Thẻ: nhanguiyeuthuong

  • 2020  – CUỘC GỌI NHẮN GỬI YÊU THƯƠNG EM NGUYỄN THỊ ĐIỆP

    2020 – CUỘC GỌI NHẮN GỬI YÊU THƯƠNG EM NGUYỄN THỊ ĐIỆP

    Ngày 23/07/2020, cuộc gọi nhắn gửi yêu thương kết nối đến em Nguyễn Thị Điệp thông qua chị gái ruột của em là Nguyễn Thùy Dương. So với Thùy Dương, Điệp khá e thẹn, không hoạt bát bằng nhưng vô tư và ngây ngô đến lạ. Em bắt đầu nhận bảo trợ từ tháng 9/2018.
    Năm nay, Điệp học lớp 9, em vừa trải qua kì thi tuyển sinh lớp 10. Tôi hỏi về kết quả, em chỉ cười rồi ngượng ngùng nói kết quả thi không tốt lắm như mong đợi. Cô bé thật thà kể với tôi về mơ ước của mình. Hóa ra, em không thích học chữ mấy đâu vì em đã dành trọn đam mê cho hội họa. Điệp vẽ rất đẹp. Em có cho tôi xem mấy bức tranh của em, làm tôi bất ngờ vì đường nét và màu sắc của chúng vô cùng sống động, có hồn. Mơ ước của Điệp cũng gắn liền với năng khiếu, em muốn vẽ, muốn làm những ngành nghề liên quan đến tạo hình, có thể là hội họa hay kiến trúc.
    Tôi lại hỏi hôm đi thi tuyển sinh về, cảm giác không làm bài được em có buồn không. Điệp trả lời tôi với giọng điệu hồn nhiên, nhưng không phải người lớn nào cũng nghĩ được như thế. “Dù sao cũng đã qua rồi, em không nghĩ nhiều đâu. Đi xong là em cùng đám bạn đi ăn kem xả stress liền”. Có lẽ, Điệp không phải học sinh giỏi nhưng cô bé đã cố gắng hết khả năng của mình.
    Lên lớp 10, ngôi trường mà Điệp chọn cách nhà tận 30 phút đi xe. Cũng nhờ sự giúp đỡ của nhiều mạnh thường quân, em có người bạn đồng hành là chiếc xe đạp điện để đến trường. Điều đáng nói hơn là trong năm học tới, chị Thùy Dương sẽ học đại học ở Hà Nội, trong nhà chỉ còn Điệp và bà. Gánh nặng lại chất thêm trên đôi vai nhỏ bé của em. Ngày trước còn có hai chị em cùng phụ bà dọn hàng, bây giờ có mỗi Điệp thôi. Ấy thế mà cô bé vẫn hóm hỉnh bảo tôi: “Chị Dương đi em không buồn đâu, chị ấy ở nhà toàn la em”.
    Tôi có nói với Điệp rằng hãy luôn giữ mơ ước của mình, đừng vì bất cứ điều gì mà đánh mất nó. Tranh em vẽ rất đẹp và em là một cô bé có tài. Mỗi người sẽ có một sở trường khác nhau, nếu chị Dương học giỏi tiếng Anh thì em là một cây cọ tài hoa đấy. Mong cho ước mơ của Điệp rồi sẽ thành hiện thực, vì chúng tôi, Vicaris sẽ luôn dõi theo và đồng hành với em.
  • 2020 – CUỘC GỌI NHẮN GỬI YÊU THƯƠNG EM NGUYỄN THÙY DƯƠNG

    2020 – CUỘC GỌI NHẮN GỬI YÊU THƯƠNG EM NGUYỄN THÙY DƯƠNG

    Ngày 23/7/2020, cuộc điện thoại từ Sài Gòn gọi đến thôn Chè Làng, Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh. Đầu dây bên kia, giọng nói lanh lợi và hồn nhiên của em Nguyễn Thùy Dương làm tôi xúc động. Kể từ ngày tham gia chương trình bảo trợ vào tháng 9/2018, Thùy Dương nay đã là cô học trò lớp 12, đang chuẩn bị bước vào kì thi đại học
    Tôi hỏi em về chuyện học và ước mơ trong tương lai. Em hào hứng chia sẻ về bốn nguyện vọng sắp tới, trong đó có ba nguyện vọng là chuyên ngành Ngôn ngữ Anh và một chuyên ngành Quản trị du lịch. Hóa ra, cô học trò nhỏ có niềm đam mê mãnh liệt với tiếng Anh. Tôi hỏi động lực nào khiến em quyết định thi vào những ngành ấy, Dương cười ngượng nghịu. Em kể hồi nhỏ học dở tiếng Anh lắm, đến câu “How are you” cũng chẳng biết viết thế nào. Đến năm lớp 6, cô giáo dạy tiếng Anh của em rất dễ mến và tâm huyết. Cô đã truyền lửa cho em, để em yêu hơn và học tốt hơn ngoại ngữ này. Giờ đây, đứng trước ngưỡng cửa đại học, em gieo hạt mầm ước mơ trở thành cô giáo dạy tiếng Anh để tiếp tục truyền lửa cho những thế hệ sau.
    Tôi lại hỏi nếu Dương lên Hà Nội học thì nhà chỉ còn bà và em gái thôi phải không? Cô học trò thoáng im lặng vì có lẽ câu hỏi đã chạm tới niềm trăn trở của em. Nhà em chỉ có ba bà cháu. Bà Dương năm nay đã 70 tuổi, chuyện ăn chuyện học của hai chị em Dương đều một tay bà lo liệu nhờ vào gánh hàng nhỏ trước nhà. Mỗi buổi sáng, Dương đều thức dậy sớm hơn bạn bè đồng trang lứa để phụ bà dọn hàng. Em ngại ngùng chia sẻ cũng vì lí do này mà em hay bị buồn ngủ trong lớp. Chiều tối, nếu không phải đi học thêm, Dương phụ bán quán từ 6 giờ đến 8 giờ, mỗi giờ kiếm được 50.000 đồng, cũng xem như giúp gia đình có đồng ra đồng vô. Tuy vất vả nhưng thành tích học tập của em chưa bao giờ làm chúng tôi thất vọng. Dương khoe có các anh chị trong Vicaris không chỉ hỗ trợ về vật chất hàng tháng mà còn gọi điện thoại hỏi thăm, làm em cảm thấy như có người luôn động viên, tin tưởng và đặt hi vọng nơi mình. Vì thế em phải nỗ lực học cho giỏi.
    Trước khi cuộc gọi kết thúc, tôi đã kịp gửi đến Dương vài lời. Chúc em đạt kết quả cao trong kì thi sắp tới. Lên Hà Nội học, bà và em gái của Dương sẽ rất vui nếu em cố gắng chuyên tâm cho việc học, đừng trăn trở quá nhiều vì ước mơ trở thành cô giáo của em không còn xa nữa đâu. Mong Thùy Dương luôn giữ mãi nụ cười trên môi, giữ mãi phong độ lạc quan và tràn đầy hi vọng vì cuộc đời là một tấm gương lớn, sẽ tươi cười với những ai sống yêu thương, chan hòa.
  • 2020 – CUỘC GỌI “NHẮN GỬI YÊU THƯƠNG” CHÁU TRẦN THANH THIÊN

    2020 – CUỘC GỌI “NHẮN GỬI YÊU THƯƠNG” CHÁU TRẦN THANH THIÊN

    Cháu Trần Thanh Thiên – Bắc Ninh
    Cô bé chỉ cần nghe giọng thôi là đã cảm nhận được năng lượng tươi mát từ em. Năm nay Thiên 14 tuổi, hiện học tại trường THCS Minh Đạo, huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh. Chúng tôi có duyên biết đến Thiên qua cô Dung – Cô giáo của em. Trong lời kể, cô Dung đã hết mực khen ngợi về thành tích học tập cũng như sự chăm ngoan của Thiên cả trên trường lẫn ở nhà. Vào tháng 09/2019 vừa qua, Vicaris hoàn thành hồ sơ và chính thức bảo trợ em.
    Tối ngày 28/07/2020, kết nối và trò chuyện với em, cô gái nhỏ đã chia sẻ rất hồn nhiên về học tập cũng như cuộc sống thường nhật. Em khoe “Năm nay con vẫn được học sinh giỏi, đứng trên nhiều người và chỉ dưới hai người thôi đó ạ. Tổng kết con được 8.4, riêng môn địa thì cao nhất lớp luôn cô ơi? Tuy nhiên môn học yêu thích nhất và giỏi nhất của con vẫn là Toán thôi.” Rồi nghe giọng em cười điệu đà vô cùng, tôi đoán dễ thương như em chắc có nhiều bạn bè và thầy cô yêu quý lắm. Em bảo “Dạ đúng rồi, con có rất nhiều bạn thân, bọn con hay học nhóm và đi chơi chung cùng nhau. Thầy cô cũng hay chỉ bảo, quan tâm con nhiều lắm…” Tôi thích thú lắng nghe những điều em kể: “Mà cô ơi buồn lắm, con lớn thế này rồi mà vẫn cao 1m45 à, nghỉ dịch vài tháng lại mập lên nữa chứ?” Tôi bật cười nhẹ một chút vì sự đáng yêu đấy rồi hỏi em có ước mơ gì không. Em trả lời:
    – Dạ hồi xưa con từng ước mơ làm bên an ninh. Nhưng bây giờ con thay đổi rồi, con muốn học dược và mặc áo blu trắng, nó thật đẹp!
    Đúng vậy, nó thật đẹp giống như tâm hồn em!❤️ Em đã thay đổi một cách tươi sáng hơn rất nhiều so với khoảng thời gian trước đây. Có lẽ ảnh hưởng một phần từ hoàn cảnh khó khăn, không có bố, mẹ phải một mình vất vả lo cho cả ba chị em. Mẹ làm công nhân và tất nhiên thu nhập chẳng thể nào đủ lo cho gia đình, rồi cả nhà em chuyển đến ở nhờ nhà người bác họ gần đó. Vì thế em ít cười và đôi mắt vương buồn chăng… Nhưng bây giờ mọi chuyện đã ổn hơn rồi, em có thể vô tư, vui vẻ không lo lắng mà cắp sách đến trường mỗi ngày.?
    Hãy cố gắng học tập và thực hiện ước mơ của mình em nhé!