Danh mục: Góc chia sẻ

  • ĐỌC – HIỂU ĐỂ THƯƠNG VÀ CÙNG ĐOÀN KẾT CHUNG TAY CHỐNG LẠI ĐẠI DỊCH NHÉ!

    ĐỌC – HIỂU ĐỂ THƯƠNG VÀ CÙNG ĐOÀN KẾT CHUNG TAY CHỐNG LẠI ĐẠI DỊCH NHÉ!

    Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng,
    Gian khổ sẽ dành phần ai ?
    Ai cũng một thời trẻ trai
    Cũng từng nghĩ về đời mình
    Phải đâu may nhờ rủi chịu ?
    Phải đâu trong đục cũng đành.
    Phải không em, phải không anh ?
    Chân lý thuộc về mọi người
    Không chịu sống đời nhỏ nhoi!
    Xin hát về bạn bè tôi
    Những người sống vì mọi người.
    Ngày đêm canh giữ đất trời
    Rạng rỡ như rừng mai nở chiều xuân.
  • ĐẠI ÚY CÔNG AN MỚ LỚP DẠY HỌC CHO TRẺ EM NGHÈO

    ĐẠI ÚY CÔNG AN MỚ LỚP DẠY HỌC CHO TRẺ EM NGHÈO

    Vào mỗi buổi chiều cách ngày, sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở cơ quan, Đại úy Thạch Bình, Trưởng công an xã Thới Xuân, huyện Cờ Đỏ (Cần Thơ) lại tiếp tục công việc của một người thầy tại lớp phổ cập tiếng Khmer cho các em học sinh người dân tộc.
    Sinh ra trong gia đình nông dân Khmer ở vùng đất Cờ Đỏ, từ bé, anh Bình đã mơ ước được trở thành công an. Sau khi tốt nghiệp trường Trung học An ninh chính quy và đại học ngành Tôn giáo dân tộc cũng như có kinh nghiệm trong vị trí đội phó an ninh huyện Cờ Đỏ, Đại úy Bình được điều động về Thới Xuân – nơi có đông đồng bào dân tộc Khmer nhất của thành phố Cần Thơ để giữ chức Trưởng Công an xã.
    Không chỉ quan tâm đến đời sống của bà con trong xã, Đại úy Bình đặc biệt chú trọng đến vấn đề giáo dục của trẻ em nơi đây. Hộ nào không có tiền mua sách vở, đóng học phí, anh đi vận động đồng nghiệp, nhà hảo tâm giúp đỡ. “Mưa dầm thấm đất”, nỗ lực vận động cho con trẻ đến trường của anh đã cải thiện trình độ dân trí của bà con, nhiều trẻ em người dân tộc Khmer nuôi những ước mơ đổi đời khi ngồi trên ghế nhà trường.
    Cách một ngày, sau giờ làm việc, Đại úy Bình lại lên lớp để dạy tiếng Khmer cho các em học sinh. Anh còn dạy Toán, Tiếng Viêt và dạy văn hóa ứng xử cho các em thông qua những câu chuyện ý nghĩa về cuộc sống. Ban đầu, lớp học chỉ vài có em, nhưng sau một thời gian ngắn các phụ huynh đã cho con mình theo học ngày càng nhiều.
    Bên cạnh đó, tuy bận rộn với công việc hàng ngày, cứ cách nửa tháng hay một tháng, Đại úy Bình lại trổ tài cắt tóc miễn phí cho trẻ em nghèo. Anh chia sẻ: “Trước đây, tôi có học nghề hớt tóc, về quê thấy tụi nhỏ tóc tai bù xù nên mỗi lần rảnh thì tập hợp các em hớt cho lịch sự. Việc làm của mình chẳng đáng kể nhưng cha mẹ các em đỡ tốn phần tiền này”.
    ….
  • CẬU BÉ ẤN ĐỘ ĐƯA GÀ ĐI CẤP CỨU

    CẬU BÉ ẤN ĐỘ ĐƯA GÀ ĐI CẤP CỨU

    Một tài khoản Facebook Sanga Says đã chia sẻ câu chuyện về Derek C Lalchhanhima – 6 tuổi được cộng đồng địa phương trao tặng khăn choàng danh dự và được nhà trường tặng giấy khen vì hành động đẹp của mình.
    Vào hôm 3/4/2019, Derek vô tình đạp xe cán phải gà nhà hàng xóm. Cậu bé tức tốc ôm gà chạy về nhà, cầu xin bố mẹ hãy mang nó đi bệnh viện mà không biết con vật đã chết.
    Bố cậu bé là Dhiraj Chhetri, một cảnh sát địa phương, bảo con tự mang đi chữa. Derek liền đưa con gà tới bệnh viện, mang theo tờ 10 rupee (0,14 USD), mong các bác sĩ cứu giúp. Từ bệnh viện trở về, Derek khóc nức nở và thề sẽ quay lại lần nữa, mang theo 100 rupee (1,46 USD) để cứu bằng được con gà. Cha mẹ Derek phải giải thích với cậu bé rằng con gà đã chết và bác sĩ không thể làm gì hơn.
    Sanga đã chia sẻ câu chuyện trên Facebook sau khi được nghe bố cậu bé kể lại. Bài viết nhận được hàng trăm lượt thích, 87.000 lượt chia sẻ và không chỉ dừng lại ở đó…
    Sau câu chuyện dễ thương này, về tình yêu động vật của trẻ em, người lớn chúng ta cũng phải công nhận rằng, trái tim của những đứa trẻ thật trong sáng và đáng yêu biết bao!!
  • DNXH VICARIS – CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG NGƯỜI TRẺ GIEO MẦM SỰ TỬ TẾ

    DNXH VICARIS – CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG NGƯỜI TRẺ GIEO MẦM SỰ TỬ TẾ

    Với châm ngôn là một doanh nghiệp với 100% chi phí lợi nhuận sẽ dành cho các hoạt động tình nguyện, các thành viên của Vicaris đang ngày càng vẽ nên một bức tranh đẹp về tình yêu thương và sự sống tử tế.”
    ? Chân thành cảm ơn Báo Tuổi Trẻ đã kết nối và lan tỏa những sự tốt đẹp cùng với Vicaris!
    https://tv.tuoitre.vn/nhung-nguoi-tre-gieo-mam-su-tu-te…

  • LÀ VIÊN NGỌC QUÝ, TỰ KHẮC EM SẼ TỎA SÁNG DÙ TỪNG Ở VỊ TRÍ NÀO CHĂNG NỮA…

    LÀ VIÊN NGỌC QUÝ, TỰ KHẮC EM SẼ TỎA SÁNG DÙ TỪNG Ở VỊ TRÍ NÀO CHĂNG NỮA…

    “Tháng 3/2019, hình ảnh bé gái vô gia cư 6 tuổi ăn mặc cực chất được ghi lại trên đường phố Hà Nội đã gây bão mạng xã hội. Cô bé này tên là Hoàng Anh, sở hữu khuôn mặt rất xinh xắn, đáng yêu và đặc biệt là cách lên đồ rất có gout. Ở thời điểm đó, Hữu Anh Zoner – người chụp ảnh cô bé đăng tải lên MXH và cũng là một stylist đã viết: “Câu chuyện thú vị ngày hôm nay trong lúc chạy bộ, tôi vô tình bắt gặp một bé gái ngồi cùng mẹ ở góc phố gần bờ Hồ. Chuyện chẳng có gì để nói nếu như tôi tập trung vào việc chạy. Nhưng có một thứ gì đó đã thôi thúc tôi đứng lại và trước mắt tôi là một cô bé tầm 6 tuổi với set đồ cực “fashion”! Thật sự bất ngờ vì cô bé là người vô gia cư không nhà cửa. Và tôi rất ấn tượng về khả năng mix đồ của bé gái từ màu sắc cho tới quần áo phụ kiện”.
    Hoàng Anh từng chia sẻ ước mơ của em là trở thành người mẫu, và có lẽ em không hề biết rằng chỉ hơn nửa năm sau đó, ước mơ này sẽ trở thành hiện thực. Thông tin sẽ khiến những người quan tâm đến bé Hoàng Anh rất vui chính là cô bé sẽ được sải bước trên sàn diễn Aquafina Vietnam International Fashion Week Thu Đông 2019 vào 30/10 tới đây. Cụ thể, cô bé sẽ góp mặt trong show diễn của bộ đôi NTK Ivan Trần & Thảo Nguyễn.”
    #Nguồn: Lóng Lánh TV
  • HÃY LAN TỎA YÊU THƯƠNG VÀ SỐNG LƯƠNG THIỆN MỘT CÁCH TỰ NHIÊN VÀ CHÂN THÀNH

    HÃY LAN TỎA YÊU THƯƠNG VÀ SỐNG LƯƠNG THIỆN MỘT CÁCH TỰ NHIÊN VÀ CHÂN THÀNH

    Chúc cả nhà một tháng mới bình an và đón những điều tốt đẹp đang đến!
    Em xin chia sẻ một bài viết hay của một cô giáo với mong muốn hiểu và thương; biết ơn, trân trọng cuộc sống tươi đẹp ; đoàn kết – yêu thương để cùng vượt qua mọi khó khăn.
    Hãy lan tỏa yêu thương và sống lương thiện một cách tự nhiên và chân thành:
    Các em học sinh thân mến!
    Các em thấy đất nước mình có tuyệt diệu hay không? Trước hết, cô muốn các em khắc sâu trong tim mình bóng hình đất nước. Và giờ thì cô sẽ nói rõ lí do vì sao cô lại muốn các em làm điều đó.
    Ít ngày nữa, các em sẽ đi học trở lại sau vài tuần nghỉ học để phòng chống sự lan truyền của đại dịch Corona. Cô trò ta sẽ sắp gặp lại nhau sau một thời gian dài được nghỉ, và rồi, cô lại tiếp tục công việc của mình với những bài giảng mê say. Để chuẩn bị cho những bài giảng ấy, cô muốn bắt đầu bằng câu chuyện về đất nước mình trong những ngày vừa qua, những ngày mà báo đài và các cơ quan truyền thông nói rất nhiều về dịch bệnh.
    Dịch bệnh thật khủng khiếp phải không các em? Nhưng hôm nay, cô không muốn nói về sự khủng khiếp ấy, cô cũng không muốn nói nhiều về cách phòng chống dich, bởi vì điều đó đã được Bộ y tế nhắc nhở hàng ngày. Cô chỉ muốn nói với các em về hình ảnh của đất nước ta trong cuộc chiến chống lại dịch bệnh với sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị, với sự hi sinh cao cả của đội ngũ y bác sỹ, với sự thận trọng đầy trách nhiệm của tất cả mọi người… Bởi cô cho rằng, những bài học này, sách giáo khoa và chương trình học tập sẽ không cập nhật ngay được.
    Các em thấy không? Theo cái lí lẽ bình thường thì khi điều gì khủng khiếp đang xảy ra , người ta sẽ phải lo cho mình trước nhất. Nhưng đất nước mình đã không làm như vậy! Ngoại trừ một số rất ít người thừa nước đục thả câu, tích trữ và nâng giá khẩu trang để trục lợi, thì còn lại là tất cả những người có trách nhiệm đang làm những việc rất nhân văn mà không có bất cứ công dân của một quốc gia nào làm được. Dưới sự chỉ đạo của Đảng, chính phủ đã ra tuyên bố: “chống dịch như chống giặc”, kèm theo một lời hiệu lệnh: “Trong cuộc chiến này sẽ không có ai phải ở lại phía sau”, để từ đó, chúng ta đã viết tiếp được bao điều kỳ diệu về dân tộc của mình. Trong lúc nhân dân các nước Hàn Quốc, Nhật Bản, Mỹ biểu tình không cho người dân của nước họ từ vùng dịch trở về thì chính phủ ta lại tuyên bố một câu đơn giản “sẵn sàng đón bà con về nước”.
    Chúng ta đã đón 950 công dân nước ta trở về rồi chăm sóc tập trung trong các doanh trại để thực hiện cách ly và theo dõi với chế độ ăn uống, ngủ nghỉ rất chu đáo. Rất nhiều những chiến sỹ phải vào rừng ở với thái độ rất vui vẻ và tự nguyện để nhường doanh trại của mình cho đồng bào mới về từ vùng dịch.
    Trong lúc chính phủ các nước châu Âu bị Nhật Bản, Đài Loan và Philipnes từ chối, cấm không cho Du thuyền MS Wesrerdam cập cảng dù theo thỏa thuận từ trước vì sợ sự lây truyền vi rút Corona thì chính phủ ta lại hạ lệnh mở cửa cảng để đón họ vào. Rồi con tàu du lịch Diamond Princess Nhật Bản chở 3.700 hành khách, trong đó 61 người nhiễm vius corona, thì chính phủ ta vẫn cho họ được cập cảng Chân Mây (Thừa Thiên-Huế) và Hạ Long (Quảng Ninh), bởi sợ nhỡ đâu họ sẽ gặp phải sóng to gió lớn giữa đại dương mù mịt.
    Và khi vùng tâm bệnh Vũ Hán chao đảo, ngả nghiêng với những con số người chết vì dịch bệnh gia tăng, đã có cả hàng trăm người đăng ký để được đến vùng tâm bệnh đón đồng bào mình trở về cũng như làm nhiệm vụ tiếp tế cho nước bạn. Rồi 15 người trong số hàng trăm người đăng ký đó đã may mắn trúng tuyển, họ đã tới Vũ Hán, chuyến bay làm nhiệm vụ quốc gia và quốc tế cũng đã hạ cánh an toàn đưa 35 người Việt trong vùng tâm bệnh trở về nước trong sự quan tâm , xúc động chan chứa nghĩa tình. Một bạn công nhân của một công ty thiết bị y tế nói với đầy lòng tự hào: “Cám ơn các bạn, họ đã được về, còn chúng tôi đang tăng ca để sản xuất khẩu trang bảo vệ mọi người” .
    Còn đội ngũ những y bác sỹ thì làm việc đêm ngày, quyết phải khống chế bằng được đại dịch ấy. Họ vừa phải lo chữa trị cho bệnh nhân, vừa giam mình trong phòng nghiên cứu để “bắt” được con vi rút Corona. Dù phải “mặc quần áo phòng hộ trong suốt ca làm việc, mồ hôi ướt sũng, kính mờ đi, mặt hằn vết khẩu trang, nước không được uống và thậm chí không dám đi vệ sinh trong suốt ca làm việc” nhưng họ không một lời than thở. Sự hi sinh thầm lặng này đâu nói được bằng lời phải không các em?
    Thật tuyệt vời khi sự hi sinh đó của họ được đáp trả lại thật xứng đáng bởi họ đã thành công khi Việt Nam là nước đầu tiên trên thế giới phân lập được virut, điều chế được típ thử chỉ trong vòng 7 tiếng. Mới đây nhất, Chính phủ đã triển khai khẩn cấp nhiệm vụ khoanh vùng, cách ly khu vực có dịch tại xã Sơn Lôi, huyện Bình Xuyên, tỉnh Vĩnh Phúc, lập 8 chốt ở những điểm thuận lợi trên những con đường đi vào và đi ra xã Sơn Lôi.
    Ngành y tế cũng mua sắm rất nhiều trang thiết bị, lập bệnh viện dã chiến, chủ động đối phó với đại dịch. Những người bình thường thì đi phát khẩu trang miễn phí. Ngay cả các em bé cũng góp tiền mừng tuổi của mình để ủng hộ mua khẩu trang. Ở các nhà trường, thầy cô luôn trực chiến, chờ có lệnh là “vào cuộc” theo chỉ đạo của cấp trên. Trong thời gian trực chiến đó, thầy cô đã quét dọn sân trường, lau chùi vệ sinh phòng học, rắc vôi khắp trường, phối hợp với y tế để phun thuốc phòng dịch đến từng lớp học với mong muốn sẽ tạo ra một môi trường sạch sẽ nhất không có vi khuẩn để đón các em quay trở lại đi học.
    Tất cả đã nỗ lực hết mình, nỗ lực hơn cả 200% sức lực của mình, nên mặc dù biên giới nước mình rất sát Trung Quốc, mặc dù có nhiều công dân nước mình từ Vũ Hán trở về, nhưng đến nay, cả nước ta mới chỉ có 15 ca bị nhiễm virut Crona, trong số đó có 6 người đã được ra viện. Có thể sắp tới sẽ có thêm một số ca nhiễm nữa, vì lúc đầu có một số người trở về từ Trung Quốc nhưng không hợp tác với các cơ quan chức năng nên chúng ta không thể nào kiểm soát hết được, nhưng cô tin rằng ngành y tế nước ta sẽ khống chế được dịch bệnh, bởi vì các bác sỹ của chúng ta rất tài giỏi và tận tâm, chính sách của Đảng và Nhà nước ta lại rất nhân văn nữa.
    Cả thế giới nghiêng mình trước một Việt Nam bé nhỏ nhưng giàu lòng nhân đạo, nhân ái, nhân từ; cả thế giới ái mộ một Việt Nam tài giỏi đi đầu trong công tác phân lập để “bắt” được con virut khủng khiếp đó. Cô cũng cảm thấy mình thật may mắn khi được làm công dân của nước Việt Nam, và cô thật sự tự hào về đất nước mình, các em ạ! Cô cũng muốn cảm ơn Đảng, chính phủ và đội ngũ y bác sỹ thật nhiều nữa. Họ đã làm tất cả để chúng ta có thể được bình yên, bởi sự bình yên trong tâm hồn mới là vô giá.
    Nếu cô biết vẽ, cô sẽ vẽ về hình ảnh của đất nước mình trong những ngày này thật đẹp với một sự mường tượng thật giản dị: trên một bầu trời u ám đầy những cuồng phong, có một dấu chấm màu xanh với lấp lánh những tia sáng đỏ tươi từ trái tim mang dáng hình chữ S. Cô rất hạnh phúc khi được trực tiếp cảm nhận vẻ đẹp của đất nước mình trong những ngày qua, đặc biệt là khi có một học sinh trong đội tuyển HSG của cô đã viết một comment dưới phần cô chia sẻ bài những cảm nhận của thế giới về Việt Nam trong dịch bệnh Corona như thế này: “Được là một công dân của Việt Nam ta cũng là một đặc ân cô nhỉ! Em được cô dạy cũng là một đặc ân nữa. Nếu không yêu đất nước thì em yêu quốc gia nào đây? Dù không giàu bằng những nước khác nhưng nước ta giàu cái “tình” giữa người với người,con người ta cũng rất dễ mến,cũng có rất nhiều cảnh đẹp. Em không cần phải đi tìm một đất nước để yêu ở đâu xa cả!” .
    Trời ơi, cô mừng đến trào nước mắt luôn khi học trò của cô nghĩ được về đất nước mình với sự trân trọng, biết ơn và tự hào đến thế!
    Phải rồi các em ạ, chúng ta “không cần phải đi tìm một đất nước để yêu ở đâu xa cả”, vì trong tim chúng ta, và thật sự là trên cả thế giới này nữa, đã luôn có một Việt Nam rất đỗi tuyệt vời! Dịch bệnh chắc sẽ chưa thể kết thúc sớm, nên cô hi vọng các em sẽ không quên lời nói của Tiếp viên trưởng chuyến bay của Hãng hàng không Quốc gia Việt Nam – Vietnam airline đến Vũ Hán khi ông đã nói thế này: “Không sợ con vi khuẩn đó, chỉ sợ không đón được đồng bào về!”. Báo chí thế giới nói rằng, chúng ta có một chuyến bay “ngạo nghễ” trên bầu trời Trung Quốc. Một chuyến bay làm nhiệm vụ Quốc tế và Quốc gia – mang hàng hóa viện trợ cho anh bạn láng giềng với quy mô kinh tế 12 nghìn tỷ đô, đón những đồng bào đang ở Vũ Hán về nước, bảo vệ họ trước nguy cơ bệnh dịch. Cả thế giới biết rằng: “Việt Nam cao thượng, Việt Nam đoàn kết, Việt Nam trọng tình nghĩa!” các em ạ. Các em đã thấy đất nước mình đẹp như thế nào chưa? Để cho ai đó còn u mê lầm đường lạc lối, còn quay lưng lại với đất nước mình, với chế độ mình sẽ hiểu được: “Bạn có thể từ bỏ Tổ quốc nhưng Tổ quốc thì không bao giờ từ bỏ những người con của mình!”.
    Cô hi vọng rằng các em sẽ khắc sâu trong tim mình bóng hình đất nước hôm nay, sẽ cảm ơn thật nhiều nước Việt Nam hôm nay đã cho ta được sống trong niềm hạnh phúc được sẻ chia, được che chở. Cô tin rằng, tình yêu đất nước sẽ giúp các em được hạnh phúc và sẽ trở thành một thứ vốn liếng quý giá để sau này giúp các em trở thành người giàu có về tất cả. Còn bây giờ, cho phép cô được khép lại dòng tâm sự hôm nay bằng chùm thơ cô viết về đất nước, các em nhé!
    ĐẤT NƯỚC Ở TRONG TIM
    (Yêu tặng đất nước tôi trong đại dịch Corona)
    Đất nước mình bé nhỏ vậy thôi em
    Nhưng làm được những điều phi thường lắm
    Bởi hai tiếng nhân văn được cất vào sâu thẳm
    Bởi vẫn giữ vẹn nguyên hai tiếng đồng bào.
    Em thấy không ? Trong nỗi nhọc nhằn, vất vả, gian lao
    Khi dịch bệnh hiểm nguy đang ngày càng lan rộng
    Cả đất nước mình cùng đồng hành ra trận
    Trên dưới một lòng chống dịch thoát nguy.
    Với người láng giềng đang lúc lâm nguy
    Đất nước mình không ngại ngần tiếp tế
    Dù mình còn nghèo nhưng mình không thể
    Nhắm mắt làm ngơ khi ai đó cơ hàn.
    Với đồng bào mình ở vùng dịch nguy nan
    Chính phủ đón về cách ly trong doanh trại
    Bộ đội vào rừng chịu nắng dầm sương dãi
    Để họ nghỉ ngơi nơi đầy đủ chiếu giường.
    Với chuyến du thuyền đang khóc giữa đại dương
    Mình mở cửa đón họ vào bến cảng
    Chẳng phải bởi vì mình không lo dịch nạn
    Mà chỉ là vì mình không thể thờ ơ.
    Thủ tướng phát lệnh rồi, em đã nghe rõ chưa
    “Trong cuộc chiến này sẽ không có một ai bị để lại”
    Chẳng có điều gì làm cho mình sợ hãi
    Khi trong mỗi người nhân ái được gọi tên.
    Từ mái trường này em sẽ lớn lên
    Sẽ khắc trong tim bóng hình đất nước
    Cô sẽ nối những nhịp cầu mơ ước
    Để em vẽ hình Tổ quốc ở trong tim.
    Nhớ nghe em, ta chẳng phải đi tìm
    Một đất nước ở đâu xa để yêu hết cả
    Đảng đã cho ta trái tim hồng rạng tỏa
    Vang vọng trong lòng hai tiếng gọi Việt Nam!
    13/2/2020
    Cô giáo Chu Ngọc Thanh
  • TRIỆU CHỨNG NHIỄM CORONA QUA TỪNG NGÀY

    TRIỆU CHỨNG NHIỄM CORONA QUA TỪNG NGÀY

    ?Ngày 1 ~ Ngày 3
    – Triệu chứng giống bệnh cảm
    – Viêm họng nhẹ, hơi đau
    – Không nóng sốt. Không mệt mỏi. Vẫn ăn uống bình thường
    ?Ngày 4
    – Cổ họng đau nhẹ, người nôn nao.
    – Bắt đầu khan tiếng.
    – Nhiệt độ cơ thể dao động 36.5~ (tuỳ người)
    – Bắt đầu chán ăn.
    – Đau đầu nhẹ
    – Tiêu chảy nhẹ
    ?Ngày 5
    – Đau họng, khan tiếng hơn
    – Cơ thể nóng nhẹ. Nhiệt độ từ 36.5~36.7
    – Người mệt mỏi, cảm thấy đau khớp xương
    ** Giai đoạn này khó nhận ra là cảm hay là nhiễm corona
    ?Ngày 6
    – Bắt đầu sốt nhẹ, khoảng 37
    – Ho có đàm hoặc ho khan
    – Đau họng khi ăn, nói hay nuốt nước bọt
    – Mệt mỏi, buồn nôn
    – Thỉnh thoảng khó khăn trong việc hít thở
    – Lưng, ngón tay đau lâm râm
    – Tiêu chảy, có thể nôn ói
    ?Ngày 7
    – Sốt cao hơn từ 37.4~37.8
    – Ho nhiều hơn, đàm nhiều hơn.
    – Toàn thân đau nhức. Đầu nặng như đeo đá
    – Tần suất khó thở vẫn như cũ.
    – Tiêu chảy nhìu hơn
    – Nôn ói
    ?Ngày 8
    – Sốt gần mức 38 hoặc trên 38
    – Khó thở hơn, mỗi khi hít thở cảm thấy nặng lồng ngực. Hơi thở khò khè
    – Ho liên tục, đàm nhiều, tắt tiếng
    – Đầu đau, khớp xương đau, lưng đau…
    ?Ngày 9
    – Các triệu chứng không thay đổi mà trở nên nặng hơn.
    – Sốt tăng giảm lộn xộn
    – Ho không bớt mà nặng hơn trước.
    – Dù cố gắng vẫn cảm thấy khó hít thở.
    ** Tại thời điểm này, nên đi xét nghiệm máu và chụp XQuang phổi để kiểm tra
    P/s
    – Triệu chứng thay đổi tuỳ theo sức đề kháng của từng người. Ai khoẻ thì mất 10-14 ngày mới phát hiện. Ai không khoẻ thì 4-5 ngày.
    Nguồn: tổng hợp bác sĩ (Sanilesson và yomidr)
    ————————
    Hiện vẫn chưa có thuốc đặc trị hay vaccine phòng bệnh, Trung Quốc mới chỉ cho ra mắt thuốc chống virus Corona nhưng chưa bán tại thị trường Việt Nam. Mọi người nên nhớ cẩn tắc vô áy náy:
    – Đeo khẩu trang khi có thể( khẩu trang vải cũng được, giặt thường xuyên).
    – Rửa tay, rửa tay và rửa tay.
    – Tránh tụ tập đông người.
    – Nạp thêm Vitamin C để tăng sức đề kháng.
    – Vệ sinh đồ dùng cá nhân như điện thoại, laptop thường xuyên.
    Chân thành cảm ơn em Bình Yên chia sẻ thông tin!
    Cầu mong mn bình an và luôn giữ gìn sức khỏe!
  • XUÂN VỀ LÒNG ĐẤT ĐƠM HOA

    XUÂN VỀ LÒNG ĐẤT ĐƠM HOA

    Giờ phút này là giờ phút cuối năm, chúng ta ý thức được rằng cây có cội, nước có nguồn và chúng ta là sự tiếp nối của liệt vị tiền nhân, chúng ta nguyện NẮM GIỮ VÀ PHÁT TRIỂN không ngừng gia tài văn hóa tốt đẹp mà liệt vị đã trao truyền.
    Giờ phút này là giờ phút cuối năm, chúng ta nguyện giữ lại tình yêu thương và buông bỏ hết mọi giận hờn, buồn tủi và hiềm khích. Để chúng ta CHẤP NHẬN VÀ THƯƠNG YÊU NHAU.
    Giờ phút này là giờ phút cuối năm, chúng ta nguyện mở ra cho các thế hệ tương lai cánh cửa của một đời sống thoải mái, nhẹ nhàng, một xã hội trong đó con người không quá bận rộn, tiêu thụ ít, có nhiều giờ để sống với thiên nhiên, chăm sóc cho thiên nhiên, chăm sóc cho nhau, và đem lại cho nhau NỤ CƯỜI VÀ HẠNH PHÚC.
    Nhân dịp Xuân Canh Tý, DNXH VICARIS xin gửi đến đến tất cả quý thành viên, tình nguyện viên, nhà tài trợ lời chúc Tết đầm ấm và an vui, an khang thịnh vượng.
    VICARIS xin chân thành cảm ơn các nhà tài trợ đã đồng hành và tin tưởng VICARIS trong suốt thời gian qua và ước mong sẽ tiếp tục nhận được sự ủng hộ, đồng hành và hỗ trợ nhiệt tình của các nhà tài trợ.
    Dưới đây là Báo cáo tình hình hoạt động của VICARIS năm 2019. Bản báo cáo sẽ cho quý vị thấy những con số biết nói về các hoạt động mà VICARIS thực hiện ở các ba miền Bắc – Trung – Nam trong năm vừa qua.
    Trân trọng.
  • GẶP GỠ YÊU THƯƠNG TRƯỚC NHỮNG NGÀY TẾT 2020

    GẶP GỠ YÊU THƯƠNG TRƯỚC NHỮNG NGÀY TẾT 2020

    Vừa qua ngày 18/01/2020, Vicaris đã có mặt tại huyện Liên Bão – Bắc Ninh, đến thăm và chúc tết các em học sinh nơi đó, đặt biệt là buổi tổng kết học kỳ I của 8 em hiện đang được bảo trợ bởi Vicaris trong suốt thời gian vừa qua.
    Như một gia đình dành sự quan tâm sâu sắc nhất, chúng tôi cảm được rằng các em đã luôn cố gắng hết mình dù có rất nhiều khó khăn từ hoàn cảnh. Cô bé Nguyễn Hà Linh trong học kỳ vừa rồi, vì mẹ đau bệnh mà ảnh hưởng đến kết quả học tập. Nhưng em chủ động hứa sẽ hoàn thành tốt hơn trong học kỳ tới và sau này nữa! Tất cả các em học sinh cũng đã làm rất tốt, đạt danh hiệu học sinh giỏi và rất chăm ngoan với gia đình mình.
    Ngoài những món quà Tết như sách vở, cây xanh, bao lì xì… các anh chị Vicaris còn chia sẻ những câu chuyện ý nghĩa, những bài học hay đến các em ấy, gửi gắm cả chân tình và hy vọng để em hiểu rồi cố gắng nhiều hơn nữa? Và học phí cũng đã được Vicaris hoàn thành để các em tiếp tục đến trường.
    Một chút trao và nhận yêu thương vào những ngày cuối năm này, trái tim Vicaris thật ấm vô cùng ❤
    Lời ước nguyện cho các em sẽ thành công trong cuộc sống của mình nhé! Hãy an tâm, bên cạnh mãi luôn có Vicaris!!
  • HÔM NAY NGÀY TIỄN ÔNG BÀ TÁO QUÂN VỀ TRỜI – DNXH VICARIS KÍNH NHỜ ÔNG BÀ GIÚP BÁO CÁO HOẠT ĐỘNG NĂM 2019

    HÔM NAY NGÀY TIỄN ÔNG BÀ TÁO QUÂN VỀ TRỜI – DNXH VICARIS KÍNH NHỜ ÔNG BÀ GIÚP BÁO CÁO HOẠT ĐỘNG NĂM 2019

    Năm 2019 đã khép lại, vừa qua ngày 3- 1- 2020, gia đình Vicaris Miền Bắc đã có dịp ngồi lại với nhau để nhìn lại một năm tròn đầy . Nhìn lại một năm qua, Vicaris cảm thấy hạnh phúc. Hạnh phúc với những gì đã cho đi và vui với từng điều ý nghĩa mà Vicaris đã chung tay. Với sự chung tay của rất nhiều bạn bè trong và ngoài nước, sự tin yêu của các mạnh thường quân là cá nhân, tổ chức, công ty Việt Nam và nước ngoài tại Việt Nam và sự đồng hành của các tình nguyện viên từ nhiều địa phương của đất nước, Vicaris đã có những chuyến đi dấu ấn không thể nào quên đến với các điểm trường ở Hòa Bình,Thanh Hóa, Nghệ An, Đồng Nai,… để tỏa sáng nụ cười trẻ thơ với chương trình Vì nụ cười trẻ thơ và bảo trợ giáo dục. Những hoạt động dạy học tiếng Anh ở trung tâm Hữu Nghị quận Đống Đa, Hà Nội hay các hoạt động hỗ trợ chăm sóc – dạy kỹ năng – tổ chức các ngày lễ cho trẻ em đều xuất phát từ trái tim chân thành và tình yêu thương trẻ thơ của rất nhiều tấm lòng. “Giấc mơ về tương lai tươi đẹp của thế hệ trẻ Việt Nam”, chúng tôi hiểu rằng mình cần phải nỗ lực và cống hiến nhiều hơn cả 100% năng lực. Bởi lẽ hạnh phúc trao đi chẳng thể gọi là đủ! Biết bao đứa trẻ còn chưa được đi học, những giọt nước mắt ngắn dài còn vương trên đôi mắt buồn của em, ăn có no không, áo mặt có đủ ấm… Ấy là điều không khỏi bận tâm xuyên suốt trên hành trình “Vì Nụ Cười Trẻ Thơ” mà Vicaris đã và đang đi, là lý do mà Vicaris có mặt. Thời gian lại cho thêm một năm nữa, chúng tôi đã sẵn sàng để tiếp tục hoàn thành sứ mệnh ấy. Vì nụ cười trẻ thơ trên toàn nước Việt Nam thân yêu, Vicaris mong chúng ta sẽ cùng nhau yêu thương thêm chút nữa trong năm 2020 tới đây, để mọi người giàu hay nghèo đều có thể san sẻ cùng nhau trong tình anh em nước Việt, để ta gần nhau thêm chút nữa!
    Chúc mừng năm mới 2020 vạn sự như ý và luôn đồng hành với Vicaris nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ!