Danh mục: Góc chia sẻ

  • Cậu bé mồ côi gốc Việt làm nên điều kỳ diệu tại nước Đức

    Cậu bé mồ côi gốc Việt làm nên điều kỳ diệu tại nước Đức

    Từ một cậu bé mồ côi, Philipp Roesler – một người Đức gốc Việt – đã vượt qua số phận nghiệt ngã để trở thành Phó Thủ tướng Cộng hòa Liên bang Đức, viết nên “câu chuyện cổ tích” trong thời hiện đại. Câu chuyện vượt lên số phận rất đặc biệt của ông không chỉ là hiện tượng hiếm hoi trong thế giới, mà còn là niềm tự hào lớn lao cho người Việt Nam cả trong và ngoài nước, bởi cho đến thời điểm này, ông là người gốc Việt đầu tiên, trẻ nhất từng nắm giữ địa vị cao nhất trong bộ máy quyền lực ở nước ngoài.

    Ba lần về Việt Nam

    Chúng tôi gặp Philipp Roesler khi ông trở lại Việt Nam trong vai trò Giám đốc điều hành Diễn đàn kinh tế thế giới (WEF) và tham dự hội thảo “Vai trò doanh nghiệp trong nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia trong hội nhập quốc tế” trong khuôn khổ chương trình hợp tác giữa Việt Nam và WEF, do Bộ Ngoại giao phối hợp với Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam tổ chức tại Hà Nội ngày 28/11/2014. Đây cũng là lần thứ 3 ông trở về Việt Nam – nơi ông đã sinh ra và luôn xem là một phần máu thịt trong cuộc đời mình.

     

    Chân dung Philipp Roesler.

    Tiến sỹ Philipp Roesler sinh ngày 24/2/1973 tại Khánh Hưng, Ba Xuyên (nay là tỉnh Sóc Trăng), không rõ cha mẹ, họ tên gốc và được nuôi trong một viện mồ côi công giáo, do các nữ tu Dòng Chúa Quan Phòng Portieux coi sóc. Cha nuôi là một người lính trong quân đội Đức. Trong thời gian đào tạo phi công lái máy bay lên thẳng ở Mỹ hồi những năm 1970, ông đã quen với một đồng nghiệp người Việt.

    Qua người bạn này, ông được biết sự cùng khổ mà chiến tranh gây ra cho Việt Nam, nơi có rất nhiều trẻ mồ côi. Đó chính là lý do mà năm 1973, với sự giúp sức của người bạn này, ông quyết định sang Việt Nam và nhận Philipp Roesler làm con nuôi, khi cậu bé vừa tròn 9 tháng tuổi. Với tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ nuôi, Philipp Roesler đã trưởng thành trong môi trường sống và giáo dục như một người Đức chính cống.

    Sau khi theo học y tại Trường Y khoa Hannover, tiếp đó là bệnh viện của lực lượng quốc phòng liên bang ở Hamburg, năm 2002, Philipp Roesler lấy bằng Tiến sĩ Y khoa. Năm 19 tuổi, Philipp Roesler đã gia nhập đảng Dân chủ tự do (FDP), nhưng ông chỉ thực sự chuyên chú vào sự nghiệp chính trị và thăng tiến rất nhanh là vào những năm 2000. Sở hữu một trí tuệ thông minh, sắc sảo, biệt tài diễn thuyết, hòa nhã và khéo léo trong ứng  xử…, Philipp Roesler đã lần lượt lập nhiều kỷ lục trên chính trường Đức khi trở thành Bộ trưởng Bộ Y tế trẻ nhất (năm 2009), Bộ trưởng Bộ Kinh tế và Công nghệ trẻ nhất (năm 2010), Chủ tịch đảng trẻ nhất, Phó Thủ tướng trẻ nhất (năm 2011) và là người gốc nước ngoài đầu tiên tại Đức nắm giữ cương vị này. Sau khi thôi giữ chức Phó Thủ tướng Đức vào năm 2013, Philipp Roesler trúng cử vào vị trí Giám đốc điều hành Diễn đàn kinh tế thế giới (WEF).

    Năm 2006, Philipp Roesler cùng phu nhân trở về Việt Nam – nơi ông đã được sinh ra. Đây cũng là lần đầu tiên ông tìm về nơi chôn nhau cắt rốn của mình, với tư cách của người con xa quê sau những năm dài biền biệt. Ông cùng vợ đã đi qua nhiều vùng đất khác nhau trên dải đất hình chữ S, nhưng không đến Khánh Hưng để tìm lại trại trẻ mồ côi vì đã nhiều lần ông tìm kiếm trên bản đồ nhưng không thấy có địa danh này.

    May mắn đến với ông khi tham quan Dinh Độc Lập (TP Hồ Chí Minh), tình cờ tìm thấy một bản đồ cũ của Mỹ có ghi địa danh đó, Khánh Hưng đã được đổi tên sau ngày Việt Nam thống nhất, thuộc tỉnh Sóc Trăng ngày nay. Và sau chuyến đi này, ông đã nối lại được liên lạc với sơ Mary Marthe, người đã chăm sóc ông trong những năm tháng đầu đời ở Khánh Hưng qua email của một người bạn.

    Nhớ lại những cảm xúc trong lần đầu tiên trở về Việt Nam, Philipp Roesler chia sẻ rằng, điều khiến ông cảm thấy thú vị là những người ông tiếp xúc đều cho rằng, ông không sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, mà là Việt kiều Mỹ về thăm quê. Chính cách nghĩ này khiến quê hương trong ông trở nên thân thương và gần gũi hơn, dẫu những ký ức về nơi này tưởng như đã trở nên xa xôi với một cậu bé ra đi khi mới tròn 9 tháng tuổi.

    Kể về người cha nuôi là quân nhân của mình, Philipp Roesler hồi tưởng: “Khi tôi bốn hay năm tuổi, ba tôi đặt tôi trước gương cùng ông ấy. Ông nói: “Hãy nhìn con, rồi nhìn ba, con với ba khác nhau. Nhưng dù cho điều gì xảy ra, hay người ta nói cái gì, thì ba vẫn luôn là ba của con”.

    Cũng theo hồi tưởng của Philipp Roesler: “Trong thời gian làm phi công cho quân lực Đức, cha tôi đã gặp nhiều người Việt Nam. Trong những năm 1970, ông thường sang Mỹ và gặp những người Việt Nam được tập huấn ở đây. Chiến tranh Việt Nam đã ảnh hưởng nhiều đến ông, cũng như đa số những người thuộc thế hệ này. Lúc đó ông chỉ có hai lựa chọn, hoặc xuống đường biểu tình phản đối, hoặc giúp đỡ một cách thiết thực nhất. Ông đã chọn cách thứ hai, nhận một đứa con nuôi Việt Nam – đó là tôi”.

    Năm 2012, Philipp Roesler trở lại Việt Nam lần thứ 2 trong vai trò Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Kinh tế và Công nghệ Đức, nhằm thúc đẩy hợp tác kinh tế giữa hai nước. Trong lần trở về này, Philipp Roesler đã được Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế Quốc dân Việt Nam trao bằng Tiến sỹ danh dự, thể hiện sự ghi nhận và đánh giá cao của nhà trường đối với những đóng góp trực tiếp, thiết thực và hiệu quả của Philipp Roesler đối với ngành Giáo dục và đất nước Việt Nam.

    Và tháng 11/2014 là lần thứ 3 Philipp Roesler trở lại Việt Nam với vai trò Giám đốc Diễn đàn kinh tế thế giới. Trong chuyến thăm lần này, Philipp Roesler đã có cuộc gặp với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh.

    Tương lai của đất nước phụ thuộc vào giới trẻ

    Chia sẻ với PV Báo Công an nhân dân về những đổi thay của đất nước, con người Việt Nam sau 3 lần trở về quê hương, Philipp Roesler cho rằng, người dân Việt Nam có thể tự hào về tất cả những gì đã đạt được trong 30 năm qua. Nền kinh tế đã phát triển mạnh mẽ, với GDP tăng trưởng gấp đôi và hiện Việt Nam là một trong những nền kinh tế mạnh nhất ASEAN. Nếu có thể gia tăng năng lực cạnh tranh trong 30 năm tới, Việt Nam sẽ đạt được nhiều thành công hơn nữa.

     

    Ông Philipp Roesler gặp gỡ Chủ tịch VCCI và báo chí bên lề hội thảo.

    Việt Nam đã có ý tưởng và nhân lực trong tay, điều cần làm là phải nâng cao năng lực cạnh tranh để phát huy tối đa những tiềm năng vốn có. Để thúc đẩy kinh tế thì doanh nghiệp cần đóng vai trò chủ động, kể cả lúc khó khăn, doanh nghiệp cần phải tự bơi bằng sức của mình. Đặc biệt, doanh nghiệp vừa và nhỏ sẽ quyết định sự đi lên của nền kinh tế trong giai đoạn hiện nay.

    Cũng theo Philipp Roesler, những người trẻ Việt Nam thực sự rất tài năng, sáng tạo và đầy nhiệt huyết. Họ làm việc hết sức chăm chỉ và có rất nhiều trong số đó nuôi khát vọng trở thành những doanh nhân. Do đó, điều cần làm là trao cho thế hệ trẻ cơ hội với một môi trường tốt, cũng như xây dựng hệ thống giáo dục hoàn thiện hơn.

    “Tôi rất vui khi ở Việt Nam, các bạn trẻ suy nghĩ về học hành, coi trọng giáo dục và say mê học tập. Phẩm chất này khiến tôi rất ấn tượng và tự hào, vì nó không chỉ đúng với người Việt Nam tại đây, mà còn đúng với người Việt Nam sống 2, 3 thế hệ tại Đức. Theo kinh nghiệm của bản thân tôi, trong chiến lược giáo dục, bên cạnh giáo dục cơ bản, giáo dục chuyên sâu, giáo dục sau đại học cũng đóng vai trò rất quan trọng, bởi đây là nền tảng để có những doanh nghiệp thành công trong tương lai. Điều này càng quan trọng hơn khi Việt Nam là một quốc gia có dân số trẻ và tương lai phụ thuộc nhiều vào thế hệ thanh niên” – Philipp Roesler chia sẻ.

    Cũng theo ông Philipp Roesler, Diễn đàn kinh tế thế giới Davos diễn ra tại Thụy Sĩ vào tháng 1/2015 sẽ là cơ hội rất tốt để giới thiệu về Việt Nam với các doanh nghiệp lớn trên thế giới. Và với vai trò là Giám đốc VEF, ông sẽ làm tất cả những gì có thể cho Việt Nam.

    “Sau chuyến đi này, tất nhiên tôi sẽ quay lại Việt Nam, có thể là tháng 7 năm sau cùng với cả gia đình, gồm vợ và các con gái của tôi. Chúng tôi có 2 con gái sinh đôi và chúng luôn thắc mắc tại sao trông mình lại khác với những người Đức như vậy. Chúng tôi sẽ quay lại Hà Nội và còn có thể tổ chức một chuyến đi xuyên Việt để giải thích cho các con về cội nguồn, gốc gác dòng máu Việt trong mình” – ông Philipp Roesler cho biết.

    Để thúc đẩy kinh tế thì doanh nghiệp cần đóng vai trò chủ động, kể cả lúc khó khăn, doanh nghiệp cần phải tự bơi bằng sức của mình. Đặc biệt, doanh nghiệp vừa và nhỏ sẽ quyết định sự đi lên của nền kinh tế trong giai đoạn hiện nay.
    Huyền Thanh
    “Nguồn: https://cand.com.vn/Quoc-te/TeT-Cau-be-mo-coi-goc-Viet-lam-nen-dieu-ky-dieu-tai-nuoc-duc-i341774/”
  • Tác dụng ít người biết của thói quen ăn ít thịt, nhiều rau

    Tác dụng ít người biết của thói quen ăn ít thịt, nhiều rau

    Ngoài việc giảm bớt bệnh tật, ăn ít thịt nhiều rau còn mang lại những tác dụng bất ngờ.
    Ăn chay thường xuyên sẽ giúp bạn có một trái tim khỏe mạnh!
    Một nghiên cứu mới đây đã tìm thấy mối liên quan giữa việc thường xuyên ăn thịt và một loạt các bệnh phổ biến.
    Sở thích ăn thịt, đặc biệt là các loại thịt đỏ, chế biến sẵn như xúc xích và thịt xông khói, từ lâu đã được phát hiện là có liên quan đến việc tăng nguy cơ phát triển một loạt bệnh, bao gồm cả ung thư ruột. Nhưng mới đây, một nghiên cứu từ tại Đại học Oxford cho thấy thói quen này còn gây ra các bệnh khác nữa.
    Nghiên cứu trên 475.000 người lớn ở Vương quốc Anh, được công bố trên BMC Medicine, cho thấy những người ăn thịt đỏ và thịt chế biến từ 3 lần trở lên mỗi tuần có nguy cơ mắc bệnh thiếu máu cục bộ tim, viêm phổi, tiểu đường, bệnh túi thừa và polyp đại tràng.
    Còn nếu tiêu thụ nhiều gia cầm thì được phát hiện có liên quan đến nguy cơ cao mắc bệnh trào ngược dạ dày-thực quản, viêm dạ dày và tá tràng (viêm ruột non), bệnh túi thừa đại tràng (ảnh hưởng đến ruột già), bệnh túi mật và bệnh tiểu đường.
    Cơ thể thay đổi tích cực hơn khi giảm thiểu thói quen ăn nhiều thịt
    Ngoài lý do sức khỏe, đây là những lý do mà bạn nên chọn cho mình các bữa ăn không thịt nhiều hơn.
    1. Tiết kiệm tiền
    Ăn thịt, đặc biệt là thịt chất lượng tốt, có thể tốn kém. Trong khi đó, rau, đậu và ngũ cốc có giá cả phải chăng hơn mà vẫn no và bổ dưỡng.
    2. Sáng tạo hơn trong nhà bếp
    Bạn không cần phải làm gì nhiều với một miếng bít tết, nhưng với cà tím, cần tây, nấm – bạn có thể thoả sức sáng tạo với nhiều hương vị khác nữa.
    3. Cơ hội để thử các loại rau bạn chưa bao giờ ăn
    Bạn đã từng ăn thử Atisô Jerusalem, rau diếp xoăn và bông cải xanh chưa, hãy thử chúng một lần trong đời.
    Và rất nhiều nguyên liệu thơm ngon đầy dinh dưỡng hợp khẩu vị của tất cả mọi người trong gia đình
    4. Thân thiện hơn với môi trường
    Không thể phủ nhận những lợi ích sinh thái của việc không ăn thịt, thậm chí chỉ một ngày một tuần. Cắt giảm tiêu thụ thịt có thể giúp ích cho việc biến đổi khí hậu, giảm phát thải khí nhà kính và giảm lượng tài nguyên như nước và đất – được sử dụng trong sản xuất.
    5. Hỗ trợ đa dạng sinh học
    Ăn ít thịt hơn sẽ giải phóng môi trường sống hoang dã. Nếu chọn ăn rau hữu cơ có nghĩa là bạn đang hỗ trợ cho việc canh tác không thuốc trừ sâu, do đó tốt cho ong và các loài côn trùng thụ phấn khác.
    6. Tạo mối quan hệ với những người ăn chay
    Nếu thường xuyên ăn rau, bạn sẽ có các kỹ năng để tổ chức một bữa tiệc chay đầy đủ, thứ mà những người bạn ăn thịt của bạn cũng sẽ đánh giá cao.
    Nguồn: vietnam.net
  • Việc tặng cơm, quà từ thiện vẫn được tiếp tục nhưng phải tuân thủ quy tắc phòng chống dịch

    Việc tặng cơm, quà từ thiện vẫn được tiếp tục nhưng phải tuân thủ quy tắc phòng chống dịch

    GNO – Tối qua 8-7, TP.HCM đã có buổi họp, trao đổi cụ thể nhiều thông tin quan liên quan đến việc thực hiện Chỉ thị 16 của Thủ tướng Chính phủ trên toàn thành phố, trong đó đặc biệt lưu ý đến nội dung tặng cơm, quà từ thiện.

    Theo đó, Phó Chủ tịch UBND TP.HCM Dương Anh Đức nhấn mạnh, tinh thần thành phố thực hiện Chỉ thị 16 của Chính phủ, cơ bản đảm bảo giãn cách xã hội nhưng vẫn duy trì các hoạt động thiết yếu và hoạt động sản xuất, khi các hoạt động này đảm bảo an toàn.

    Liên quan đến hoạt động phát cơm, phát quà từ thiện, ông Dương Anh Đức khẳng định: “Đây là hoạt động mang tính nhân văn, góp phần giảm bớt khó khăn cho người gặp khó khăn do dịch bệnh, chung tay cùng thành phố để không ai bị bỏ lại phía sau. Do đó, thành phố sẽ cố gắng tạo điều kiện cho các hoạt động này, nhưng phải tuân thủ đảm bảo an toàn phòng chống dịch, giúp thành phố nhanh chóng vượt qua giai đoạn khó khăn này”.

    Đồng thời, ông Phó Chủ tịch UBND TP.HCM cũng cho biết, cáC hoạt động cứu trợ, hỗ trợ người dân trong thời điểm này là hết sức quan trọng và thiết thực, do đó vẫn có thể diễn ra nhưng phải tuân thủ dựa trên nội dung Chỉ thị 16, đảm bảo giãn cách và tuân thủ nguyên tắc 5K.

    Siêu thị, chợ truyền thống đảm bảo an toàn phòng chống dịch bệnh vẫn được duy trì. Đội xe các doanh nghiệp cung ứng hàng hóa thiết yếu, quan trọng của thành phố như chuyên chở hàng hóa rau, củ, quả vận chuyển từ các tỉnh về TP.HCM, đã đạt dược thỏa thuận tạo “luồng xanh” trong lưu thông; đảm bảo duy trì được hoạt động cung ứng hàng hóa thiết yếu.

    Phó Giám đốc Sở Công thương Nguyễn Nguyên Phương cho biết, Sở đã ban hành hướng dẫn cho TP.Thủ Đức và các quận, huyện thực hiện phát phiếu đi chợ. Các địa phương phát các phiếu này đến từng hộ gia đình thực hiện mua sắm theo cách nhật 2-3 ngày theo điều kiện từng địa phương, giúp giảm mật độ người dân tập trung khi mua sắm hàng hóa.

    Nguồn: BÁO GIÁC NGỘ “https://giacngo.vn/viec-tang-com-qua-tu-thien-van-duoc-tiep-tuc-nhung-phai-tuan-thu-quy-tac-phong-chong-dich-post57422.html”

  • Cùng chung tay  (Cuộc chiến Covid 2021)

    Cùng chung tay (Cuộc chiến Covid 2021)

    “…Tôi gửi lời tha thiết
    Đến bạn và mọi người”.

    Sài gòn ,thứ tư 30/6/21.
    Chúng tôi- DNXH VICARIS có mặt tại phường Trung Mỹ Tây quân 12 cứu trợ người dân thông qua sự kết nối của Mặt trận Tồ quốc (MTTQ ).Cảm xúc dâng tràn khi thấy bà con không chỉ gồng mình cho 2 từ ” Cách ly” mà hơn thế nữa ,28 ngày không đi làm, không thu nhập , cuộc sống cơ cực nhường nào…
    Mỗi cảm thông, mỗi chia sẻ tới người dân vùng dịch thật quý xiết bao lúc này.

    Cùng chung tay
    (Cuộc chiến Covid 2021.)

    Lúc này như “chiến tranh”
    Anh ở nơi phương xa
    Em đi ra “tiền tuyến ”
    Đừng có buồn nhé anh!.

    “Quân giặc” ở mọi nơi
    Bay tứ tung khắp chốn
    Mắt thường không thấy được
    Ẩn hiện dọa dẫm người.

    Nhà nhà đều lo lắng
    Từ trẻ nhỏ đến già
    Chúng không chừa ai cả
    Có dịp chui vào ngay.

    Mọi người thì sợ hãi,
    Sợ hãi cả lẫn nhau
    Đường phố chìm im lặng
    Tiếng rộn rã phai màu.

    Sài Gòn của ta ơi !
    Khắp nơi chăng dây chặn
    Biển cách ly mầu đỏ
    Chốt gác giữ an toàn.

    Hôm nay chúng tôi đến
    Điểm nóng quận 12
    Trung Mỹ Tây héo hắt
    Dịch đã bao ngày rồi.

    Và tiếng loa vang lên
    ” Mời bà con ra nhận
    Rau đến từ Hóc môn
    Xếp hàng nhé, cẩn thận!”.

    Từ sau những cánh cửa
    Mọi người đến từ từ
    Xếp hàng dọc 2 lối
    Giữa sân có rau chờ.

    ” Bà con nghe rõ ạ,
    Mỗi túi có 5 cân
    Ta có bao nhiêu hộ
    Tự chia đều mỗi phần”.

    Họ nhẹ nhàng ngồi xuống
    Nhẹ nhàng mở túi ra
    Nhẹ nhàng lấy một ít,
    “Đủ phần cho nhà ta !”.

    Tôi không thể rời đi
    Mắt cay , nhòe giọt lệ
    Thương ơi, sao thương thế !
    Nỗi khổ của hôm nay.

    Nỗi khổ hằn trong ngõ
    Im lặng không tiếng người
    Không có tiếng gà gáy
    Và xưa nay tiếng cười.

    Rồi cũng phải đi thôi
    Buồn thương , lòng trĩu nặng
    Một trăm mười sáu hộ
    Chỉ có ngần ấy rau?.

    Chỉ có ngần ấy rau
    Thiếu tương cà mắm muối
    Thiếu nhiều và nhiều lắm
    Đã bao nhiêu ngày rồi?.

    Đã bao nhiêu ngày rồi
    Không bước chân ra phố
    Không có tiền mang về
    Mua rau và lương thực.

    Đã bao nhiêu ngày rồi
    Thiếu sữa cho trẻ nhỏ
    À ơi, con nín nhé!
    Mẹ đang chờ sữa về.

    Đã bao nhiêu ngày rồi
    Hộp trứng sao quý hóa,
    Run run giơ tay nhận
    Tấm lòng thơm vương tay.

    Đã bao nhiêu ngày rồi
    Nắng chói chang đầu ngõ,
    Bảo vệ ở chốt chặn
    Mồ hôi quyện niềm đau.

    Đã bao nhiêu ngày rồi
    Ủy ban cùng phường xã
    Cùng cố gắng mỗi ngày
    Động viên, ta chung sức.

    Đã bao nhiêu ngày rồi
    Những ” Chiến binh áo trắng”,
    Ngày đêm chẳng ngại ngần
    Nơi nào cần ta đến…

    Bạn và tôi không quen
    Nhưng tấm lòng đều có
    Cùng làm điều gì đó
    Cho người dân lúc này.

    Mỗi người , mỗi có thể
    Chia sẻ hay viết bài
    Hay góp một chút nhỏ
    Giúp người dân hôm nay.

    Giúp người dân hôm nay
    Trao Yêu thương ,sức mạnh
    Và ta cùng Thế giới
    Vượt qua trận chiến này.

    Tôi gửi lời tha thiết,
    Đến bạn và mọi người .

    Nguyễn Hợp

  • VICARIS – KHOẢNH KHẮC ĐÓN XUÂN VỀ

    VICARIS – KHOẢNH KHẮC ĐÓN XUÂN VỀ

    Chiều 30 tết, khúc ngân vang của đất trời gọi mùa xuân về trên ba miền tổ quốc, con người, cảnh vật như chan hòa, mở cửa đón xuân vào nhà. Đâu đâu cũng dễ dàng bắt gặp những khoảnh khắc đẹp ngày xuân. Xuân về bên bếp lửa nồi bánh chưng, bánh tét; bên mâm cơm cúng ông bà; bên mộ mả tổ tiên ngăn nắp, sạch đẹp và ấm áp phút giây gia đình đoàn tụ,… Dường như xuân về ta cũng về, về với mái ấm gia đình, với quê hương chốn tổ để được tiếp xúc với những giá trị truyền thống tốt đẹp ngàn đời của người Việt. Ta xin sụp lạy mái đầu bày lòng biết ơn sâu sắc nhất đến ông bà tổ tiên.
    Với những thành viên Vicaris, khoảnh khắc đẹp cuối năm còn được gói gém trong những lá thư tay của các cháu Vicaris bảo trợ gửi về. Trong thư các cháu chia sẻ những tình cảm của mình, những lời cảm ơn, lời chúc tết cùng với đó là những lời hứa cố gắng học tập tốt trong năm tới. Chúng tôi đã chăm chú ngồi đọc từng bức thư nhỏ nhắn ấy, đó là những câu chữ đơn sơ, mộc mạc nhưng lại chất chứa đầy ấp những nét đẹp trong sáng, thánh thiện của những đứa trẻ đang thực tập bày tỏ lòng biết ơn của mình.
    Cháu Thùy Dương ở Bắc Ninh hiện đang là sinh viên năm nhất bày tỏ:
    “… Khi cảm thấy không còn hi vọng về tương lai, khi cháu muốn từ bỏ việc học đại học để đi làm, là mọi người đã tiếp sức, thắp sáng ước mơ trong cháu. Từ những ngày đầu gặp mặt, các cô chú đã luôn tích cực đến thăm non, an ủi gia đình cháu, thậm chí còn cất công tổ chức các buổi gặp mặt để cháu và mọi người có cơ hội giao lưu và quen thuộc hơn…”
    Hai cháu Hồng và Ánh ở Nghệ An bày tỏ:
    “…Các cô chú ơi! Con thật sự biết ơn về những điều mọi người đã dành cho hai chị em trong khoảng thời gian qua. Mọi người luôn tạo động lực để cố gắng hơn mỗi ngày. Cuộc sống hai chị em con có phần trắc trở, thật khác với những bạn cùng trang lứa nhưng rất may mắn chúng con được các cô chú đặc biệt quan tâm, chia sẻ. Con cảm ơn các cô chú rất nhiều….”
    Cháu Tiểu Ngọc ở ĐăkLăk hiện đang là sinh viên năm ba bày tỏ:
    “…Năm nay, xuân về trong tâm thế của một đợt dịch Covid bùng phát, khắp nơi đang nêu cao tinh thần chống dịch, mong các cô chú và anh chị nơi phương xa sẽ được bình an, khỏe mạnh, mong cho một mùa xuân an khang sẽ đến với tất cả mọi người…”
    Qua những lá thư, những tình cảm mà các cháu bày tỏ đã cho chúng tôi thấy được suốt 3 năm qua Vicais đã thật sự bước những bước vững vàng, đúng đắn theo những gì từ ban đầu đặt ra. Đó chính là nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ ngang qua hình thức bảo trợ giáo dục bền vững. Giờ đây, trên 7 tỉnh thành đất nước đã có 26 đứa trẻ cùng hòa nhịp chung trong mái nhà Vicaris.
    Những người trẻ Vicaris hôm nay gieo trồng hạt giống của “niềm tin và nghị lực” để rồi mai sau và mãi sau những hoa trái của “tình thương và hiểu biết” được biểu hiện và rồi chính các cháu sẽ là người tiếp nối sứ mệnh cao đẹp này.
    Một năm nhìn lại, trong bối cảnh đời sống khó khăn do ảnh hưởng của đại dịch, bão lũ, những hoạt động của Vicaris cũng theo đó mà ngưng giảm, bản cáo báo tổng kết cũng ngắn lại. Nhưng điều mừng vui là các hoạt động bảo trợ trẻ vẫn diễn ra liên tục và tốt đẹp. Đặc biệt, năm qua Vicaris đã tổ chức thành công hai chương trình Vì miền Trung thương yêu, kịp thời chia sẻ những khó khăn mà đồng bào miền Trung phải gánh chịu.
    DNXH Vicaris xin được gửi cảm ơn chân thành nhất đến quý mạnh thường quân, các cá nhân, tổ chức trong và ngoài nước đã đồng hành trong một năm qua. Kính chúc quý mạnh thường quân, các cá nhân, tổ chức đón xuân mới bình an và hạnh phúc.
    Trân trọng!
    (Dưới đây là link bản Báo cáo hoạt động năm 2020 )

  • CHÀO TẠM BIỆT 2020

    CHÀO TẠM BIỆT 2020

    Hân hoan chào đón năm mới 2021 luôn bình an, mạnh khỏe, hạnh phúc và vạn sự như ý !

  • ĐÊM TIỆC HỌP MẶT CÙNG VỚI DNXH VICARIS HƯỚNG VỀ MIỀN TRUNG THÂN YÊU

    ĐÊM TIỆC HỌP MẶT CÙNG VỚI DNXH VICARIS HƯỚNG VỀ MIỀN TRUNG THÂN YÊU

    ? Đêm tiệc họp mặt tại Nhà hàng Gạo Tẻ , Sóc Trăng – HƯỚNG VỀ MIỀN TRUNG – thời gian: từ 17h ngày 16/11/2020.
    ? Thân mời tất cả Cô, Chú, Anh, Chị, bạn bè thân hữu đến tham dự cùng Trâm – một thành viên sáng lập của DNXH VICARIS nhé !!
    P/S: Vô cùng trân quý sự hiện diện của Quý vị
  • 2020 – CUỘC GỌI NHẮN GỬI YÊU THƯƠNG – HỒ THỊ HÀ

    2020 – CUỘC GỌI NHẮN GỬI YÊU THƯƠNG – HỒ THỊ HÀ

    “Vì em tin sau cơn mưa sẽ có cầu vồng xuất hiện chị ạ.”
    Lần này tôi lại được trò chuyện với một cô bé mạnh mẽ phi thường, giống như bông hoa hướng dương luôn hướng về phía ánh sáng mặt trời.
    Hà năm nay 14 tuổi, thế nhưng từ lúc mới vừa chập chững A B C thì gia đình đã phát hiện em bị ung thư tuyến giáp. Người ta hay nói nghèo còn gặp cái eo quả không sai. Bố Hà là thợ xây, thu nhập vốn đã chẳng đủ vào đâu. Mẹ của em là lao động không ổn định, ai có công việc gì giao cho thì làm nấy. Ấy thế mà năm 2018 cô còn bị tai nạn gãy chân do gánh gạch thuê, chi phí mổ tốn không ít, khó khăn lại chồng chất khó khăn. Liệu đôi vai gầy của bố làm sao có thể gánh vác hết!?
    Tối hôm kia cũng như thường lệ, trước Hà tôi có hỏi thăm đôi chút với chú. Có lẽ vì cả ngày đã làm việc vất vả, nên nói chuyện qua điện thoại thôi cũng cảm thấy sự mệt nhoài trong chú:
    – Cái Hà nó ngoan mà, thấy năm nào cũng học giỏi là tôi mừng. Từ bé đã phải thiệt thòi yếu ớt, nên bây giờ vì nó khó nhọc bao nhiêu cũng chịu được…
    – Tôi với mẹ của 2 đứa nhỏ đã bàn rồi, cuộc đời chẳng gì hơn con cái. Xem như là có mục đích để cố gắng.
    Thật lòng nghe chú nói xúc động quá, lúc đó tôi sợ sẽ khóc mất thôi.
    Xin phép được chuyển máy cho Hà, tôi từng gặp cô bé này vào tháng 9 năm ngoái, thời gian xác nhận bảo trợ. Tôi biết em thuộc tuýp người suy nghĩ tích cực dù thế nào chăng nữa.
    – Ở Bắc Ninh dạo này hay mưa lắm chị ạ. Ngày nào em cũng đạp xe đến trường ướt hết cả áo.
    – Năm nay lên lớp 9 rồi, năm sau chuyển cấp nên em phải cố hết sức để vào trường giỏi đấy ạ.
    Rồi em kể về ước mơ sau này của mình:
    – Em thích mặc áo blouse để giúp đỡ mọi người. Thành một bác sĩ giỏi cứu những đứa trẻ giống như em bây giờ.
    Tôi cũng chưa hỏi thì em đã chia sẻ về tình hình của mình:
    – Em đi học vui, cũng thấy mình vừa khỏe rồi. Đôi lúc có đau nhưng em tin không sao cả, sẽ ổn thôi. Em vẫn đến bệnh viện trị liệu đúng lịch. Em mong bố mẹ không phải lo lắng cho em nhiều nữa…
    Bất giác tôi hỏi em có buồn không?
    – Có chứ chị, đôi lúc thấy bố mẹ vất vả em buồn lắm. Nhưng em nghĩ đợi lúc em trưởng thành nhất định cả nhà sẽ hạnh phúc! Cầu vồng đẹp nhất chỉ xuất hiện sau cơn mưa đúng không ạ!??
    Dường như khoé mắt tôi có hơi cay rồi. Cô bé mới chỉ 14 tuổi mà phải suy nghĩ trưởng thành như vậy thật không dễ dàng.
    Bất luận ra sao, mong em hãy vững bước nhé! Vì bên cạnh luôn có những người yêu thương em đó. Vicaris hứa sẽ luôn hỗ trợ hết lòng với một cô bé đáng yêu, giỏi giang như em!!
    Xin gửi đến Hà những năng lượng bình an❤️svietnam
  • 2020  – CUỘC GỌI NHẮN GỬI YÊU THƯƠNG EM NGUYỄN THỊ ĐIỆP

    2020 – CUỘC GỌI NHẮN GỬI YÊU THƯƠNG EM NGUYỄN THỊ ĐIỆP

    Ngày 23/07/2020, cuộc gọi nhắn gửi yêu thương kết nối đến em Nguyễn Thị Điệp thông qua chị gái ruột của em là Nguyễn Thùy Dương. So với Thùy Dương, Điệp khá e thẹn, không hoạt bát bằng nhưng vô tư và ngây ngô đến lạ. Em bắt đầu nhận bảo trợ từ tháng 9/2018.
    Năm nay, Điệp học lớp 9, em vừa trải qua kì thi tuyển sinh lớp 10. Tôi hỏi về kết quả, em chỉ cười rồi ngượng ngùng nói kết quả thi không tốt lắm như mong đợi. Cô bé thật thà kể với tôi về mơ ước của mình. Hóa ra, em không thích học chữ mấy đâu vì em đã dành trọn đam mê cho hội họa. Điệp vẽ rất đẹp. Em có cho tôi xem mấy bức tranh của em, làm tôi bất ngờ vì đường nét và màu sắc của chúng vô cùng sống động, có hồn. Mơ ước của Điệp cũng gắn liền với năng khiếu, em muốn vẽ, muốn làm những ngành nghề liên quan đến tạo hình, có thể là hội họa hay kiến trúc.
    Tôi lại hỏi hôm đi thi tuyển sinh về, cảm giác không làm bài được em có buồn không. Điệp trả lời tôi với giọng điệu hồn nhiên, nhưng không phải người lớn nào cũng nghĩ được như thế. “Dù sao cũng đã qua rồi, em không nghĩ nhiều đâu. Đi xong là em cùng đám bạn đi ăn kem xả stress liền”. Có lẽ, Điệp không phải học sinh giỏi nhưng cô bé đã cố gắng hết khả năng của mình.
    Lên lớp 10, ngôi trường mà Điệp chọn cách nhà tận 30 phút đi xe. Cũng nhờ sự giúp đỡ của nhiều mạnh thường quân, em có người bạn đồng hành là chiếc xe đạp điện để đến trường. Điều đáng nói hơn là trong năm học tới, chị Thùy Dương sẽ học đại học ở Hà Nội, trong nhà chỉ còn Điệp và bà. Gánh nặng lại chất thêm trên đôi vai nhỏ bé của em. Ngày trước còn có hai chị em cùng phụ bà dọn hàng, bây giờ có mỗi Điệp thôi. Ấy thế mà cô bé vẫn hóm hỉnh bảo tôi: “Chị Dương đi em không buồn đâu, chị ấy ở nhà toàn la em”.
    Tôi có nói với Điệp rằng hãy luôn giữ mơ ước của mình, đừng vì bất cứ điều gì mà đánh mất nó. Tranh em vẽ rất đẹp và em là một cô bé có tài. Mỗi người sẽ có một sở trường khác nhau, nếu chị Dương học giỏi tiếng Anh thì em là một cây cọ tài hoa đấy. Mong cho ước mơ của Điệp rồi sẽ thành hiện thực, vì chúng tôi, Vicaris sẽ luôn dõi theo và đồng hành với em.
  • CÙNG NHAU CẦU NGUYỆN VÀ GỬI NĂNG LƯỢNG BÌNH AN CHO NẠN DỊCH COVID-19

    CÙNG NHAU CẦU NGUYỆN VÀ GỬI NĂNG LƯỢNG BÌNH AN CHO NẠN DỊCH COVID-19

    DNXH Vicaris hoạt động phi lợi nhuận và phi tôn giáo nhưng luôn làm những điều thiện lành hướng tới nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ và sự phát triển của đất nước.
    Hãy cùng nhau hành động và cầu nguyện:
    Chúng con xin cầu nguyện
    Quốc thái và dân an
    Mưa thuận cùng gió hoà
    Thế giới được hoà bình
    Nhân dân đều an lạc
    Dịch bệnh sớm tiêu trừ
    THƯƠNG XÓT QUÁ.
    Trong chốc lát khi con virus ập đến, một gia đình ở Hội An đã phải chia ly. Người ôm đồ vào khu cách ly, 6 người lần lượt dương tính với virus SARS-CoV-2 phải nhập viện, trong đó có một người đã tử vong. Dưới đây là nhật ký một người mẹ trẻ.
    Sau những hoang mang và buồn đau vì mất mát, người mẹ trẻ – thành viên trong gia đình đang phải cách ly cùng con trai bé nhỏ đã có những dòng tâm sự với “Cún của mẹ”. Để ghi nhớ những thời khắc lạ kỳ, để tự động viên mình cùng con vượt qua khó khăn, có lẽ là lớn nhất đến lúc này.
    “Này anh bạn, ngủ ngoan nhé!”
    Vậy là ông nhà mình đã dương tính với COVID-19. Ông là trường hợp nhiễm đầu tiên của phố cổ. Điều đáng lo là quãng thời gian nằm viện tại Đà Nẵng quá dài và dính bệnh từ đó, liệu còn ai trong đại gia đình 20 người nữa sẽ bị ảnh hưởng?
    Chính quyền đưa bố, mẹ và con cùng những người còn lại của gia đình vào khu cách ly. Dịch bệnh thì phải chấp hành thôi. Nhưng chàng trai của mẹ mới tròn 1,5 tháng cứ khóc suốt đêm. Hai đêm nay rồi con khóc tới tắt cả tiếng. Bố mẹ ẵm con dỗ thâu đêm nhưng con vẫn quấy khóc.
    Đêm nay mẹ cầm điện thoại nhắn tin cho phó chủ tịch thành phố Hội An để xin được đưa con về. Mẹ không muốn con mẹ khóc đến đứt tiếng. Nhưng chú phó chủ tịch thành phố bảo về lúc này mẹ con mình sẽ nguy hiểm hơn.
    Rồi chú chỉ cho mẹ cách dỗ con, chú bảo mẹ đặt tấm khăn lên tay rỗi con đứng lên ngồi xuống. Chú còn bảo tắt ánh đèn trong phòng đi vì trẻ con mới sinh khó chịu với ánh sáng mạnh. Cô y tá trong khu cách ly cũng đi tìm một que nhang, đứng ngoài cửa phòng thắp lên xin cho gia đình mình.
    Trộm vía, con mẹ đã ngủ ngon rồi! Chàng trai của mẹ đã thích ứng thật nhanh. Con là nhân chứng đặc biệt, sau này lớn lên nhất định mẹ sẽ kể con nghe.
    “Này anh bạn, ngủ ngoan nhé, lớn lên sẽ nghe kể câu chuyện này” – tin nhắn của chú phó chủ tịch thành phố nhắn cho con đấy, mẹ con mình là những người dũng cảm, phải không?
    Những thời khắc ly tán
    Tiếp tục những ngày nặng nề trong khu cách ly. Cún, con trai mẹ đã ngoan hơn. Nhưng đã thêm mấy người nữa trong gia đình mình dương tính nữa rồi. Ông nội đang nằm viện giờ chẳng ai bên cạnh, cả đêm mẹ không ngủ được.
    Cún con của mẹ ơi, ông nội của mẹ đã qua đời trong bệnh viện rồi. Bác sĩ bảo ông mắc bệnh nền, nhiễm COVID-19 nữa nên không chống chịu được.
    Mẹ mới được biết bà nội, hai cô chú của mẹ cũng đã dương tính. Mỗi người được đưa đi một nơi. Nhà mẹ 20 người nhưng chẳng còn ai ở nhà nữa, người đi viện, người nằm trong phòng cách ly.
    Hôm nay bệnh viện ngoài Huế gọi điện cho bố mẹ thông báo về ký giấy báo tử ông nội. Nhưng mẹ ở đây, các cô chú nằm viện, nhiều người cũng đã đi cách ly hết nên nhà chẳng còn một ai. Cũng đành ngậm ngùi để người ta hỏa táng ông nội ở Huế rồi giữ tro cốt lại. Ông mất mà nhà cũng không lập được bàn thờ để đón hương linh nội. Mẹ đã khóc rất nhiều.
    Con trai! Mẹ chưa từng nghĩ sẽ có ngày gia đình mình lâm vào cảnh như thế này. Đau thương vượt quá sức chịu đựng. Nhưng mẹ phải mạnh mẽ lên thôi, vì mẹ còn con trai mẹ, còn Cún mà!
    Thật may mắn, hôm nay có người ở nhà báo tin cho bố mẹ biết rằng thấy gia đình ly tán mà ông nội mất không có ai hương khói nên các sư cô nhà chùa Long Thọ đối diện nhà nội đã lập bàn thờ cầu siêu.
    Phần nào đó cũng đã an ủi với gia đình, ít nhất thì nội cũng đã có chốn để về. Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua, chúng ta phải cùng nhau cố gắng chiến đấu thôi!
    “Con trai, con sẽ mạnh mẽ như cách con đang đối diện”
    Giờ mẹ chỉ mong những chiến sĩ tuyến đầu, các y bác sĩ ngoài thành phố cố gắng để chiến đấu và chiến thắng đại dịch, chúng ta sẽ về với nhau, con mẹ sẽ được về nhà. Rồi sẽ ổn thôi, phải không con trai của mẹ?
    Con trai, chuyện gia đình mình cũng ổn cả rồi. Sức khỏe cô dì chú bác đang nằm viện cũng tương đối ổn. Con mẹ đã ngủ ngoan hơn trong phòng cách ly. Mẹ sẽ nhớ những khoảnh khắc để đời này, chuyện của thằng Cún con mẹ mới 1 tháng 20 ngày đã ôm đồ theo cha mẹ đi cách ly. Chuyện để đời đó con nghe!
    Con trai mẹ, con sẽ lớn lên và là một chàng trai dũng cảm. Đau thương chỉ làm gia đình mình mạnh mẽ thêm, lớn lên con mẹ cũng sẽ thêm mạnh mẽ như cái cách con đang đối diện bây giờ, phải không?
    Đêm nay mẹ sẽ ôm con ngủ một giấc thật ngon. Chúng ta phải tin vào kết cục của cuộc chiến này. Ngày mai trời sẽ nắng lên, chúng ta còn một cuộc đời để sống. Mẹ chỉ biết cầu nguyện thật nhiều cho những y bác sĩ, cán bộ công an quân đội, tình nguyện viên đang đứng ngoài kia. Mẹ con mình cùng mong cho mọi người thật vững chãi, con trai nhé!
    Mẹ của Cún! ?❤
    Nguồn báo Tuổi trẻ