Điều em tâm đắc nhất sau podcast là “Khi ta chưa thấu hiểu cơn giận, dù có điều khiển được nó thì cũng chỉ là giải pháp tạm thời.” Trước đây, em luôn nghĩ kiểm soát hay đè nén cơn giận là thành công. Nhưng bài viết của Thầy Minh Niệm đã giúp em nhận ra việc đè nén chỉ khiến cơn giận tích tụ thành những khối “nội kết” ngầm bên trong, sẵn sàng bùng phát bất cứ lúc nào. Hình ảnh so sánh cơn giận như một căn nhà đang cháy cũng khiến em vô cùng sâu sắc: khi nhà cháy, việc cấp thiết nhất là quay về chữa cháy (chăm sóc cảm xúc của chính mình) chứ không phải chạy đi tìm hay trừng phạt kẻ đốt nhà (đối tượng làm mình giận). Qua bài học, em nhận ra cơn giận của em được hình thành từ nhiều yếu tố: Sự tích tụ từ những điều bất như ý nhỏ nhặt: Những việc rất nhỏ hằng ngày như kẹt xe, tắc đường, tìm không thấy đồ hay món ăn không vừa miệng… nếu không được quan sát em sẽ vô tình tạo ra nguồn năng lượng giận. Bản chất của cơn giận: Cơn giận thực chất không có thật. Nó chỉ là một nguồn năng lượng sinh ra từ những nhận thức sai lầm, sự phóng đại của trí tưởng tượng và cái tôi muốn bảo vệ quyền lợi, danh dự của mình. Cơn giận cũng vô thường đến rồi sẽ đi nếu ta không tiếp tục tưới tẩm nó. *Sự thực tập của em để chuyển hoá cơn giận hằng ngày là: Khi sắp hoá giận,em sẽ thở đều và im lặng để trắng nói những lời không ái ngữ với người xung quanh. Quan sát cơn giận và dập tắt chúng Sống tích cực,mỉm cười với những thứ không như ý muốn của mình. Nghĩ đến người khác ,nghĩ rằng họ cũng có nổi khỗ riêng nên mình tránh tức giận.
Bình luận