quên.

    Trung thu với Gia đình Vicaris không chỉ là ngày hội trăng rằm, mà còn là khoảnh khắc của đoàn viên và kết nối tâm hồn, nơi mỗi người tìm thấy sự an vui trong chính mình và trong tình thương của tập thể.

    Như Ý

  • Dấu ấn Workshop Mực, Trà và Thi – Ngọc Ánh (Một thành viên được Quỹ Vicaris bảo trợ)

    Dấu ấn Workshop Mực, Trà và Thi – Ngọc Ánh (Một thành viên được Quỹ Vicaris bảo trợ)

    Sau những ngày dài háo hức mong chờ đến Worskshop “ Mực, trà và Thi” – con đã được hòa quyện vào bầu không khí an lành, thanh tịnh nơi Trà quán – Chùa Vĩnh Nghiêm.

    Con biết tin Quỹ bảo trợ giáo dục Vicaris sẽ tổ chức một buổi Workshop Viết thư pháp chánh niệm cách đây vài tháng. Cảm giác trong con rất háo hức và mong chờ được hỗ trợ, cộng sự cùng Thầy và các anh chị để tạo nên một không gian thư giãn cho người thương. Trước hôm diễn ra buổi Workshop một ngày, con đã trở về Thiền đường để chuẩn bị đầy đủ dụng cụ cho ngày chủ nhật. Xe đưa chúng con tới Chùa Vĩnh Nghiêm – một mái lam già cổ kính nghiêng mình trong cái nắng của chiều hạ. Bước vào trong gian Trà quán con cảm nhận được sự an lành – bởi không gian nơi đây tĩnh lặng đến lạ thường. Sau những giây phút nghỉ ngơi, chúng con đã sãn sàng để chuẩn bị trang trí cho buổi Worskshop. Ai cũng tận tâm, tận lực sắp xếp, trang trí thật hài hòa và đẹp mắt – vốn sự chỉn chu đó xuất phát từ trái tim của chúng con, chúng con muốn để lại một dấu ấn khó phai trong lòng quý khách tham dự. Đồng hồ điểm hơn Mười một giờ đêm, chúng con đã hoàn thành cơ bản phần trang trí. Chúng con có mệt, có đuối sức và có buồn ngủ, nhưng chúng con hiểu được rằng sau những mệt nhoài sẽ là thành quả xứng đáng. Chúng con cùng Thầy về Thiền đường để nghỉ ngơi, cảm giác ngồi trên chiếc xe được ngắm phố xá, từng con đường của sài Gòn làm con có một chút xao xuyến – bởi rất gần thôi, con sẽ sinh sống và học tập tại thành phố hoa lệ này.


    Chúng con chỉ kịp chợp mắt khoảng 4 tiếng, sau đó tiếng chuông báo thức lại reo lên, không cần phải gọi nhau, chúng con tự giác thức dậy, vệ sinh cá nhân sau đó tiếp tục di chuyển tới Chùa Vĩnh Nghiêm. Buổi sáng tinh sương thật đẹp, thật trong lành, nó cho con cảm giác thoải mái và dễ chịu vô cùng. Sáng nay, nhiệm vụ của chúng con là nhờ Thầy Yên Tử training cách bê trà, rót trà trong chánh niệm, cùng với đó là sắp xếp, trang trí lại gian hàng Vicaris Shopee.


    Thế rồi, những vị khách đầu tiên đã tới, trong con vui lắm, vì từ trước đến nay, con tham gia workshop với tư cách là người tham dự, còn hôm nay con – là ban tổ chức, là người đón tiếp những người khách thân thương. Cả 3 khung giờ trong ngày, đội châm trà chúng con đều thực hiện thật tốt nhiệm vụ và luôn giữ được những bước chân an lạc, chánh niệm cho mình. Mùi vị trà thơm nóng, ngọt dịu tạo cho con cảm giác an lành, con như được trở về nương tựa thân và tâm của mình. Ngồi xuống, cầm ly trà nóng ấm trên tay, con không còn suy nghĩ xa vời mà chỉ quan tâm, để ý tới khói trà hòa cùng tiếng ca ngọt ngào của các nghệ sĩ hiến tặng nghệ thuật cho buổi workshop. Con cũng cảm nhận được rằng, không chỉ có con mà tất cả các vị khách tham gia Workshop đều thoải mái, thư giãn và an lạc trong suốt hơn 2 tiếng đồng hồ diễn ra hoạt động. Suốt một ngày Thầy của chúng con chắc hẳn đã thấm mệt – nhưng trên môi thầy luôn nở nụ cười, khuôn mặt Thầy luôn tươi mát và Thầy luôn động viên chúng con phải thật chánh niệm trong từng bước chân mình. Con cũng thật hạnh phúc khi được nhìn thấy Thầy Yên Tử hướng dẫn tất cả mọi người tập viết thư pháp. Con muốn xin Thầy Yên tử một chữ nhưng khách quá đông nên con sợ thầy mệt nên con đành để lần sau xin bù 10 chữ từ Thầy ạ. Thư pháp chánh niệm có lẽ là một khái niệm khá mới với con và mọi người, thế nhưng ai cũng thực tập cách viết – có cô chú viết thật đẹp, thật mềm mại; có anh chị còn khá lúng tung vì chưa quen tay; có em bé xin được cùng mẹ viết chữ. Chỉ vậy thôi nhưng trong mắt ai ai cũng ngập tràn niềm vui và hạnh phúc.

    9 giờ 30 phút, những vị khách cuối cùng đã gửi lời chào tạm biệt thân thương và trở về, một số bạn nhỏ trong gia đình Vicaris cũng xin phép Thầy được về sớm vì ở xa. Chỉ còn lại Thầy, cô Hồng và một số anh chị ban chăm sóc. Chúng con mệt lã người nhưng vẫn cố gắng dọn dẹp đồ đạc, khung tranh,… để trả lại không gian cho Trà quán. Biết tụi con mệt nên cô Hồng đã dành tặng cho tụi con những ly nước thật ngon ( con được uống matcha latte ngon lắm ạ). Chúng con hoàn thành nhiệm vụ lúc 1 giờ sáng và trở về lại thiền đường. Kết thúc một ngày làm việc hết công suất, đặt lưng lên tấm thảm nơi thiền đường, chúng con thiếp đi mà không hay biết gì. Cho đến hôm sau con mới được hồi sức và dành thời gian để cảm nhận, nhìn lại toàn bộ buổi Workshop. Cảm xúc đầu tiên của con là vui và hạnh phúc – bởi con được phụ Thầy, phụ anh chị tổ chức buổi Workshop ý nghĩa này, dù chỉ là những điều nhỏ thôi. Tiếp theo, con cảm thấy tự hào và biết ơn lắm, đây là lần đầu tiên Quỹ tổ chức một chương trình có quy mô lớn và đầu tư nhiều như vậy, và thật sự chương trình đã thành công viên mãn ạ. Con thấy thật hạnh phúc khi con có nhiều trải nghiệm mới trong đời, tích lũy nhiều hơn vốn sống, mở rộng tấm lòng mình hơn để đón nhận cũng như trao đi tình yêu thương. Đối với con, chương trình Workshop “ Mực, trà và thi” là một dấu ấn tuyệt đẹp trong hành trình trưởng thành của con.

    Con niệm ơn Thầy Yên Tử đã yểm trợ hết mình để chương trình thành công viên mãn. Con niệm ơn Thầy Tuệ Đạt đã tổ chức, xây dựng một chương trình có ý nghĩa như vậy. Và cuối cùng con niệm ơn tất cả mọi người đã có mặt cho con, cho chúng ta trong suốt 1 ngày diễn ra Workshop.
    Con mong rằng, sẽ có thật nhiều buổi workshop được tổ chức nữa để con có thể đồng hành trực tiếp cùng gia đình Vicaris thương.

  • Dư âm từ đêm “Mực, trà và thi”

    Dư âm từ đêm “Mực, trà và thi”

    Chiều 31-8 qua, khi những cơn mưa nhẹ rơi xuống Sài Gòn, tôi bước vào Trà quán Vĩnh Nghiêm để tham dự chương trình “Mực, trà và thi” do Quỹ bảo trợ Giáo dục Vicaris của thầy Tuệ Đạt tổ chức.

    Không gian mộc mạc, hương trà thoảng nhẹ và tiếng nhạc đàn tranh êm đềm khiến lòng người như lắng xuống. Mỗi chén trà là một cánh cửa mở ra sự tĩnh lặng, mỗi vần thơ như một dòng suối mát lành, và từng nét bút thư pháp mang theo năng lượng của Niệm, Định, Tuệ.

    Trong buổi tối ấy, tôi có cơ duyên được ngâm bài thơ của Thiền sư Nhất Hạnh – Bướm bay vườn cải hoa vàng (viết năm 1963) – cùng với ca sĩ Sa Huỳnh, giọng ca tôi mến mộ. Khi cất giọng, tôi thấy rõ sự cộng hưởng kỳ lạ giữa ngôn từ và không gian. Những câu thơ về vườn cải hoa vàng, về bàn tay mẹ, về tiếng ca và tình yêu hiện hữu đã không còn là lời riêng của tôi, mà trở thành sợi dây gắn kết tất cả những người hiện diện.

    “Bướm bay vườn cải hoa vàng/ mười năm vườn xưa xanh tốt/ hai mươi năm nắng dọi lều tranh/ mẹ tôi gọi tôi về…”.

    Mỗi câu chữ vang lên như gọi dậy ký ức tuổi thơ, gợi nhớ bóng dáng người mẹ hiền, hơi ấm của bếp lửa, mùi rơm rạ của đồng quê. Khi đọc đến đoạn: “tôi không bao giờ khôn lớn… mới hôm qua đây, tôi thấy bướm bay từng đàn rộn rã trong khu vườn cải hoa vàng”, tôi bắt gặp ánh mắt của nhiều người trong khán phòng – lim dim nhưng chan chứa niềm thương.

    Ca, ngâm “Bướm bay vườn cải hoa vàng” của Thiền sư Nhất Hạnh, với ca sĩ Sa Huỳnh.

    Có lẽ, ai trong chúng ta cũng khao khát tìm lại vườn xưa, tìm lại những giây phút bình an bên mẹ, bên người thương. Bài thơ không chỉ kể lại nỗi nhớ, mà còn thì thầm một thông điệp: hạnh phúc không ở đâu xa, mà đang có mặt ngay đây, trong từng khoảnh khắc hiện hữu.

    Thầy Chân Trời Yên Tử nói: “Thư pháp Chánh niệm không chỉ là mực tàu, giấy dó, câu chữ, mà là sự hiện diện trọn vẹn trong từng đường nét”. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra, bài thơ được cất lên cũng chính là một pháp môn. Khi ta chú tâm vào từng lời, từng hơi thở, thì thi ca trở thành thiền ca, và người đọc lẫn người nghe đều được trở về với hiện pháp nhiệm mầu.

    Chương trình còn mở ra năm trải nghiệm sâu sắc: thở sâu để quay về với chính mình, thưởng trà cho lòng thêm thênh thang, lắng nghe thi ca như câu chuyện hiện hữu, chia sẻ nghệ thuật thư pháp Chánh niệm, và cuối cùng là chạm tay sáng tác. Nhiều người lần đầu cầm bút lông, nhưng nét chữ hiện ra lại mang dấu ấn riêng, vừa vụng về vừa hồn nhiên, khiến cả khán phòng bật cười. Nụ cười ấy, chính là niềm an lạc giản dị.

    “Mực, trà và thi” vì thế không đơn thuần là một chương trình văn hóa, mà còn là một khoảng dừng cho tâm hồn. Ở đó, mỗi người tham dự được nhắc nhẹ: hạnh phúc không được xây bằng vôi gạch hay những tham cầu lớn lao, mà bằng những nụ cười, bằng sự có mặt thật sự cho nhau.

    Không gian ấm áp của đêm “Mực, trà và thi”. Ảnh: Team Media Vicaris

    Tôi ra về khi trời đã tạnh mưa. Lòng nhẹ như vừa gác xuống bao bộn bề. Trong tim tôi vẫn còn dư âm của câu thơ: “hãy thôi là nguồn khổ đau cho nhau/ em hãy là đóa hoa đứng yên bên hàng giậu/ hãy là nụ cười, là một phần của hiện hữu nhiệm mầu”. Đó cũng chính là thông điệp của “Mực, trà và thi”: mỗi người hãy là một đóa hoa, một nụ cười, để cuộc sống này thêm phần tươi đẹp. Tôi tin rứa.

    Lưu Đình Long

    Nguồn: https://maythongdong.vn/

     

    🍃 Mời bạn ghé thăm VICARIS SHOPEE đặt mua thư pháp tại:

     

  • Cùng thủ khoa Ngọc Ánh đi nhập học và chiếc laptop mới

    Cùng thủ khoa Ngọc Ánh đi nhập học và chiếc laptop mới

    Con nhập học và chiếc laptop mới
    “Dạ Mô Bụt, con chào Thầy ạ. Trưa ngày mai con và chị Hồng về Thiền đường để chiều mai 13h30 đi nhập học ạ. Thầy dắt con đi nhập học nha Thầy🤩🥰
    Những dòng tin Ngọc Ánh gửi như lời nhắc để thầy đừng quên lịch hẹn quan trọng với con, vì biết mấy hôm nay thầy toàn lực để chuẩn bị cho workshop. Nhưng thầy nghĩ khó để mà bỏ lỡ cơ hội này, vừa được bước vào mái trường ĐH Khoa học, Xã hội & Nhân văn là ước mơ chưa thành cách đây 14 năm, vừa được “tháp tùng” 1 thủ khoa thì thật hãnh diện và hạnh phúc.
    Bầu không khí hân hoan khi những anh chị khóa trên chào đón và nhiệt tình hướng dẫn đàn em nhập học làm cho những bước chân e dè đã trở nên thanh thoát, nhưng cũng có chút thắc mắc với sự xuất hiện của “nhà chùa”, bởi nhìn nếp nhăn trên khóe mắt thì không thể nào là tân sinh viên, lại càng không thể là phụ huynh như các bạn khác, với sự khác biệt khó hiểu đó mà thầy trò mình là spotlight hôm đó nhỉ!
    Nhập học xong, thì cùng đi shopping để mua máy tính. Vì được thành tích đặc biệt nên khác với các anh chị trước, nay Ngọc Ánh được mua hẳn một máy tính mới xịn xò và chứa trọn đầy tình thương của các cô chú trao gửi. Chưa kịp đợi cô Thanh Trâm (nhận bảo trợ dài hạn) từ Pháp trở về thì sau khi đọc câu chuyện của con được chia sẻ trên báo Tuổi Trẻ, chú Duy Thái đã “dành phần” cô Trâm để gửi tặng con laptop, đây cũng là lần đầu chú tiếp xúc trực tiếp với con và các bạn sau nhiều năm trao yêu thương qua thầy. Với mong muốn cùng kết thiện duyên nên 1 phần còn lại được chú Văn tại CellphoneS trao tặng.
    1 giấy nhập học và 1 chiếc laptop mới đỗi bình thường với bao người bạn đồng trang lứa, nhưng sao quá đỗi nhiệm mầu với thầy trò mình đến vậy. Có phải vì điều bình thường ấy biểu hiện nơi một mảnh thân gầy, một trái tim côi và một nghị lực vững được gieo xuống mảnh vườn hiểu thương, mà các thành viên trong gia đình Vicaris đã cùng nhau vun trồng, tưới tẩm suốt ngần ấy năm.
    “Tình thương là khúc hát tay trong tay giữa trời
    Tình thương là tia nắng sưởi ấm đời lạnh khô
    Tình thương như cơn mưa về
    Tắm mát trái tim nặng nề
    Nguyện khơi thông suối nguồn
    Cho tình thương về đây…”
    – Kỉ niệm mùa tựa trường 2025
    Tuệ Đạt 
  • Chuyến đi an lành về khóa tu Vu Lan tại tịnh thất Phương Am

    Chuyến đi an lành về khóa tu Vu Lan tại tịnh thất Phương Am

    Trong không khí tri ân của mùa Vu Lan báo hiếu, ngày 23–24/8/2025, các thành viên Quỹ Bảo trợ Giáo dục Vicaris đã tham gia khóa tu Vu Lan do Sư cô Thích Nữ An Nhiên tổ chức tại Phương Am (Xuân Lộc, Đồng Nai). Tham dự khóa tu có Thầy Tuệ Đạt, thành viên ban chăm sóc cùng và các em học sinh, sinh viên đang được quỹ bảo trợ. Đây là dịp để Phật tử gần xa, đặc biệt là các bạn trẻ, trở về nương tựa Tam Bảo, thực tập chánh niệm và tri ân cha mẹ, tổ tiên.

    Ảnh: Thầy Tuệ Đạt cùng các thành viên và các em học sinh, sinh viên của Quỹ 

    Khóa tu diễn ra 2 ngày trong không khí lắng đọng nhưng cũng không kèm phần tươi vui qua các hoạt động và thời khóa tu học ý nghĩa như:
    🌿 Buổi lễ tụng kinh và Quy y Tam Bảo

    🌿 Đêm thiền trà – lắng tâm, nuôi dưỡng năng lượng chánh niệm

    🌿 Đêm văn nghệ – lửa trại – kết nối tình huynh đệ, gieo hạt giống an vui trong tuổi trẻ

    🌿 Thả cá phóng sanh – hồi hướng công đức cho tổ tiên, cha mẹ nhiều đời.

    🌿 Tụng kinh Vu Lan báo hiếu & cài hoa hồng – nhắc nhở về ân đức sinh thành, khơi dậy tâm hiếu hạnh trong mỗi người con.

    Khóa tu Vu Lan tại Phương Am không chỉ giúp Phật tử trở về tri ân cha mẹ trong hiện đời, mà còn gieo trồng hạt giống chánh pháp trong tâm hồn giới trẻ. Đây cũng là dịp để tri ân và tán thán công hạnh của Sư cô Thích Nữ An Nhiên – người luôn dấn thân, không mệt mỏi trên hành trình gieo duyên Phật pháp. Với tâm nguyện “thắp sáng ngọn đèn chánh pháp nơi vùng quê”, Sư cô đã đưa giáo lý từ bi và trí tuệ đến gần hơn với học sinh, sinh viên và người dân Xuân Lộc. Qua những khóa tu mùa hè, lớp học kỹ năng, hay các buổi sinh hoạt đạo lý nhẹ nhàng, Sư cô đã giúp thế hệ trẻ tìm thấy niềm tin nơi Tam Bảo, nuôi dưỡng đời sống an lành và gieo hạt thiện lành vào cộng đồng.

    Ảnh: Sư cô An Nhiên cùng các em Phật tử 

    Đồng hành trong khóa tu, Quỹ Bảo trợ Giáo dục Vicaris một lần nữa khẳng định sứ mệnh “Gieo hạt Hiểu Thương” – không chỉ chăm lo việc học tập cho học sinh nghèo hiếu học, mà còn góp phần lan tỏa ánh sáng Phật pháp, vun bồi trí tuệ và tình yêu thương cho thế hệ mai sau.

    Ảnh: Sư cô An Nhiên và Quỹ Vicaris gửi tặng những phần quà nhỏ để hỗ trợ các em học sinh, sinh viên khó khăn trang trải sinh hoạt 

    Ảnh: Em Ánh – một em sinh viên đang được Vicaris bảo trợ xúc động chia sẻ về nổi nhớ 2 đấng sinh thành đã mất 

    Một số hình ảnh khác: 

    Bảo Ngọc