Thẻ: #baovemoitruong

  • 🌻CHUYẾN ĐI TRẢI NGIỆM ĐẦU TIÊN🥰 PHƯƠNG AM, XUÂN LỘC, ĐỒNG NAI -Ngân Hà

    🌻CHUYẾN ĐI TRẢI NGIỆM ĐẦU TIÊN🥰 PHƯƠNG AM, XUÂN LỘC, ĐỒNG NAI -Ngân Hà

    Ngày 9/7 vừa qua, Chuyến đi đến Phương Am của sư cô An Nhiên tại Xuân Lộc, Đồng Nai để lại cho con nhiều cảm xúc khó quên.

    Trước khi đến buổi trồng cây ở Phương Am của sư cô, con với các bạn và các cô chú, anh chị trong gia đình Vicaris, cũng như các phật tử trong tu viện Khánh An cùng nhau sáng tạo, trang trí lên bức tranh , làm những chiếc mũ dễ thương,… Con thấy thật hạnh phúc, vui vẻ, có thể cùng với mọi người góp một phần công sức vào bức tranh, những chiếc nón, những chiếc lá bồ đề để viết thư gửi “đất mẹ”, những món quà thật gần gũi biết bao.

    Tối 8/7 mọi công đoạn chuẩn bị cho buổi trồng cây chiên đàn đã xong, sẵn sàng cho chuyến đi đến Phương Am.

    Một buổi tối yên ả trôi qua, ngay sáng hôm sau, con và mọi người hào hức chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi trồng cây tại Phương Am. Trên đường đi, trong xe rộn rã tiếng cười nói, cùng gặp gỡ, cùng giới thiệu, cùng mọi người hát thiền ca. Con thấy ai ai cũng nôn nao, háo hức đến Phương Am.

    Sau khoảng 2 tiếng, cuối cùng cũng đến Đồng Nai nơi mà sẽ diễn ra trồng cây. Xuống xe, con thấy lối vào Phương Am như là bước vào một bức tranh vậy; với hai bên lối đi toàn là cây xanh, có tiếng chim hót, xa xa con thấy được những chú dê đang ăn cỏ, phong cảnh lúc đó rất thơ mộng, làm cho lòng con rất bình yên, bay bỏng.

    Vào đến Phương Am mọi người lên lễ Phật thì chúng con lại ra nơi để trồng cây. Vừa chuẩn bị xong thì con thấy mấy anh chị mang những cây Chiên Đàn con để chuẩn bị cho công tác trồng cây phủ xanh cho mặt đất. Trước khi bắt tay vào trồng, con và mọi người đã rất chăm chú nghe sư chú Tuệ Đạt hướng dẫn trồng cây từ cách cuốc đất, bón phân, xé bọc để không vỡ bầu cây cho đến việc cách nén đất như thế nào để cây không bị chế.t. Khi trồng cây, con đã gửi gắm những cây Chiên Đàn được trồng sẽ là bóng râm che chở cho Phương Am của sư cô An Nhiên. Và cũng vì con biết việc trồng này góp phần bảo vệ hơi thở, lá phổi của thiên thiên, sự hi sinh vĩ đại của Đất Mẹ. Khi đang trồng, bất chợt những hạt mưa rơi xuống như đang tưới mát cho các mần cây làm cho con những đến có lẽ “trời” cũng muốn góp một phần vào việc phủ xanh cho Đất Mẹ. Thật hạnh phúc làm sao!

    Cũng đã đến lúc giờ trưa, sau khi dùng cơm chánh niệm, mọi người ai nấy cũng chìm vào giấc ngủ sau một buổi trải nghiệm trồng cây.

    Chiều đến khi những hạt mưa đã ngưng, tia nắng ấm chiếu xuống mỗi người viết một bức thư gửi đến “Đất Mẹ”, khi xong và cũng là lúc mọi người ngồi thiền, xám pháp địa xúc thì con và hai chị trong tu viện cùng chuẩn bị cho buổi thiền trà. Trong buổi thiền trà, con được nghe mọi người chia sẻ cảm xúc của mình về một ngày trải nghiệm, sinh hoạt ở Phương Am; hay bài học về buổi trồng cây. Con thấy thật ý nghĩa, một ngày ở Phương Am con thấy vui vẻ, ấm áp, con thật may mắn vì có cơ hôi tham gia một chương trình ý nghĩa như thế này ạ!

    Buổi gặp mặt nào cũng phải đến lúc chia tay, mọi người cùng chụp những tấm hình làm kỉ niệm, cùng hát một bài hát trước khi phải chia tay. Khi đã lên xe những cảm xúc lúc đó, có lẽ tiếc nuối và lưu luyến.

    Chuyến đi trồng cây ở Phương Am tại Xuân Lộc, Đồng Nai thật tuyệt và hạnh phúc, cho con học thêm nhiều bài học. Ngày hôm ấy, vẫn động lại trong tâm trí. Con xin cảm ơn sư chú Tuệ Đạt đã tạo cơ hội cho con tham gia vào một hoạt động ý nghĩa như thế này ạ. Và đây là trải nghiệm đầu tiên khi con đi xa đến vậy. Con rất hạnh phúc khi gặp được mọi người trong Vicaris, sư chú Tuệ Đạt, sư cô An Nhiên, sư cô Trung Ninh.

    Con: Ngân Hà

  • Cảm nhận của về hành trình đi đến Phương Am-Xuân Lộc, Đồng Nai – Hồng Hạnh

    Cảm nhận của về hành trình đi đến Phương Am-Xuân Lộc, Đồng Nai – Hồng Hạnh

    Buổi trồng cây ngày 9/7 đã để lại trong con rất nhiều kỉ niệm đẹp mà đến bây giờ khi con viết lại những dòng này trong con có nhiều cảm xúc khó tả. Con còn nhớ con cùng với các chị đã cùng nhau vẽ tranh, cắt lá, làm mũ…để chuẩn bị cho buổi trồng cây. Mặc dù mọi người tất bật để hoàn thành công việc nhưng ai cùng nở trên môi một nụ cười rạng rỡ. Con còn nhớ buổi tắm mưa cùng với chị Bảo Ngọc và chị Ngân Hà, con còn nhớ những lúc tô màu cùng với bạn Thanh Thúy, nhớ đến sự quan tâm chăm sóc mà Sư chú Tuệ Đạt dành cho chúng con, những buổi chiều được ngồi bên nhau, có mặt cho nhau. Chỉ những chi tiết nhỏ như vậy cũng khiến con càng thêm yêu mái ấm Vicaris hơn.

    Sau một tuần bận rộn, cuối cùng ngày trồng cây đã đến. Lúc 6h sáng, mọi người đã tập hợp đầy đủ tại tu viện Khánh An để cùng nhau đi về Phương Am của Sư cô An Nhiên. Con thấy rất là háo hức và mong chờ, trong đầu con hiện lên hang nghìn câu hỏi “Không biết là ở ngoài đời trông Sư cô An nhiên sẽ như thế nào? Không biết Phương Am của Sư cô trông như nào nhỉ?” và rồi khi đến nơi tất cả mọi thắc mắc đã được giải đáp. Khi vừa xuống xe, con đã thấy Sư cô An nhiên ra đón mọi người. Cô là một người thật ấm áp, khi nhìn vào đôi mắt cô và nghe giọng nói của cô, con thấy thật một nguồn năng lượng thật an yên. Nhờ sự dẫn đường của sư cô, chúng con đi qua một con hẻm khá dài mà xung quanh là cây cối. Con thấy không khí thật là trong lành và mát mẻ. Vượt qua con hẻm ấy chính là Phương Am của Sư cô, Phương Am nhỏ bé xinh xinh nhưng vô cùng ấm áp. Tiếp theo là hoạt động trồng cây, khi cầm trên tay và trồng cây Chiên Đàn – một loài cây mang ý nghĩa tâm linh trong Phật giáo. Con tưởng tượng mình như là một người mẹ đỡ đầu còn cái cây ấy như là em bé cần phải nâng niu. Con đã đặt cho 3 “em bé” ấy có tên lần lượt là thảnh thơi-am hiểu-hạnh phúc. Con mong rằng cây sẽ lớn lên, và khi con quay lại, con có thể ngồi dưới gốc cây và uống trà. Buổi chiều, chúng con được ngồi thiền và sám pháp địa xúc. Con thấy được sự kì diệu của Đất mẹ, và điều đó khiến con càng thêm yêu và biết ơn Người hơn. Con tự nhủ bản thân rằng cần phải giữ một thói quen thân thiện và lành mạnh với môi trường, bởi vì đó không chỉ là bảo vệ Đất mẹ mà còn là bảo vệ chính bản thân mình. Sau đó là buổi thiền trà, mọi người cùng ngồi bên nhau và chia sẻ những cảm nhận trong ngày. Từ những người xa lạ mà giờ đây mọi người cùng ngồi bên nhau như một gia đình, con thấy rất hạnh phúc.

    Rồi thì một ngày đã hết, mọi người chia tay nhau để trở về tu viện. Trước khi chia tay, Sư cô đã tặng cho mọi người những món quà thật dễ thương. Mọi người cùng hát bên nhau, lúc ấy con thấy thật xúc động. Qua buổi trồng cây ý nghĩa, con thấy biết ơn. Con biết ơn Đất mẹ vì cho con nguồn không khí để thở, một môi trường để con sống. Con biết ơn Sư chú Tuệ Đạt đã là cầu nối cho con tham gia một ngày trông cây thật tuyệt, con biết ơn Sư cô An Nhiên đã tiếp đón chúng con thật là chu đáo. Con biết ơn tất cả mọi người đã dành thời gian để cùng quay trở về có mặt bên nhau.

    Kỉ niệm gia đình Vicaris TRỒNG CÂY XANH tại Phương Am 9/7/2023

    Con Hồng Hạnh

  • Cảm nhận của con về hành trình đi đến Phương Am-Xuân Lộc, Đồng Nai – Thanh Thúy

    Cảm nhận của con về hành trình đi đến Phương Am-Xuân Lộc, Đồng Nai – Thanh Thúy

    Con xin gửi cảm nhận của con về hành trình đi đến Phương Am-Xuân Lộc, Đồng Nai để thực hiện chyến đi trồng cây xanh. Con thật sự xin lỗi vì đã gửi trễ ạ. Chuyến đi ấy đối với con là một hành trình rực rỡ. Giúp con học thêm nhiều điều hay khiến con cảm thấy trân trọng mọi thứ xung quanh mình. Trước lúc đi con rất là háo hức, hân hoan và mong chờ. Nhưng lúc về con lại tiếc nuối và bật khóc.

    Ngày 8/7, thật bận rộn để chuẩn bị tất cả mọi thứ cho hành trình đi đến Phương Am gieo mần xanh. Ai cũng tất bật chuẩn bị cho chuyến đi ấy và con cũng không ngoại lệ. Con là một người lười biếng nhưng vẫn cố gắng góp sức để phụ giúp mọi người, con vẽ không được đẹp nhưng con đã ngồi tỉ mỹ vẽ những họa tiết để trang trí mũ. Tất cả mọi người đều rất bận rộn vào ngày hôm ấy, để đem lại một chuyến đi thật hoàn hảo không phải thiếu cái gì cả. Các chị rất mệt mỏi con thật sự nhìn thấy được điều đó, nhưng có mệt mỏi thế nào thì các chị cũng nở nụ cười rạng rỡ với nhau. Cảm ơn sự đồng hành của các chị và bạn Hồng Hạnh đã góp sứ rất lớn cho chuyến đi. Thật mong chờ đến chuyến đi ấy.

    Ngày 9/7, ngày mà tất cả mọi người mong chờ đã đến. Mọi người tất bật mang tất cả những gì đã chuẩn bị hôm trước lên xe. Khi chú Bỏng Ngô vừa thấy con, con với chú liền ôm chân lấy nhau. Con thật sự rất nhớ chú. Con không hưởng trọn niềm vui gì cả, vì khi lên xe con trở nên cảm thấy rất ngột ngạt và khó chịu. Các hoạt động trên xe con đều không thể nào nhớ được gì. Khi đến Phương Am bước xuống xe con mới cảm thấy khỏe hơn, nhìn mọi vật xung quanh con cảm thấy nơi đây rất là yên bình. Con muốn ở đây, ở đây rất dễ chịu nơi đây thật đẹp. Trước đó con không nghĩ Phương Am sẽ đẹp đến thế này, chính cô An Nhiên đã ra và đón chúng con. Cô An Nhiên nhìn chúng con lúc nào cũng nở một nụ cười ấm áp, nhìn sâu vào đôi mắt ấy của cô như đang truyền năng lượng tích cực đến chúng con thật an yên. Hoạt động trồng cây diễn ra. Con đã trao những chiếc mũ mà con đã làm cho mấy em nhỏ, mấy em ấy rất vui khi được nhận nó và con cảm thấy rất hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười ấy của các em. Khi cầm trên tay mầm cây Chiên Đàn – là một loài cây mang ý nghĩa tâm linh trong Phật giáo, con đã nghĩ rằng 10 năm sau con sẽ trở lại đây ngồi dưới góc cây này với bạn Hồng Hạnh cùng nhau uống trà và kể nhau nghe những câu chuyện cuộc sống mà con và bạn đã trải qua. Khi trồng mầm cây xuống đất con đã truyền năng lượng tích cực của con đến cây, con mong cây sống thật tốt, sẽ vững vàng, lạc quan với dòng đời này không bao giờ được vựt ngã. Và rồi, con cùng các anh chị, bạn Hồng Hạnh và các em ngồi dưới bức tranh, ngoài trời mưa lắc rắc, viết những lời cảm ơn chân thành đến với đất mẹ, người mẹ thiên nhiên thân yêu của chúng con. Con đã hứa với đất mẹ rằng sẽ bảo vệ người bằng những kiến thức mà con có được, con sẽ cố gắng có một thói quen thân thiện với môi trường để không làm đất mẹ phải phiền lòng và đau buồn vì chúng con. Thời gian trôi qua rất nhanh, chúng con được ngồi thiền và nghe sám pháp Địa xúc – sách của Thích Nhất Hạnh. Và cuối cùng là buổi thuyền trà, mọi người cùng nhau quay quần. Kể nhau nghe những câu chuyện đã trải qua vào ngày hôm nay, tựa như là một ngôi nhà, một gia đình hạnh phúc. Kết thúc là chuyên mục tặng quà của chị Bảo Ngọc và sư cô An Nhiên. Chị Bảo Ngọc có những món đồ tái chế rất là dễ thương, còn sư cô An Nhiên có những câu nói hay và những cái vòng tay dạ quang rất đẹp.

    Đã kết thúc, bây giờ là lúc trở về tu viện Khánh An. Giây phút này là giây phút mà con tiếc nuối nhất. Con ôm sư cô An Nhiên, cảm ơn sư cô vì ngày hôm này. Con ôm các chị, cảm ơn về sự có mặt đầy hạnh phúc này. Con đã khóc, đó là nước mắt hạnh phúc của con, con cảm thấy đây chính là một gia đình, cùng nhau đan tay cùng nhau hát, cùng nhau chụp một tấm hình trọn vẹn.

    Và con sẽ nhớ Phương Am nhiều lắm. Cảm ơn vì đã có mặt cho nhau vào ngày hôm ấy. Tạm biệt và hẹp gặp lại.

    Kỉ niệm trồng cây tại Phương Am-Xuân Lộc, Đồng Nai 9/7/2023

    Thanh Thúy – Tiền Giang

  • Hành trình yêu thương của những tấm lòng Bồ tát

    Hành trình yêu thương của những tấm lòng Bồ tát

    Năm 2017, 15 thành viên sáng lập của Doanh nghiệp xã hội Vicaris đại diện Bắc – Trung – Nam đã gặp nhau tại TP.HCM, cùng thống nhất rằng hỗ trợ và bảo trợ giáo dục cho trẻ em là mục tiêu xuyên suốt của mình.

    Nhớ lại những ngày đầu tiên ấy, sư chú Trung Nhuận, Trưởng ban Giáo dục Vicaris, cho biết: “Hoạt động bảo trợ không chỉ giúp các em học sinh nghèo vượt khó mà hướng tới xây dựng một nền tảng đạo đức thiện lành cho tương lai các em. Từ đó, cùng với quý thầy cô trẻ, các thành viên có chung những ưu tư, lý tưởng phụng sự đã mang những giá trị đạo đức, nếp sống thiện lành làm định hướng giáo dục cho các học sinh được nhận bảo trợ từ tổ chức Vicaris”.

    Nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ

    Nhớ lại những ngày đầu tiên ấy, sư chú Trung Nhuận, Trưởng ban Giáo dục Vicaris, cho biết: “Hoạt động bảo trợ không chỉ giúp các em học sinh nghèo vượt khó mà hướng tới xây dựng một nền tảng đạo đức thiện lành cho tương lai các em. Từ đó, cùng với quý thầy cô trẻ, các thành viên có chung những ưu tư, lý tưởng phụng sự đã mang những giá trị đạo đức, nếp sống thiện lành làm định hướng giáo dục cho các học sinh được nhận bảo trợ từ tổ chức Vicaris”.

    Nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ

    Nhớ lại những ngày đầu tiên ấy, sư chú Trung Nhuận, Trưởng ban Giáo dục Vicaris, cho biết: “Hoạt động bảo trợ không chỉ giúp các em học sinh nghèo vượt khó mà hướng tới xây dựng một nền tảng đạo đức thiện lành cho tương lai các em. Từ đó, cùng với quý thầy cô trẻ, các thành viên có chung những ưu tư, lý tưởng phụng sự đã mang những giá trị đạo đức, nếp sống thiện lành làm định hướng giáo dục cho các học sinh được nhận bảo trợ từ tổ chức Vicaris”.

    Nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ

    Trong hành trình bền bỉ suốt những năm qua, Vicaris đã nhận được sự chung tay của rất nhiều người trong và ngoài nước. Nhờ uy tín trong việc làm, Vicaris đón các nhà hảo tâm là cá nhân, tổ chức, công ty Việt Nam và nước ngoài tại Việt Nam, cùng sự đồng hành của các tình nguyện viên từ nhiều địa phương.

    Hành trình yêu thương của những tấm lòng Bồ tát - Ảnh 2.

    Chương trình “Vì nụ cười trẻ thơ” tại Sơn La

    Trung Nhuận

    “Chúng tôi đã có những chuyến đi không thể nào quên, tới hơn 20 điểm trường, tiếp xúc hơn 10.000 học sinh cấp 1 và 2 ở nhiều địa phương như Bắc Ninh, Hòa Bình, Hà Giang, Sơn La, Thanh Hóa, Nghệ An, Đắk Lắk, Quảng Trị, Đồng Nai, Sóc Trăng, An Giang, Tiền Giang, Bến Tre…”, sư chú Trung Nhuận chia sẻ.

    “Vì nụ cười trẻ thơ” là chương trình được hình thành từ những ngày đầu. Theo đó, Vicaris đã tặng thư viện, xe đạp, sách vở, quần áo, máy tính, đồ dùng giảng dạy, dụng cụ học tập để hướng dẫn đọc sách, chia sẻ kiến thức bảo vệ môi trường và các kỹ năng phòng chống xâm hại tình dục cho trẻ em tại mỗi nơi đến. Song song đó, Vicaris còn thực hiện bảo trợ giáo dục cho gần 30 trẻ em nghèo hiếu học ở Bắc Ninh, Hải Phòng, Nghệ An, Quảng Trị, Quảng Nam, An Giang, Tiền Giang, Bến Tre, Đắk Lắk, Khánh Hòa thông qua hình thức hỗ trợ học phí, sinh hoạt; tổ chức các chương trình giáo dục đạo đức, kỹ năng sống; tham gia và lan tỏa giá trị sống thiện; nuôi dưỡng hạt giống để tiếp nối hành trình lan tỏa yêu thương.

    “Chúng tôi không xem những việc đang làm là từ thiện mà tin tưởng rằng chính những hành động từ tâm này sẽ lan tỏa những điều tích cực đến toàn thể xã hội”, chị Phạm Thị Thu Hằng, Giám đốc Vicaris chi nhánh miền Bắc, nói.

    Theo chị Hằng, sự giúp đỡ không cần phải là những khối tài trợ lớn, những vật phẩm giá trị mà đôi khi chỉ cần những hành động nhỏ, những lời hỏi thăm động viên từ tấm lòng, những giá trị tinh thần qua tri thức trao tặng.

    Nói về việc chung tay bảo vệ môi trường và mẹ Trái đất – ngôi nhà chung của con người cùng mọi loài, sư chú Trung Nhuận kể gia đình Vicaris trồng cây xanh và tặng vườn cây ở một số điểm trường, tự viện Phật giáo triển khai dự án trồng 1.000 cây xanh ở làng bè Trị An (Đồng Nai), cùng nhiều tự viện ở các tỉnh thành tổng số 1.000 cây.

    Theo sư chú Trung Nhuận, những dự án trồng cây xanh mà Vicaris thực hiện dựa trên 3 tiêu chí: tác động bền vững đến môi trường, kêu gọi cộng đồng cùng hưởng ứng và mang lại lợi ích kinh tế.

    “Chúng tôi cũng đã, đang và sẽ triển khai các buổi hướng dẫn giảm thiểu rác thải nhựa; tặng sách bảo vệ môi trường và trong các hoạt động của Vicaris không dùng túi nylon, chai lọ nhựa và đảm bảo sẽ không để lại rác thải tại những nơi Vicaris triển khai hoạt động. Các hoạt động kinh doanh sản phẩm bảo vệ môi trường làm từ cỏ, tre sẽ sớm được Vicaris thực hiện”, chị Hằng cho biết.

    Hành trình yêu thương của những tấm lòng Bồ tát - Ảnh 3.

    Thành viên Vicaris cùng các thầy cô trẻ trong hoạt động bảo trợ giáo dục

    Ảnh:NVCC

    Chuyện không của riêng ai

    Theo các thành viên của Vicaris, bảo vệ môi trường sống là việc không của riêng ai vì đó là “ngôi nhà chung”. Mỗi tầng lớp, lứa tuổi khác nhau có những việc làm phù hợp để cùng nhau góp sức cho hoạt động này. Là một doanh nghiệp xã hội hướng đến các hoạt động bảo trợ, giáo dục trẻ em, Vicaris nhận ra rằng khi tình thương yêu đủ rộng lớn, chúng ta bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến những vấn đề chung của cộng đồng.

    Nhật ký yêu thương

    Chúng tôi nhớ mãi cuộc sum họp lần đầu của Vicaris 3 miền. Hơn 20 thành viên Vicaris miền Nam đặt chân xuống sân bay Nội Bài, lúc đó khí trời se lạnh vào đầu thu Hà Nội cùng với những nụ cười, những cái ôm lần đầu gặp gỡ. Sự đón tiếp rất nồng nhiệt của team Vicaris miền Bắc làm cho chúng tôi cảm thấy ấm lòng đến lạ. Dành một ngày rảo bước quanh Hà Nội, chúng tôi dừng chân tại một quán nhỏ ven đường, thật không gì có thể tả được hương vị nồng nàn của một tách cà phê trứng nóng hòa chung niềm hân hoan bên những câu chuyện vui vẻ vì đây đúng vào dịp kỷ niệm một năm thành lập Vicaris.

    Còn nhớ, ai cũng hồi hộp, mong chờ cho chuyến đi vào sớm mai mà chúng tôi gọi là Chuyến xe tiên phong – mở lối yêu thương trong chương trình “Vì nụ cười trẻ thơ – tỉnh Sơn La”, bởi đó là nơi lần đầu chúng tôi đến và cũng là đơn vị đầu tiên đến với bản làng.

    Để đến được tới trường thực sự không phải là điều dễ dàng, hơn 80 thành viên và các đơn vị đồng hành phải mất 10 tiếng. Những đoạn đường đèo, vách đá chênh vênh, một bên là những tảng đá cao vút, một bên là vực thẳm… Nhưng với cái tình của những người muốn trao đi, chúng tôi không ngại những khó khăn đó. Có những sự cố trên đường, nhưng ngăn trở càng nhiều khiến chúng tôi càng muốn đến gần hơn với các bạn học sinh nơi đây, vì mỗi con đường chúng tôi đi qua tiếng cười và hạnh phúc luôn ngập tràn.

    Kết thúc chương trình, chúng tôi rời bản làng xã Hang Chú (H.Bắc Yên) trong niềm hân hoan, những món quà gói trọn tâm tình, những bài học trao gửi bằng cả trái tim, nhìn nụ cười của những đứa trẻ khiến chúng tôi ấm lòng và nhớ mãi. Hy vọng rằng sẽ có nhiều đơn vị tiếp nối Vicaris chúng tôi đến trao yêu thương cho trẻ em nơi đây.

    Chị Phạm Thị Thu Hằng (Giám đốc Vicaris chi nhánh miền Bắc)

    “Yêu môi trường sống xung quanh là điều dễ dàng với bất kỳ ai. Từ tình yêu đó thôi thúc chúng tôi tìm hiểu kiến thức và những dự án thực tế đã và đang được thực hiện mang lại những kết quả tích cực ở trong và ngoài nước. Bên cạnh đó, Vicaris cũng nhanh chóng triển khai hỗ trợ đồng bào bị ảnh hưởng bão lũ tại miền Trung và dịch bệnh Covid-19 để chung tay với xã hội góp phần xoa dịu nỗi đau”, chị Trần Thị Hương Trâm, Tổng giám đốc Vicaris, bày tỏ.

    Sau 2 năm bị ảnh hưởng của dịch bệnh Covid-19, nhân dịp sinh nhật Vicaris 5 tuổi vào giữa tháng 9.2022, các thành viên Vicaris từ 3 miền Tổ quốc cũng đã thực hiện chương trình “Vì nụ cười trẻ thơ” tại Tiền Giang và hoạt động bảo trợ học sinh khó khăn tại Sóc Trăng. Đặc biệt, không chỉ thành viên, tình nguyện viên như trước đây, trong chương trình này các em nhỏ đang được nhận bảo trợ cũng tham gia trực tiếp vào các hoạt động đầy ý nghĩa.

    Hành trình yêu thương của những tấm lòng Bồ tát - Ảnh 5.

    Nguồn: Báo Thanh Niên