Thẻ: gocchiase

  • Cháu là Lê Hoàng Đạt, cháu rất ngoan và đang cần giúp đỡ ạ.

    Cháu là Lê Hoàng Đạt, cháu rất ngoan và đang cần giúp đỡ ạ.

    Đạt đang học lớp 11 trường Trung học phổ thông An Dương, Hải Phòng. Bố chẳng may mất sớm, Mẹ lập gia đình riêng và có hoàn cảnh rất khó khăn.
    Hiện Đạt ở với ông bà ngoại. Ông ngoại bị liệt, bà ngoại phải chăm. Ông là thương binh, bà ngoại có trợ cấp người nuôi dưỡng thương binh. Tuy nhiên cuộc sống riêng của Đạt rất khó khăn. Cô giáo chủ nhiệm có chia sẻ Cháu vẫn đang nợ tiền học năm học 2018 – 2019 1,3 triệu đồng. Khoản đóng góp đầu năm khoảng 3,5 triệu, tổng cộng khoản tiền trước mắt cháu cần là 4,8 triệu đồng.
    Hiện nay mỗi tối cháu đi làm thêm ở quán bia được 1 triệu đồng, đã tích lũy được 3 triệu trong suốt mùa hè. Lực học của Đạt tốt nhưng chưa tập trung. Con rất cần sự quan tâm, giúp đỡ để an tâm học hành. Khả năng vào đại học của Đạt là cao và con đã hứa….
    Được sự đồng ý của Đạt và gia đình, nhóm mình chia sẻ thông tin mong các anh em bạn bè giúp đỡ cháu. Nhóm cần khoảng 10 triệu đồng giúp Đạt trong năm học này!
    ???☘☘☘
    P.s Trường Đạt học có tấm biển “nói không với rác thải nhựa sử dụng 1 lần”. Trường văn minh ắt có thầy cô tốt tâm và ắt có nhiều học sinh thành đạt các bác nhỉ?!
  • THẤU HIỂU VÀ YÊU THƯƠNG

    THẤU HIỂU VÀ YÊU THƯƠNG

    “Khi tôi lên 8 hay 9 tuổi gì đó, tôi nhớ thỉnh thoảng mẹ tôi vẫn nướng bánh mì cháy khét. Một tối nọ, mẹ tôi về nhà sau một ngày làm việc dài và bà làm bữa tối cho cha con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mì nướng cháy, không phải cháy xém bình thường mà cháy đen như than. Tôi ngồi nhìn những lát bánh mì và đợi xem có ai nhận ra điều bất thường của chúng và lên tiếng hay không.
    Nhưng cha tôi chỉ ăn miếng bánh của ông và hỏi tôi về bài tập cũng như những việc ở trường học như mọi hôm. Tôi không còn nhớ tôi đã nói gì với ông hôm đó, nhưng tôi nhớ đã nghe mẹ tôi xin lỗi ông vì đã làm cháy bánh mì.
    Và tôi không bao giờ quên được những gì cha tôi nói với mẹ tôi: “Em à, anh thích bánh mì cháy mà.”
    Đêm đó, tôi đến bên chúc cha tôi ngủ ngon và hỏi có phải thực sự ông thích bánh mì cháy. Cha tôi khoác tay qua vai tôi và nói:
    “Mẹ con đã làm việc rất vất vả cả ngày và mẹ rất mệt. Một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai con ạ, nhưng con biết điều gì thực sự gây tổn thương cho người khác không? Những lời chê bai trách móc cay nghiệt đấy.”
    Rồi ông nói tiếp: “Con biết đó, cuộc đời đầy rẫy những thứ không hoàn hảo và những con người không toàn vẹn. Cha cũng khá tệ trong rất nhiều việc, chẳng hạn như cha chẳng thể nhớ được sinh nhật hay ngày kỷ niệm như một số người khác.
    Điều mà cha học được qua nhiều năm tháng, đó là học cách chấp nhận sai sót của người khác và chọn cách ủng hộ những khác biệt của họ. Đó là chìa khoá quan trọng nhất để tạo nên một mối quan hệ lành mạnh, trưởng thành và bền vững con ạ.
    Cuộc đời rất ngắn ngủ để thức dậy với những hối tiếc và khó chịu. Hãy yêu quý những người cư xử tốt với con, và hãy cảm thông với những người chưa làm được điều đó.”
    Bài học rút ra:
    Trong cuộc sống, bạn cần phải biết học cách cảm thông đối với điểm yếu, điểm hạn chế của người khác. Cảm thông với cuộc sống, tính cách của mọi người trong gia đình, bạn bè, vợ chồng… sẽ giúp bạn có một cuộc sống dung hòa xung quanh. Sự cảm thông – bí quyết nuôi dưỡng hạnh phúc gia đình. Truyện cực ngắn Miếng bánh mì cháy là bài học về sự cảm thông giữa con người với con người.”
  • VICARIS –  2 năm = 730 ngày cùng nhau KẾT NỐI – CHIA SẺ – LAN TỎA YÊU THƯƠNG.

    VICARIS – 2 năm = 730 ngày cùng nhau KẾT NỐI – CHIA SẺ – LAN TỎA YÊU THƯƠNG.

    Thời gian thấm thoắt trôi qua – 2 năm không dài và không ngắn để toàn bộ các thành viên cùa gia đình Vicaris đã đang và sẽ bên nhau thực hiện ước mơ theo đuổi mục tiêu “Nuôi Dưỡng Ước Mơ Trẻ Thơ” –
    Trong xã hội hiện nay vẫn còn rất nhiều những hoàn cảnh, những mảnh đời khó khăn cần được giúp đỡ. Mỗi ngày, vẫn có những nhà hảo tâm, những tổ chức có nhiều người tốt mang những yêu thương đi sẻ chia cho những số phận đó. Đó là hoạt động từ thiện – một trong những hoạt động tích cực đang được lan rộng hiện nay.
    Từ thiện là hoạt động chia sẻ, giúp đỡ người người yếu thế xuất phát từ tấm lòng, tình yêu thương của con người. Ngày nay, hoạt động từ thiện được biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau của cả các tổ chức, cá nhân hay tập thể. Đó có thể là quyên góp tiền của cho những hoàn cảnh khó khăn, quyên góp quần áo, sách vở cho những bạn học sinh tại những vùng núi thiếu thốn, là những đợt cứu trợ nhân đạo do thiên tai bão lũ, là những đợt xóa đói giảm nghèo… Những hoạt động từ thiện đầy tính nhân văn này đang ngày càng được xã hội quan tâm và phát triển. Gia đình Vicaris với tên gọi đầy đủ là công ty Cổ phần DNXH Vicaris đã chính thức thành lập vào ngày 20/09/2017 gồm 15 thành viên sáng lập để chung tay biến những ước mơ trẻ thơ thành tương lai tốt đẹp có thật – hỗ trợ và bảo trợ giáo dục cho trẻ em nghèo hiếu học ở mọi miền Tổ Quốc.
    Với sự chung tay của rất nhiều bạn bè trong và ngoài nước, sự tin yêu của các mạnh thường quân là cá nhân, tổ chức, công ty Việt Nam và nước ngoài tại Việt Nam và sự đồng hành của các tình nguyện viên từ nhiều địa phương của đất nước, Vicaris đã có những chuyến đi dấu ấn không thể nào quên đến với các điểm trường ở Bắc Ninh, Hòa Bình, Hà Giang, Sơn La, Thanh Hóa, Nghệ An, Buôn Ma Thuột, Quảng Trị, Đồng Nai, Sóc Trăng, An Giang,… để tỏa sáng nụ cười trẻ thơ với chương trình Vì nụ cười trẻ thơ và bảo trợ giáo dục. Những hoạt động dạy học tiếng Anh ở trung tâm Hữu Nghị quận Đống Đa, Hà Nội hay các hoạt động hỗ trợ chăm sóc – dạy kỹ năng – tổ chức các ngày lễ cho trẻ em ở Mái Ấm Hoa Mẫu Đơn , tp Hồ Chí Minh đều xuất phát từ trái tim chân thành và tình yêu thương trẻ thơ của rất nhiều tấm lòng – những người đang giúp trả lời câu hỏi của nhiều người: Làm từ thiện được gì? Nhưng câu hỏi đó đâu có thực sự quan trong với chúng tôi. Rất đơn giản, vì mỗi cá nhân của gia đình Vicaris làm từ thiện vì tâm của mình tự nguyện làm. Chúng tôi không xem những việc đang làm là từ thiện mà đây là trao tặng yêu thương để cho tấm lòng an vui nhẹ nhàng, để tạo phúc đức cho con cháu về sau, để xoa dịu đi những thiếu thốn, những khó khăn bất hạnh trong cuộc đời của càng nhiều đứa trẻ càng tốt. Chúng tôi tin tưởng rằng chính những hành động từ tâm này sẽ lan tỏa những điều tích cực đến toàn thể xã hội. Có như vậy, xã hội mới ngày một trở nên tốt đẹp hơn, lành mạnh và văn minh hơn.
    Thông điệp Vicaris gửi đến toàn thể mọi người là dù bạn có đang làm ở bất cứ vị trí nào và bất cứ nơi đâu thì mỗi đóng góp, sự nỗ lực của các bạn dù lớn hay nhỏ đều được trân trọng và đền đáp xứng đáng chỉ cần bạn trao tặng yêu thương bằng cả tấm lòng để cảm nhận hạnh phúc trong từng phút giây. Mỗi người trong chúng ta mở rộng tấm lòng mình hơn để thấy cuộc đời này vẫn còn rất nhiều những số phận cần giúp đỡ. Sự giúp đỡ ấy không cần phải là những khối tài trợ lớn, những vật phẩm giá trị mà đôi khi chỉ cần những hành động nhỏ, những lời hỏi thăm động viên từ tấm lòng, những giá trị tinh thần qua những tri thức trao tặng là đủ.
    “Khi bạn cho đi hoa hồng, tay bạn sẽ vương lại mùi hương”. Hãy cứ cho đi những thứ bạn có thể, để thấy cuộc đời này còn thật nhiều ý nghĩa.
    Một lần nữa, gia đình Vicaris xin gửi lời trân trọng cám ơn đến các mạnh thường quân, tổ chức – công ty tài trợ, tình nguyện viên, thành viên và gia đình các thành viên luôn ủng hộ, hỗ trợ và tạo điều kiện để Vicaris sẽ tiếp tục phát triển và thực hiện những mục tiêu trong tương lai “ trồng người – trồng cây”. Đặc biệt, xin gửi lời cám ơn đến các con đang được Vicaris bảo trợ và hỗ trợ giáo dục đã, đang, sẽ luôn tin tưởng và cùng nỗ lực cố gắng sống và học tập tốt để các cô chú có thêm nhiều động lực triển khai các chương trình sắp tới.
    Sau lễ trồng cây tại Trị An, Đồng Nai vừa qua, nhất định, Vicaris sẽ tổ chức những buổi gặp mặt tri ân trong lễ kỷ niệm thành lập 5 năm; 10 năm; 15 năm … và nhiều nhiều năm sau này để hiểu và thương.
    Kính chúc mạnh khỏe, an vui, hạnh phúc và thành công!
    Trân trọng,
  • Bạn không thể thay đổi cả thế giới, nhưng thế giới của những ai đó sẽ được thay đổi vì bạn.

    Bạn không thể thay đổi cả thế giới, nhưng thế giới của những ai đó sẽ được thay đổi vì bạn.

    ? Bạn không cần phải là người vĩ đại để có thể bắt đầu, nhưng bạn phải bắt đầu mới có thể trở nên vĩ đại…
    Một ngày đẹp trời nọ, có một anh chàng trẻ tuổi đang đi dạo trên bãi biển và thấy một ông lão đang ném những con sao biển trở về với đại dương bèn thắc mắc hỏi tại sao ông làm chuyện này
    Ông lão trả lời: “Sóng đang lên và thủy triều đang rút dần, nếu không ném chúng về biển thì chúng nó sẽ chết mất.”
    Chàng trai trẻ bật cười: “ Ông thì chỉ có 2 tay,2 chân và 24 giờ thôi, mà lại có đến hàng trăm, hàng ngàn bờ biển kéo dài hàng dặm như vậy thì cả đời ông cũng không sao cứu hết được
    Ông lão trả lời, cả cuộc đời tôi không thể nào cứu hết những con sao biển nhưng đối với từng con sao biển được tôi cứu giúp, nó lại có cả một cuộc đời. Như ngộ ra được điều gì đó, chàng trai trẻ bỗng nhiên cúi người xuống và cùng làm theo ông lão. Khi thấy 2 người làm như vậy, rất nhiều người trên bãi biển cũng nhặt những con sao biển để đưa chúng trở về nhà. Chẳng bao lâu sau, hàng trăm, hàng vạn con sao biển trên bãi cát đã được trở về nhà trong ngày hôm đó
    ? Cảm ngộ chân lý
    ? “Khi bạn thấy một việc nhân loại cần làm. Đừng chờ người khác. Chính bạn là người, mà bạn đang mong chờ” -Dan Winter-
    Trong cuộc đời, sẽ có lúc các bạn gặp rất nhiều con sao biển bị mắc cạn như vậy. Lúc ấy, hãy giúp chúng về với đại dương.
    Biết rằng chúng ta không thể cứu cả thế giới nhưng đôi khi chỉ bằng một cuốn sách truyền cảm hứng, một câu nói, hay một khoá học nào đó, ta đã giúp họ có cả một cuộc đời.
    ? “Hành trình vạn dặm bắt đầu bằng những bước chân đầu tiên”
    – Số lượng những con sao biển đang nằm trên cát dường như không nằm trong sự quan tâm của ông lão. Thứ mà ông nhìn thấy chính là mạng sống của những sinh vật đang nằm trong tay mình. Điều đó tuy thật sự là nhỏ nhoi nhưng mang một ý nghĩa rất cao cả.
  • “ƯỚC MƠ ĐƯỢC KHƠI GỢI TRONG EM ĐÓ LÀNG BÈ HỒ TRỊ AN – ĐỒNG NAI”

    “ƯỚC MƠ ĐƯỢC KHƠI GỢI TRONG EM ĐÓ LÀNG BÈ HỒ TRỊ AN – ĐỒNG NAI”

    Khi được hỏi ước mơ của các em là gì? Các em nhìn tôi, nhìn mọi người xung quanh rồi im lặng, im lặng bởi em không dám nói, em rụt rè hay im lặng chỉ vì em không muốn cho ai biết. Nhưng không phải, các em im lặng bởi vì các em còn chưa biết ước mơ là cái gì nữa, dường như nó quá xa vời, lạ lẫm với các em. Đâu đó có một em bé lớn nói một tiếng nhẹ nhẹ em muốn làm ca sĩ. À thì ra vẫn còn một em có ước mơ cho mình. Cũng chính vì ở đó các em vẫn thường chơi các trò chơi dân gian và hát vu vơ với nhau. Em nghe người ta bảo thích hát thì sau này làm ca sĩ vậy thôi. Còn ở đó em chưa từng nghĩ tới việc tương lai, sau này em sẽ làm gì và sống như thế nào!
    Tôi dẫn các em tới một câu chuyện ở vùng quê nọ có một cậu bé mong muốn rằng sau này em muốn lên thành phố chỉ để nhìn dòng xe cộ chạy ngoài đường thôi, bởi vì ở quê em không nhiều xe máy còn thành phố thì có nhiều lắm. Cũng có cô bé kia nghĩ rằng sau này em thích lắm, thích được làm một giáo viên, tôi quay lại hỏi các em vậy các em lớn lên muốn làm gì nào? Các em lắc đầu, trả lời rằng em không biết. Tôi hỏi ngược lại vậy mong muốn sau này của các em là gì? Một em lên tiếng nói đùa rằng “ em muốn lên Bờ sống” cả lớp cười ngả nghiêng, cười vì vui, cười vì hài hước, nhưng câu nói có vẻ hài hước và vui vẻ thế đấy, có lẽ cũng làm cho chúng ta không khỏi suy nghĩ. Phải chăng cuộc sống ở đây vất vả, nhiều khó khăn, xung quanh chỉ toàn là nước, đi lại khó khăn, thiếu thốn đủ bề, em chỉ muốn được lên Bờ để sống!
    Lấy ví dụ để em hiểu ước mơ là thế nào, và tại sao em nên có ước mơ! Tôi hỏi các anh chị đồng hành nghề nghiệp của anh là gì, nghề nghiệp của chị là gì, các anh chị trả lời cho các em nghe, Ánh mắt các em như muốn nói. ồ trên đời có cái nghề như vậy à, em khác thì cảm thấy thú vị, thích thú, còn một vài em khác vì còn quá bé nên em cũng chẳng hiểu nghề nghiệp đó là gì nữa.
    Khơi gợi trong em một vài ý niệm về nghề nghiệp và ước mơ, các em chăm chú lắng nghe, dường như các em đã ngộ ra được điều gì đó. Tôi cho các em vẽ ra điều các em đang nghĩ tới, mong muốn các em muốn trở thành, em nào cũng háo hức, cũng nhộn nhịp, bởi vì em thích được vẽ nhưng đó là lần đầu tiên em có giấy vẽ, màu vẽ để vẽ cùng nhau, có những em còn quá nhỏ, “ cô ơi! Em thích làm doanh nhân, nhưng em không biết vẽ như thế nào” cô bé nhẹ giọng lại “em vẽ một cái cây cô na” hình ảnh đó thật là dễ thương, ngây ngô, cô bé mới chỉ 5 tuổi. Tôi cùng các anh chị hướng dẫn các bé vẽ trong sự chăm chú, niềm vui và bằng mọi mong muốn, ước ao được trở thành. Có em thì thích cái nghề có tên là Bác Sĩ, em thì thích Giáo viên, em khác thì thích Kĩ Sư, đủ thứ ngành nghề đã các em nghĩ tới, các em được biết. Đơn giản em chỉ cần có một cái tên để em nghĩ tới và cố gắng học tập hằng ngày trong lớp học tình thương tại Làng Bè. Bởi biết rằng, “ Ước Mơ” là cái em mong muốn thật sự và được xây dựng, nuôi dưỡng bằng rất nhiêu thứ.
    Khơi gợi để em biết đến ước mơ, và ước mơ dần được hình thành trong em!