BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “NĂM MỚI – MỘT Ý NIỆM HAY MỘT SỰ THẬT?”
Sau khi đọc bài viết “Năm mới – Một ý niệm hay một sự thật?”, con thấy lòng mình chậm lại. Thay vì háo hức hay kỳ vọng mơ hồ vào hai chữ “năm mới”, con đã quay về nhìn sâu hơn vào chính mình, nhìn vào khu vườn hạt giống mà con gieo được trong suốt một năm qua. Nhìn lại năm cũ, con nhận ra trong mình có cả những hạt giống lành và chưa lành cùng tồn tại.
🌱 Thứ nhất là những hạt giống lành con đã gieo. Con đã biết quay về với bản thân nhiều hơn, biết ngồi yên, thiền, lắng nghe hơi thở khi tâm rối bời. Dù chưa đều đặn, nhưng đó là những khoảnh khắc con thật sự chạm được vào sự sống. Con cũng đã được học cách im lặng đúng lúc, không phải im lặng để dồn nén, mà là để không làm tổn thương người khác bằng những lời nói nóng vội. Con luôn biết quan tâm đến cảm xúc của người xung quanh, biết đặt mình vào vị trí của người khác. Có những lúc rất mệt, rất buồn, nhưng con không bỏ rơi chính mình hoàn toàn như trước, con vẫn tìm cách tự ôm lấy nỗi buồn, dù còn vụng về.
🌿 Những hạt giống chưa lành con đã gieo. Con vẫn còn overthinking rất nhiều, tự trách mình, tự suy diễn, để tâm trí kéo mình đi xa khỏi hiện tại. Con hay giữ nỗi buồn trong lòng, chọn khóc một mình, không dám chia sẻ vì sợ làm phiền người khác. Có lúc con trốn tránh thực tại, muốn ngủ thật lâu, muốn biến mất khỏi thế giới một chút, thay vì đối diện với nó. Con chưa thực sự kiên trì với việc thực tập chánh niệm, thường chỉ quay về khi đã quá mệt.
Nhìn thấy tất cả những điều đó, con không trách mình nữa. Vì như bài viết nói, nghiệp không phải là bản án. Nó chỉ là sự tiếp nối. Và chính sự thấy biết này đã là một hạt giống lành rồi.
🌼 Bước sang năm 2026, những điều con muốn tiếp tục nuôi dưỡng. Tiếp tục ngồi thiền, trở về với hơi thở, dù chỉ 5–10 phút mỗi ngày. Nói lời dễ thương hơn, trước hết là với chính mình. Tập sống chậm, làm việc gì thì biết việc đó, không để tâm trí chạy quá xa. Giữ lại những điều nhỏ bé nhưng ấm áp: một ly nước ấm buổi sáng, một bản nhạc nhẹ, một khoảnh khắc nhìn trời.
🍂 Những điều con muốn chuyển hóa và thay đổi. Khi buồn, con sẽ cho phép mình buồn, nhưng không để mình chìm quá lâu trong đó. Tập nhận diện suy nghĩ tiêu cực, không đồng hóa bản thân với nó. Học cách chia sẻ nhiều hơn, ít nhất là với một người mà con có thể tin tưởng.
Qua bài viết này, con hiểu rằng năm 2026 không tự nhiên trở thành một năm mới nếu tâm con vẫn cũ. Nhưng chỉ cần trong một giây phút con thật sự có mặt, thật sự tỉnh thức, thì ngay giây phút đó, năm mới đã bắt đầu rồi. Và con chọn bắt đầu ngay bây giờ, bằng một hơi thở chánh niệm.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “MÔI TRƯỜNG VÀ ĐẤT MẸ”
Khi suy nghĩ về môi trường, con chợt nhìn lại lối sống hằng ngày của mình và nhận ra rằng đất mẹ vẫn đang lặng lẽ gánh chịu rất nhiều điều. Môi trường vốn hiện diện quanh ta từng phút giây, thân quen như hơi thở, thế nhưng có lúc con lại xem đó là điều hiển nhiên mà quên mất việc gìn giữ.
Thực ra, con luôn ý thức rằng bảo vệ môi trường là điều cần thiết. Tuy nhiên đã có nhiều lúc con lại vì bản thân mà quên đi mất Mẹ Thiên Nhiên – Đất Mẹ đang rất cần con. Có một lần con đi chùa với một người chị họ, và ở đó phật tử và mọi người có chuẩn bị nước uống miễn phí – sử dụng bằng ly nhựa nhỏ để uống nước. Con có sử dụng ly nhựa đó nhưng con bảo chị là đừng vứt, lác có thể uống được nữa nhưng chị bảo là cái ly có chút xíu à. Thế là lúc gần về chị lại sử dụng thêm 1 ly nữa và con sử dụng lại ly cũ. Con hiểu ra rằng, mỗi lần mình lựa chọn sự tiện lợi và vứt bỏ đồ nhựa, dù rất nhỏ, cũng là một lần đất mẹ phải gánh thêm đau đớn. Ta không cảm nhận được ngay, nhưng đất thì vẫn âm thầm chịu đựng, và cuối cùng chính con người cũng phải đối mặt với những hệ quả ấy.
Con nghĩ rằng, nếu thật lòng mong muốn bảo vệ môi trường và chăm sóc sức khỏe của chính mình, chúng ta hoàn toàn có thể bắt đầu từ những việc rất giản đơn trong sinh hoạt thường ngày. Thay vì quen tay lấy túi nylon mỗi khi mua sắm, ta có thể mang theo túi vải để sử dụng lâu dài và không tạo thêm rác thải. Khi uống nước, việc dùng bình giữ nhiệt hay ống hút tre cũng là những lựa chọn vừa tiện lợi vừa thân thiện với môi trường. Và hơn hết, con tin rằng biết trân quý môi trường cũng chính là học cách yêu thương bản thân. Bởi chúng ta sống nhờ đất mẹ, hít thở bầu không khí từ đất mẹ, nên chỉ khi môi trường trong lành thì con người mới có thể sống khỏe mạnh và an yên.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “4 BƯỚC LOẠI BỎ THÓI QUEN XẤU”
Có những lúc con ngồi trước màn hình điện thoại. Nhìn đề cương hay bài học chất thành đống nhưng lại để bản thân chú ý nhìn sâu vào những trang mạng xã hội, lướt tiktok trong vô thức. Bên trong tâm thì gấp gáp, lo âu, nhưng bàn tay với mắt lại chẳng chịu nhúc nhích. Cảm giác như chỉ còn con và chiếc điện thoại ấy bên trong một căn phòng trắng toát xung quanh là bốn bức tường, con biết là bản thân cần phải thoát ra nhưng lại không đủ sức để bước đi.
Con đã xem video “4 bước để loại bỏ hoàn toàn thói quen xấu”, con cảm giác như được trao một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa mới vậy vì một phương pháp chữa lành thực sự – bắt đầu từ bên trong chính mình.
1. Đi tìm dấu vết của thói quen xấu và nguyên nhân của nó
Con hiểu rằng đằng sau mỗi hành động tưởng chừng vô nghĩa lại là một nhu cầu mà lâu nay mình không nhìn thấu. Thay vì tự trách bản thân, contập hỏi: “Tâm trí mình đang muốn điều gì?” Có khi là nỗi sợ, có khi là sự mệt mỏi hay thế lực vô hình nào đó. Chỉ khi lắng nghe bằng sự thấu cảm của bản thân, con mới chạm được đến phần gốc rễ tận sâu trong đấy lòng ấy.
2. Chăm sóc bản thân bằng sự dịu dàng
Bước thứ hai dạy em biết chữa lành bằng sự bao dung. Không phải là cố bóp bỏ thói quen xấu như đập cửa bằng vũ lực, mà là nhẹ nhàng tìm kiếm chìa khóa để hóa giải tâm hồn để nó tự hồi phục. Đôi lúc, một lời tự nhắc bản thân nhẹ nhàng còn hiệu quả hơn việc ép bản thân phải từ bỏ chính mình
3. Tìm lại điều khiến trái tim mình bừng sáng
Con nhận ra mình đã từ bỏ quá là nhiều thứ. Vì khi bản thân có một mục tiêu khiến mình thật sự rung động, năng lượng tự động hướng về điều đó. Giống như tia ánh sáng từ con tàu mọc mạc ở vùng quê nghèo, chỉ như thế thôi cũng là ước mơ của bao người.
4. Kiên trì và biết tha thứ cho bản thân
Cuối cùng, con hiểu rằng một hành trình đẹp thường không phải là hành trình cô độc. Khi có những người đồng hành – cùng tạo động lực, cùng chia sẻ, cùng vượt qua những ngày không muốn cố gắng – bước đi nào cũng trở nên chắc chắn hơn. Mỗi lần cố gắn là một chút ánh sáng, ghép lại thành cả một bầu trời hy vọng.
Hành trình vượt qua sự trì hoãn đối với con giống như việc kéo bản thân qua khỏi đám mây đem đang dần che phủ tâm hồn. Con nghĩ rằng những lúc bản thân lướt mạng vô thức, ẩn sau đó là nỗi sợ, nỗi tự ti, nỗi lo và nó cứ kéo dài khiến bản thân con kiệt sức, mệt mỏi.
Và khi nhận ra bằng cái nhìn khác mọi thứ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hóa ra thay đổi không phải là cuộc chiến khó khăn, mà là sự thay đổi một chút về cách sống, cái nhìn, và niềm tin của bản thân hơn.
🌸🌸🌸🌸
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “CHỌN CÁCH SỐNG, CHỌN CHỦ ĐỀ”
Mỗi con người đều sở hữu một bông hoa riêng cho cuộc sống của chính mình, nơi những gì ta gieo trồng mỗi ngày sẽ quyết định bức tranh của tương lai. Em hoàn toàn đồng thuận với quan điểm rằng cuộc đời không phải là phép màu may rủi, mà phần lớn được tạo nên từ chính những lựa chọn của mỗi người. Những quyết định tưởng như bình thường lại chính là yếu tố định hình xem khu vườn tâm hồn ta sẽ tràn đầy sắc hương hay chỉ toàn cỏ dại.
Dù cho ta không được chọn nơi sinh ra – nơi gieo mầm cây của mình. Nhưng ta luôn có quyền chọn cách chăm sóc mầm cây ấy và chờ đợi đến ngày nó trở thành 1 bông hoa xinh đẹp.
Giống như mỗi buổi sáng, con có thể quyết định nuôi dưỡng những bông hoa, những hạt giống cũng giống như bản thân vun đắp cho sự tử tế, biết ơn, hoặc cũng có thể bỏ mặc những mầm cây tiêu cực. Nhưng thay vào đó vẫn có nhiều người không nhận ra “quyền lựa chọn” ấy. Họ để mặc cuộc sống trôi dạt, để những bông hoa trong tâm hồn ngày càng héo úa rồi lại quay sang than thân trách phận. Trong khi đó, chiếc chìa khóa mở ra một khu vườn hay là đồi hoa đẹp đẽ luôn nằm trong tay mỗi nngườ
Em nhận ra rằng một khu vườn đẹp hay 1 đồi hoa rực rỡ không phải là nơi hoàn toàn không có cỏ dại, mà là nơi người làm vườn biết cách dung hòa và biến những điều chưa trọn vẹn thành một phần của vẻ đẹp tự nhiên. Cuộc đời cũng vậy: điều quan trọng không phải là ta gặp may mắn hay thử thách, mà là ta đối diện với chúng bằng thái độ nào.
Chính nhờ những lựa chọn mỗi ngày, ta mới có thể biến cuộc sống thành một khu vườn xanh mát – nơi hạnh phúc, bình yên và yêu thương có thể nở hoa. Vì vậy, em tin rằng cuộc sống thực sự nằm gọn trong bàn tay mình, qua từng lựa chọn nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.🌸🌸🌸
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “CHẤP NHẬN MÌNH CHƯA HOÀN HẢO CHÍNH LÀ KHỞI ĐẦU CHO SỰ AN LÀNH”
Đoạn văn “Chấp nhận mình chưa hoàn hảo chính là khởi đầu cho sự an lành” mang đến cho con một thông điệp sâu sắc về giá trị của việc sống thật với chính mình. Giữa cuộc sống hiện đại đầy áp lực và ganh đua, lời nhắn nhủ ấy như một làn gió mát, giúp con dừng lại để nhìn sâu vào tâm hồn, để hiểu rằng bình an không đến từ sự hoàn hảo, mà từ sự chấp nhận.
Con người chỉ thật sự an lành khi biết bao dung với chính mình. Ai cũng có khuyết điểm, nỗi sợ, và vết thương riêng. Việc mình học cách yêu thương bản thân – dù còn yếu đuối hay thiếu sót – chính là bước đầu tiên để tìm thấy hạnh phúc. Sự bình an không phải là không có khó khăn, mà là có thể mỉm cười ngay giữa những thiếu thốn ấy.
“Dẫu yếu đuối vẫn không gục ngã, dẫu khóc vẫn không mất niềm tin.” Đây là hình ảnh đẹp về một tâm hồn biết rung động nhưng không đánh mất hy vọng – một sức mạnh âm thầm mà bền bỉ hơn mọi vẻ ngoài cứng rắn.
Đặc biệt, lời dạy của Thiền sư Thích Nhất Hạnh: “Ta có là ta, ta mới đẹp” chứa đựng tuệ giác sâu sắc. Vẻ đẹp thật sự không nằm ở việc chạy theo khuôn mẫu hay cố gắng giống người khác, mà ở chỗ bản thân mình dám là chính mình. Giống như hoa sen không cần biến thành hoa hồng để được yêu, con người cũng chỉ tỏa sáng khi sống đúng với bản chất thật.
Tóm lại, đoạn văn là một lời nhắc đầy ý nghĩa và cũng là một bài học quý giá mà con nhận được rằng: “hãy sống thật, sống trọn vẹn với cả ưu điểm và khuyết điểm của bản thân. Bởi chỉ khi chấp nhận bản thân, ta mới thật sự bình yên và đẹp đẽ – theo cách riêng của chính mình.”
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “HỌC CÁCH KIỂM SOÁT CƠN GIẬN”
Theo lời dạy của Sư ông Thích Nhất Hạnh, cơn giận chẳng khác nào một đám mây đen kéo đến bất ngờ trong tâm thức. Nếu ta không ý thức, mây giận sẽ che lấp ánh sáng trong lòng và khiến ta nói hay làm những điều gây hối hận. Vì vậy, bước thực tập đầu tiên là nhận diện: “À, cơn giận đang có mặt nơi tôi”. Chỉ cần gọi tên nó và trở về với hơi thở, ta đã tạo ra một khoảng dừng an toàn để không bị cuốn trôi.
Con còn nhớ lần mình rất tức giận vì một người bạn hiểu lầm và trách oan. Ban đầu, con muốn phản ứng ngay, nhưng rồi con chọn cách dừng lại. Con thở chậm, đi thật chậm, để cho năng lượng giận dữ lắng xuống. Một lúc sau, lòng con bớt căng thẳng, cái nhìn cũng sáng hơn. Nhờ vậy, khi trò chuyện lại, con có thể giải bày bình tĩnh, và cuối cùng hai đứa hiểu nhau nhiều hơn.
Sư ông dạy rằng cơn giận cần được chăm sóc chứ không phải dập tắt hay trấn áp. Hãy đối xử với nó như một đóa hoa đang héo úa cần được tưới tẩm bằng sự dịu dàng. Đồng thời, ta cũng học cách nhìn sâu vào người đối diện: phía sau thái độ làm ta buồn thường ẩn chứa một vết thương hay sự vụng về. Khi nhận ra điều đó, giận dữ tan dần, nhường chỗ cho sự cảm thông. Thực tập lâu ngày, ta biến giận hờn thành cơ hội để lớn lên, để nuôi dưỡng hiểu biết và tình thương chân thật.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “TÂM RỘNG MỞ, TRỜI ĐẤT CŨNG THẤY BAO LA”
Trong cuộc sống, con người không thể tránh khỏi những khó khăn, thử thách, được mất và cả những buồn vui bất ngờ. Trước cùng một sự việc, có người thấy nhẹ nhàng, nhưng cũng có người lại cảm thấy nặng nề, đau khổ. Sự khác biệt ấy không phải ở hoàn cảnh, mà ở chính tấm lòng – ở việc ta có biết mở rộng tâm để đón nhận hay không. Bởi vậy mới có câu: “Tâm rộng mở, trời đất cũng thấy bao la.”
Người có tấm lòng rộng mở thường sống an nhiên, không chấp nhặt những điều nhỏ nhặt, cũng không oán trách số phận. Tâm hẹp hòi thì chuyện nhỏ cũng thành to, còn tâm khoáng đạt thì chuyện lớn cũng hóa nhỏ. Khi ta biết tha thứ, biết buông bỏ và biết cảm thông, nội tâm sẽ tự khắc bình yên. Đức Phật dạy rằng lớn hay nhỏ chỉ là khái niệm tương đối, quan trọng là tâm ta có đủ sáng suốt và vững vàng để không bị ngoại cảnh chi phối. Người có tâm rộng mở có thể dung chứa mọi điều, sống hòa hợp với mọi người, và nhờ vậy mà cuộc đời trở nên nhẹ nhàng, ấm áp hơn.
Bản thân ta cũng từng có lúc buồn bã, trách móc khi gặp thất bại. Nhưng càng ôm giữ tâm niệm hẹp hòi, ta lại càng thêm mệt mỏi. Chỉ khi học cách bình tĩnh đón nhận, chấp nhận những điều không thể thay đổi và mở lòng yêu thương nhiều hơn, ta mới thấy lòng nhẹ nhõm và trưởng thành hơn. Từ đó, ta hiểu rằng nuôi dưỡng một trái tim khoáng đạt chính là chiếc chìa khóa để sống hạnh phúc và an yên.
Tóm lại, “Tâm rộng mở, trời đất cũng thấy bao la” không chỉ là một lời dạy mà còn là kim chỉ nam trong cuộc đời. Khi mỗi người chúng ta học cách bao dung, tha thứ và buông bỏ, cuộc sống sẽ trở nên an hòa hơn, tâm hồn sẽ nhẹ nhàng hơn, và thế giới quanh ta cũng trở nên rộng lớn, tươi đẹp hơn.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “DÁM THẤT BẠI ĐỂ THÀNH CÔNG”
Con có nghe được một câu nói rằng: “Điều quan trọng trong cuộc sống là dấu phẩy, không phải dấu chấm. Vì vậy, bạn không cần phải lo lắng. Ai cũng có thể mắc sai lầm. Sai lầm không có nghĩa là bạn đã thất bại. Bạn có thể bắt đầu lại bất cứ lúc nào.” Qua đó con đã cảm nhận được rằng tác giả muốn nhắn nhủ chúng ta là dù thất bại hay sai lầm thì đó không phải là dấu chấm hết, mà là một phần tất yếu để chúng ta có thể đi đến thành công. Cũng như chiếc máy bay nhiều lần lệch hướng mới có thể hạ cánh đúng nơi nên con người cũng cần trải qua sai lầm để học cách trở nên trưởng thành.
Bên cạnh đó con là một người sợ thất bại. Con không dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình và ngại thử thách. Điều đó đã luôn khiến con dậm chân tại chỗ và bỏ lỡ rất nhiều cơ hội. Con nhìn thấy người khác vấp ngã một lần rồi hai lần, điều đó đã khiến cho trái tim con lung lay mà buông bỏ ước mơ, để rồi sống cả đời trong nuối tiếc. Con nhận ra rằng đôi khi mình đã quá khắt khe với bản thân mỗi khi mắc sai lầm. Thật ra, chính những lần thất bại lại rèn cho con sự kiên nhẫn, bản lĩnh và kinh nghiệm để con không vấp phải cùng một sai lầm nữa. Nếu cuộc sống chỉ toàn thuận lợi, con người sẽ không thể trưởng thành và mạnh mẽ. Con đã cảm thấy biết ơn sự hiện diện của mọi thứ kể cả thất bại của mình, vì không có những điều ấy thì sẽ không có con của ngày hôm nay. Thất bại chỉ thực sự đáng sợ khi ta không dám đối diện, không dám đứng dậy và đi tiếp. Vì vậy, điều quan trọng không phải là ta có thất bại hay không, mà là ta đối diện và vượt qua thất bại ấy như thế nào.
Thay vì sợ hãi hay chán nản, con nghĩ rằng chúng ta hãy coi thất bại là người thầy nghiêm khắc nhưng giàu giá trị, là bước đệm đưa chúng ta đến thành công. Và con của ngày hôm nay đã dám ước mơ, dám hành động và quan trọng nhất là dám thất bại, để rồi một ngày nào đó sẽ mỉm cười trên đỉnh cao của chính mình.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “LÀM THẾ NÀO ĐỂ TÌM RA “SỨ MỆNH CỦA MÌNH”?”
Trước khi đọc bài viết này, em luôn nghĩ “sứ mệnh” là một điều gì đó rất lớn lao, việc chỉ dành cho những người tài giỏi, mạnh mẽ, nổi bật, hoặc đặc biệt theo một cách nào đó. Còn em thì luôn cảm thấy mình bé nhỏ, mờ nhạt, không có gì nổi bật để có thể làm được điều gì đó “vĩ đại” như cứu thế giới hay thay đổi nhân loại. Vì vậy, cụm từ “sống có lý tưởng” nghe như một điều xa vời, không dành cho em.
Thế nhưng khi đọc bài viết, em thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Em hiểu rằng sứ mệnh không cần phải là điều gì to tát. Nó có thể bắt đầu từ những điều nhỏ bé, gần gũi như khiến bản thân cảm thấy vui vẻ mỗi ngày, mang lại tiếng cười cho người thân, hay đơn giản là âm thầm tạo ra giá trị nào đó cho người khác bằng cách của riêng mình, dù không ai biết đến.
Em cũng học được rằng sứ mệnh không phải là điều mình nghĩ ra bằng lý trí, mà là điều mình dần cảm nhận được trong chính quá trình sống của bản thân. Đó là những việc khiến em không còn cảm thấy mình là “người thừa” trong xã hội. Giúp em cảm thấy những điều khiến mình mong được thức dậy vào buổi sáng hoặc suy nghĩ mãi khi đi ngủ trở nên ý nghĩa và tiếp thêm động lực cho em qua từng ngày. Không cần mơ mộng cao xa, chỉ cần dám thử, dám làm, dám sai em sẽ từ từ chạm đến sứ mệnh của mình.
Bài viết còn chia sẻ ba yếu tố giúp xác định sứ mệnh theo mô hình Ikigai: điều mình yêu thích, điều mình làm tốt, điều có thể giúp đỡ người khác và điều có thể tạo ra thu nhập. Trước đây em luôn thấy mình không giỏi gì cả, nhưng giờ em nhận ra, đôi khi chỉ cần mình thích làm điều đó và điều đó giúp ai đó cảm thấy dễ chịu hơn, thì nó cũng có thể là một phần của sứ mệnh rồi.
Điều khiến em xúc động nhất là câu: “Sứ mệnh không phải là thứ gì đó vĩ đại mà bạn phải gồng mình để trở thành. Sứ mệnh là điều khiến bạn thấy cuộc sống trở nên vui vẻ, hạnh phúc mỗi ngày.” Câu nói này giống như một lời an ủi dành riêng cho em là người luôn cảm thấy mình không đủ tốt, không đủ mạnh, không đủ “bình thường” để theo đuổi điều gì đó lớn lao. Em nhận ra: có lẽ chỉ cần sống tử tế, làm những điều mình thật sự yêu thích và mang lại chút gì đó tích cực cho ai đó – thế là cũng đủ để sống một cuộc đời có ý nghĩa rồi.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “CÁCH ĐỂ VƯỢT QUA NHỮNG SUY NGHĨ TIÊU CỰC”
Đã có những lúc trong cuộc sống, em rơi vào vòng xoáy của những suy nghĩ tiêu cực. Những lo âu, tự ti, những lời trách móc bản thân không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu khiến em mệt mỏi và kiệt sức. Em từng nghĩ rằng mình không đủ tốt, rằng mọi cố gắng cũng vô ích, và rằng chẳng ai thật sự hiểu được mình. Những cảm xúc ấy không đến một cách ồn ào, mà lặng lẽ len lỏi, gặm nhấm từng chút năng lượng sống của em.
Nhìn lại, em hiểu rằng suy nghĩ tiêu cực giống như những đám mây đen che khuất bầu trời tâm hồn. Càng chạy trốn, chúng càng bao phủ lấy em. Nhưng khi em bắt đầu học cách dừng lại, nhìn sâu vào bên trong mình bằng sự tỉnh thức và lòng bao dung, em nhận ra: những suy nghĩ đó không phải là em. Chúng chỉ là những trạng thái nhất thời, đến rồi sẽ đi, nếu em biết buông nhẹ.
Qua video ấy, em đã học được rằng không phải lúc nào cũng phải mạnh mẽ hay vui vẻ. Điều quan trọng là em biết quay về với chính mình, nhận diện cảm xúc một cách chân thật và không phán xét. Nhờ vậy, em trân trọng hơn những khoảnh khắc bình yên, và cũng dũng cảm hơn khi đối diện với những ngày tâm hồn u tối ấy.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “NỔ LỰC ĐÚNG CÁCH”
Xem xong video “Quy trình đặt mục tiêu giúp mình không ảo tưởng về overnight success”, con cảm thấy như được thức tỉnh. Trước giờ, mỗi đầu năm con hay đặt rất nhiều mục tiêu, nhưng chỉ vài tuần là bỏ dở vì không biết bắt đầu từ đâu hoặc thấy quá mệt.
Video giúp con nhận ra rằng, quan trọng không chỉ là đặt mục tiêu mà là hiểu rõ điều mình thật sự mong muốn. Từ đó, tạo ra những thói quen nhỏ, duy trì đều đặn mới là cách để tiến gần đến điều mình muốn.
Con rất tâm đắc với cách chia nhỏ mục tiêu lớn thành từng bước đơn giản – giống như lắp lego vậy. Ngoài ra, việc viết mục tiêu ra giấy và đặt nơi dễ thấy cũng giúp con ghi nhớ và giữ động lực mỗi ngày.
Sau video này, con thấy mình thực tế và rõ ràng hơn. Con sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ, phù hợp với khả năng của bản thân. Con tin rằng nếu kiên trì mỗi ngày, thành quả rồi sẽ đến sớm thôi ạ.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “CÂU CHUYỆN CỦA DÒNG SÔNG”
Câu chuyện về dòng sông mang đến một bài học sâu sắc về cuộc sống và hạnh phúc. Dòng sông trong truyện tượng trưng cho con người, luôn mải mê theo đuổi những điều bên ngoài mà quên mất giá trị bên trong chính mình. Đám mây là những mong muốn, khát khao, đôi khi là những ảo vọng mà con người cố gắng nắm giữ nhưng không thể. Khi dòng sông nhận ra rằng mây cũng chỉ là nước – bản chất vốn đã có trong mình, nó tìm thấy sự bình yên thực sự.
Câu chuyện nói về con người thường chạy theo danh vọng, vật chất, tình yêu hay những điều phù phiếm mà không nhận ra giá trị bản thân. Nhiều người luôn mong mỏi đạt được một điều gì đó bên ngoài, nhưng khi có được rồi, họ lại cảm thấy trống rỗng. Hạnh phúc không phải là sự sở hữu, mà là sự nhận thức. Khi hiểu được bản chất thật của mình, con người sẽ có được sự an nhiên.
Dòng sông tìm thấy bình yên khi nó thôi không chạy theo mây mà nhận ra bầu trời bao la luôn ở đó. Cũng như con người, khi biết trân trọng hiện tại, quay về với chính mình, họ sẽ cảm nhận được niềm vui đích thực. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống không nằm ở những gì ta cố gắng nắm bắt, mà ở sự hiểu biết và chấp nhận bản thân. Khi buông bỏ sự khao khát vô định, ta mới có thể tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn và ý nghĩa.
Qua đó nó nhắc nhở rằng hạnh phúc của chúng ta luôn tìm kiếm không nằm ở việc chạy theo những thứ bên ngoài, mà ở sự trở về với chính mình, nhận ra giá trị của những gì đã có sẵn trong lòng. Khi suy ngẫm về lòng biết ơn, con đã ngồi lại và nhìn nhận, con đã cảm thấy biết ơn rất nhiều từ cuộc sống. Biết ơn vì mình vẫn còn hơi thở, còn có thể cảm nhận sự sống xung quanh. Biết ơn những người yêu thương con, dù đôi khi con vô tình lãng quên sự hiện diện của mọi người. Biết ơn thiên nhiên – những cơn gió mát, bầu trời xanh, tiếng chim hót, những buổi sáng bình yên. Biết ơn cả những khó khăn, vì nhờ đó còn đã học cách mạnh mẽ hơn, hiểu rõ bản thân hơn.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “CON NÊN HỌC NGÀNH GÌ?”
Bài văn đề cập đến hai vấn đề quan trọng trong việc học tập và lựa chọn ngành nghề đó là du học và chọn ngành học phù hợp.
Thứ nhất về vấn đề du học. Nhiều người trẻ mơ ước được du học vì tin rằng sẽ có nhiều cơ hội hơn về kiến thức và nghề nghiệp. Tuy nhiên, việc học ở nước ngoài cũng có những khó khăn, đặc biệt là sống xa quê hương và gia đình của mình. Vì vậy ta không nên đề cao quá về vấn đề du học mà ta cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Thứ hai về vấn đề chọn ngành học. Quan trọng nhất là hiểu được sở thích, tính cách và khả năng của bản thân. Khi ta đã có cho mình một công việc phù hợp thì điều đó sẽ mang lại hạnh phúc và niềm vui trong cuộc sống của ta.
Qua đó giúp con hiểu rõ hơn về việc học tập, đặc biệt là du học và chọn nghề. Nó không chỉ nói về việc kiếm sống mà còn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc nuôi dưỡng tâm hồn. Khi chọn nghề, ta không nên chỉ quan tâm đến thu nhập hay danh vọng, mà ta còn phải cân bằng giữa công việc, gia đình và đạo đức.
Trong cuộc sống hiện đại với nhiều áp lực, con nhận ra rằng sức khỏe tinh thần quan trọng không kém sức khỏe thể chất. Con thấy nhiều người mải mê chạy theo danh vọng mà quên mất việc nuôi dưỡng tâm hồn, dẫn đến cảm giác lạc lõng và mệt mỏi. Chính bản thân con cũng cảm nhận được điều đó. Vì vậy, con lựa chọn ngành Tâm lý học không chỉ vì đam mê mà còn vì mong muốn thấu hiểu và giúp đỡ những người gặp khó khăn về tinh thần giống như con. Con tin rằng việc lắng nghe và đồng hành cùng người khác trên hành trình tìm kiếm sự bình yên là điều ý nghĩa. Con hy vọng, với con đường này, con có thể góp phần xây dựng một xã hội nơi con người không chỉ sống để thành công mà còn sống để hạnh phúc.
Con cảm thấy mình nên quan tâm đến việc “chăm sóc ngôi nhà tâm linh” trong chính bản thân mình. Cuộc sống ngày càng bận rộn, đôi khi ta mải mê chạy theo thành công mà quên đi việc giữ gìn sự bình an trong tâm hồn. Vì thế một công việc phù hợp không chỉ giúp ta có cuộc sống ổn định mà còn mang đến niềm vui và sự thanh thản.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “TƯ DUY PHẢN BIỆN”
Trong thời đại công nghệ thông tin, chúng ta phải đối mặt với nhiều tin giả, thông tin sai lệch và dữ liệu trái chiều mỗi ngày. Để hiểu đúng về thế giới, tư duy phản biện là một kỹ năng quan trọng.
Tư duy phản biện là quá trình suy nghĩ một cách có logic, đánh giá thông tin một cách cẩn thận và đặt ra những câu hỏi như “Tại sao?”, “Làm thế nào?”, “Bằng cách gì?”. Tuy nhiên, tư duy phản biện không chỉ đơn giản là đặt câu hỏi mà còn bao gồm việc lắng nghe ý kiến của người khác, tự kiểm tra suy nghĩ của bản thân và đánh giá hành vi của mình một cách trung thực.
Có ba cấp độ tư duy phản biện. Ở cấp độ thấp nhất, con người dễ bị cảm xúc và thói quen chi phối, không nhận thức rõ đúng sai và thiếu chính kiến. Khi lên cấp độ cao hơn, chúng ta bắt đầu tự phân tích bản thân nhưng vẫn có thể bị ảnh hưởng bởi định kiến. Ở cấp độ cao nhất, con người có thể nhìn nhận suy nghĩ của mình từ một góc độ khách quan, giống như đang phân tích một người khác.
Tư duy phản biện rất quan trọng vì nó giúp chúng ta vượt qua định kiến xã hội, mở rộng cách suy nghĩ và tìm ra những ý tưởng sáng tạo. Nó cũng giúp chúng ta giải quyết vấn đề tốt hơn. Bên cạnh đó, phát triển tư duy phản biện còn mang lại lợi ích cho cộng đồng và xã hội.
Tóm lại, mỗi người đều cần rèn luyện tư duy phản biện để không trở thành người thụ động. Để làm được điều đó, chúng ta nên đọc sách, tham gia nhiều dự án và tiếp xúc với những người có tư duy phản biện tốt.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “BẠN CÀNG BIẾT ƠN THÌ CÀNG LỚN MẠNH”
Qua video được xem ở trên con đã nhận thấy rằng lòng biết ơn là sức mạnh giúp phát triển và hoàn thiện bản thân, được thể hiện qua:
Thứ nhất là biết ơn những gì mình đang có: Giúp con người hài lòng, sống tích cực, tập trung vào hiện tại, từ đó dễ dàng đạt được thành công và hạnh phúc.
Thứ hai là biết ơn những người, việc, vật giúp đỡ mình: Cần thể hiện qua hành động chân thành và đặt lợi ích của người khác lên trên. Lòng biết ơn gắn liền với sự khiêm tốn và tinh thần cộng sinh phát triển.
Và thư ba là biết ơn những điều tồi tệ: Nghịch cảnh là cơ hội giúp con người trưởng thành và tìm thấy giá trị tích cực.
Vì thế lòng biết ơn giúp suy nghĩ của bản thân tích cực, sống trọn vẹn và là nguồn năng lượng cho tương lai.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “CÁCH ĐỂ HỌC MỌI THỨ NHANH HƠN VÀ ĐÚNG HƠN”
Việc học là rất quan trọng giống như Bác Hồ đã nói: “Học, học nữa, học mãi.” Nhưng không phải muốn học là được mà nói cần phải có một quá trình mạch lạc để chúng ta có thể tiếp thu được kiến thức nhanh và dễ hiểu hơn. Và qua video trên của chị Khánh Vy giúp chúng ta cảm thấy hứng thú với việc học hay giúp chúng ta biết cách học tốt là như thế nào.
1. Việc học trên trường lớp, học những kiến thức để trở thành học sinh tốt. Chúng ta có thể học không Giỏi nhưng chúng ta có thể “tiến bộ” chút ít gì đó. Trong đó chúng ta cần đặt ra mục tiêu để tạo động lực học tập. Có thể chuẩn bị, đọc và tìm hiểu trước tài liệu để hiểu và sau nghe giảng lại chúng ta sẽ hiểu sâu hơn. Hay học theo cách hiểu rõ để ghi nhớ lâu hơn, tự đặt ra câu hỏi cho bản thân, ngoài ra có thể tạo cách suy nghĩ và lập luận riêng
2. Học trường đời, học trang bị các kĩ năng cần thiết như: Quản lý thời gian qua tạo thời gian biểu bằng Google, To-do list,…, tránh xao lãng hay mất tập trung và hãy lưu ý tập trung làm (bỏ điện thoại qua một bên) nhằm tăng hiệu suất làm việc, học cách tự kiềm chế bản thân giúp bản thân đi vào khuôn khổ,…
3. Thói quen “triệu đô” là đọc sách. tích góp chút sách đọc góp phần tăng vốn từ, cải thiện khả năng diễn đạt, tăng tốc độ đọc,..Quan trọng là khi đọc chúng ta hãy đảm bảo chất lượng thay vì chú tâm vào số lượng sách.
Qua video này giúp chúng ta có thể tự sắp xếp thời gian và quá trình học thật hợp lý. Giúp chúng ta nhìn nhận rằng mình cần là gì. Vì thế học là việc cả đời…và ai cũng cần phải học.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “LỰA CHỌN THIỆN LÀNH”
Sự thiện lành không ở đâu xa mà ở ngay trong tâm trí ta. Thiện lành là một đức tính tốt giúp chúng ta phân biệt được đúng sai và làm những điều khiến chúng ta và mọi người đều thấy hạnh phúc. Giữa cuộc đời nhiều cạm bẫy mà ta phải đối mặt với nhiều sự lựa chọn khác nhau thì thiện lành đã giúp cho tâm trí của ta có thể chọn lọc và phân biệt được những điều nên làm và không nên làm. Thiện lành có thể hiểu là sự bao dung, tha thứ, chấp nhận, thấu hiểu.
Con thường bị các bạn trách móc và xa lánh khi chỉ biết quan tâm và thấu hiểu người khác. Con luôn có ý kiến trái chiều về mọi thứ khác hẳn bạn bè nên thường bị xem là kẻ ngốc. Con biết các bạn ấy lợi dụng lòng tốt của mình nhưng con sợ mất tình bạn hơn nên con luôn tôn trọng và bỏ qua tất cả.
Vì vậy lựa chọn bao dung không phải là hèn nhát mà là chấp nhận con người họ. Tha thứ không phải là cho rằng mình sai mà là không nên để tâm đến những lỗi sai nhỏ nhặt của họ khi trên đời chẳng có ai là hoàn hảo, vì vậy chấp nhận tha thứ là đang tha thứ cho chính bản thân mình. Luôn im lặng không phải là không biết gì mà là tôn trọng ý kiến của họ.
Mọi sự lựa chọn điều có một hướng đi riêng của của mình cần làm là lựa chọn sao cho đúng đắn.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “TIÊU THỤ SÂN HẬN QUA CÁC GIÁC QUAN”
Khi một người tiêu thụ sân hận qua các giác quan, điều này có thể xảy ra qua việc nhìn thấy những hình ảnh gây bức xúc, nghe những lời chỉ trích cay độc hoặc chứng kiến các hành vi bất công. Mỗi giác quan đóng vai trò như một kênh dẫn truyền, góp phần khuếch đại hoặc duy trì cơn giận trong tâm trí.
Sân hận, khi được tiếp nhận qua các giác quan mà không được kiểm soát, có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm trí và hành động của con người. Nó khiến chúng ta bị cuốn vào những cảm xúc tiêu cực, dễ dàng bùng phát, và khó có thể thoát ra khỏi trạng thái này. Khi chúng ta tiêu thụ quá nhiều sân hận, tâm trí trở nên mệt mỏi và tâm hồn dễ bị tổn thương. Điều này không chỉ làm hại đến bản thân mà còn có thể lan rộng ra những người xung quanh.
Con không biết mình có sân hận hay không nhưng con nghĩ là có. Vì con luôn để tâm đến những điều không hay của bản thân và cứ cảm thấy chán ghét bản thân của mình. Con rất tuyệt vọng khi các bạn trong lớp lại chán ghét và không muốn nói chuyện với con..con thật sự rất buồn vì các bạn ấy chán ghét cái cách nói chuyện của con. Con luôn là người để tâm đến câu nói của người khác mà phiền lòng.
Và con đang cố gắng luyện tập cách suy nghĩ trước khi nói của mình. Và thay vì để sân hận tiếp cận, thống trị tâm trí, con phải nên học cách kiểm soát và giải tỏa nó thông qua các kỹ thuật như thiền định, thể thao, hoặc các hoạt động khác. Chỉ khi ta có thể chế ngự cảm xúc này, ta mới thực sự làm chủ được cuộc sống và tâm hồn mình thì ta mới cảm thấy bình an.
Cuối cùng, việc nhận ra cách sân hận ảnh hưởng qua các giác quan là một bước rất quan trọng để cho chúng ta có thể chọn lọc những gì tiếp nhận và gìn giữ sự bình an trong tâm hồn.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “CHO HÀNH ĐỘNG TỐT”
Cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên tốt đẹp hơn khi có nhiều người “cho hành động tốt”. “Cho hành động tốt” là những hành động mà chúng ta cho đi có thể là một lời nói, một cử chỉ và cũng có thể là một cảm xúc. Những việc ấy đều xuất phát bằng sự chân thành của bản thân cho đi và gửi đến những người nào đó xung quanh ta. Và khi ta gửi những sự chân thành của bản thân đến với họ thì họ sẽ cảm thấy những sự lo toang bị đè nặng của bản thân sẽ được vơi đi, những vết thương sâu đến tận cùng cũng sẽ nhanh khỏi, có thể sẽ giúp ích cho họ quên đi những điều tiêu cực xung quanh và trở nên tích cực để rồi họ chấp nhận buông bỏ để vết thương sâu thẳm dần được chữa lành. Tuy những việc được cho là hành động tốt không giúp ích được nhiều nhưng đối với một phần cảm xúc thì nó vẫn luôn là một phần quan trọng và rất cần thiết. Tuy điều đó rất nhỏ bé nhưng cũng rất lớn lao và nhiều lúc nó có thể làm thay đổi cả cuộc sống của một con người. Khi không biết cách để cho đi hành động tốt thì có lẽ ta sẽ không mở ra được hết tất cả cánh cửa trong cuộc sống và rồi ta dần mất đi phương hướng bế tắt giữa dòng người. Vì thế ta phải học cách để chân thành gửi đến mọi người những hành động tốt. Điều đó có thể giúp ta hòa nhập với xã hội, phát triển cuộc sống.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “TRÂN TRỌNG CHÍNH MÌNH”
Cuộc sống của chúng ta chỉ đơn giản là một chiếc bè lênh đênh trên mặt nước nó sẽ không tiến cũng không lùi và nó luôn nằm đó chẳng chờ đợi một ai và cũng không vì bất kỳ ai mà chạy nhanh về phía trước. Như John Mason đã nói rằng: “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao.” Giữa những bộn bề của cuộc sống hiện tại và những lời nói khắc nghiệt của những người xung quanh luôn khiến chúng ta cảm thấy nỗ lực của bản thân rất vô nghĩ và thiếu lợi ích. Chúng ta luôn nghe và khắc ghi những câu nói khắc nghiệt ấy vào trong mà không ngần ngại làm đau tổn thương đến bản thân để có thể làm vừa lòng tất cả mọi người. Chúng ta luôn vì những lời nói áp đặt bản thân biến bản thân là bản sao của người khác. Đến cuối cùng nhận ra rằng mình không thể nào làm được, mình không giống họ. Điều đó khiến cho bản thân không tôn trọng chính bản thân của mình. Rồi từng ngày ta đã áp đặt lên chính bản thân của mình dù chỉ là những chuyện nhỏ nhặt nhất. Vì thế nên chúng ta phải biết cách yêu thương bản thân, trân trọng những nỗ lực mà chúng ta đã cố gắng qua từng ngày. Dù nó không đáng, không khiến mọi người có thể vừa lòng nhưng đó chính là nỗ lực thật sự của chúng ta. Trong cuộc sống này chẳng có người nào là vô cùng hoàn hảo nên chúng ta cũng thế chúng ta thì giỏi vào một khía cạnh nào đó nên là chúng ta không nên áp đặt và khiến bản thân không hài lòng về chính bản thân của mình.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 1
Tạo hóa đã tạo ra ta với hình hài xinh đẹp. Hình hài có đôi tay, đôi chân và một trái tim. Tạo hóa cho chúng ta đôi tay để có thể làm ra những điều tốt đẹp mà chính bản thân mình mong muốn. Nhưng đôi bạn tay xinh đẹp ấy thật yếu ớt làm sao, chả thể nào có thể giống đôi chân đầy sức mạnh kia được. Bù lại đôi bàn tay ấy có thể cầm, nắm chắc trên tay những gì mà ta muốn nhưng đôi khi trên thế gian này cũng có nhiều thứ khiến cho đôi tay ấy bất lực vì chẳng thể giữ được. Tạo hóa cho chúng ta đôi chân để có thể đi đến những vùng đất xinh đẹp mà ta muốn đến. Ôi! Đôi chân đầy sức mạnh kia có thể đi đây đi đó suốt ngày vác trên vai hơn cả trăm kí nhưng chẳng thể mảnh mai, khéo léo, tỉ mĩ như đôi bàn tay ấy được. Tuy đôi chân ấy có thể đi đây đi đó, đi khắp nơi trong hàng giờ đồng hồ nhưng đôi khi trong cuộc sống này vẫn sẽ có những thứ mà ta chẳng thể nào đi qua hay vượt qua được bằng chính đôi chân này của mình. Tạo hóa đã cho ta một trái tim. Trái tim là nơi cất giữ những tình yêu và sự giận hờn đâu đó có chút ganh ghét. Trái tim ấy là thứ yếu đuối nhất trong những món quà mà tạo hóa đã ban tặng vì thế ta cần phải trân trọng, bảo vệ nó một cách khéo léo. Đôi tay, đôi chân khi bị tổn thương rất dễ để lành lại nhưng một khi trái tim bị tổn thương thì rất khó để chữa lành vì trái tim ở sâu bên trong không thể nào nhìn thấy được. Cách để chữa lành vết thương kia là giúp đôi chân tìm thấy được hạnh phúp, chỉ đường cho đôi chân đi qua những nỗi buồn cô đơn và giúp cho đôi tay cách để giữ lại những yêu thương, bỏ đi những khuất mắt, nỗi buồn trong tim. Qua đây ta thấy được tuy trái tim rất yếu đuối nhưng lại mang trong mình một trọng trách rất quan trọng trong cơ thể là suy nghĩ. Chỉ cần trái tim ấy còn đập thì tình yêu thương này luôn tràng đầy và lan tỏa khắp nơi. Hãy luôn chia sẽ hàng ngày để trái tim được chữa lành từng phút từng giây.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 2
Tóm tắc nội dung chính của video “CAI NGHIỆN ĐIỆN THOẠI VÀ FACEBOOK”
Việc cai nghiện điện thoại rất khó nên chuyện đột ngột cai nghiện điện thoại chẳng thể nào có kết quả. Ta có thể bỏ ra một thời gian dài để cai nghiện điện thoại một cách đúng đắn và dứt điểm.
Các cách cần thực hiện:
Bước 1: TẮT THÔNG BÁO
Tắt tất cả thông báo tên điện thoại để chúng ta có thể cảm thấy bớt phân tâm làm cho ta có một tinh thần thư thả để làm việc. Tuy không giúp ích gì nhiều trong việc cai nghiện nhưng điện thoại sẽ không làm chúng ta phân tâm khi đang tập trung vào công việc nào đó.
Bước 2: Ý THỨC VÀ TIỀM THỨC
Ý thức là những gì ta nhìn là có thể nhận biết được. Còn tiềm thức là những gì có bên trong chúng ta những suy nghĩ nên vốn có xuất hiện và những ý kiến được tiếp thu sâu trong ta qua từng ngày.
2a: Ý thức
Chúng ta nên mở vở, nhật ký, giấy hay notes trong điện thoại để ghi ra những câu trả lời của câu hỏi: “Mình có thể làm gì trong 2 giờ?” Ví dụ như: “Tôi có thể dành 2 giờ đó cho gia đình và bạn bè của tôi.”, “Tôi có thể dành 2 giờ để đi dạo quanh vườn hít thở bầu không khí trong lành xung quanh tôi” và “Tôi có thể nghe một bản nhạc yêu thích đọc những quyển sách mà tôi thích nhất để thư giãn”….
2b: Tiềm thức
Tải một app thông báo. Khi áp thông báo hiện lên thì chúng ta nên ngẫm lại cẩn thận những câu thần chú: “Cái điện thoại đã cướp mất thời gian mà lẽ ra tôi nên dành thời gian đó cho gia đình và bạn bè.”, “cái điện thoại đã cướp mất thời gian mà tôi có thể đi dạo quanh vườn để tôi có thể thư giãn” và “cái điện thoại đã cướp mất thời gian của tôi mà lẽ ra tôi có thể đọc những quyển sách để tiếp thu thêm những kiến thức”….và như thế cứ lặp đi lặp lại trong một thời gian dài khiến cho tiềm thức của chúng ta trỗi vậy và chúng ta chính thức làm chủ được điện thoại.
Con rút ra được bài học là điện thoại chính là kẻ thù của thành công nó dần kéo dài con đường thành công của mỗi người. Vì vậy chúng ta nên làm chủ điện thoại chứ đừng để điện thoại làm chủ chúng ta.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 4
Hạnh phúc có thể ở khắp nơi cho dù là những việc nhỏ nhặt nhất. Tuổi trẻ nên ta sống rất vội, luôn nghĩ rằng xung quanh chẳng còn gì được cho là hạnh phúc. Ta dần dần chạy đua theo thời gian, sống rất vội vã và chật vật. Tuổi trẻ ấy cứ thế mà trôi đi. Ta luôn suy nghĩ sau cuộc đời này lắm bất công thế nhỉ? Công việc thì chẳng ra làm sao nhìn mà nản, môi trường sống ở đây thật ngột ngạt mình muốn đến nơi nào đó có thể dễ chịu và yên lòng hơn nơi này, gia đình là gì chứ lúc nào cũng bị kiềm hãm chẳng có thể làm những gì mình muốn cả. Cứ như thế mà ta mãi chạy đua theo thời gian mà bỏ mặc cuộc sống này, chẳng còn quan tâm đến những gì xung quanh nữa. Rồi chợt nhận ra là mình chạy đua theo thời gian để được cái gì? Tuổi trẻ đã đi quá xa chẳng thể nào có thể quay lại. Cho dù xung quanh chúng ta có tất cả nhưng hạnh phúc không thể tìm thấy được nữa. Và rồi chúng ta cứ hối tiếc mà chẳng làm được gì cả. Rồi chúng ta quên mất, xung quanh chúng ta cũng từng có vô số đều đáng yêu làm hạnh phúc cho chúng ta hạnh phút. Con có nghe đâu đó là: “ hạnh phúc không cần là những việc quá to lớn hay điều gì đó quá vĩ đại mà là chúng ta chỉ cần biết ơn những việc nhỏ xíu nhỏ tí ti cũng khiến chúng ta hạnh phúc.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 6 CHỦ ĐỀ: ĐỐM LỬA NHỎ
“Một đốm lửa nhỏ không vô tình làm thiu cháy cả khu rừng nhưng khi mùa khô hạn tiếp tay thì đủ để một đốm lữa nhỏ thiu rụi cả một khu rừng. Và lỗi lầm cũng vậy. Một lỗi lầm nhỏ sẽ không vô tình làm đau hay tổn thương một người nhưng khi niềm tin trong nó quá lớn thì đủ để làm khổ đau cả một lòng người”
Cuộc sống này vốn là thế, cứ trôi và thời gian không bao giờ trở lại. Con người ta cũng vậy chẳng ai giống ai và suy nghĩ của ai cũng khác nhau. Nên nếu như chúng ta làm vừa ý người này nhưng lại phựt lòng người kia thì đó là lẽ đương nhiên, vì cách nhìn của chúng ta không thể nào giống nhau được. Nhiều lúc nhìn đi cũng phải nhìn lại, khi chúng ta làm đúng tất cả mọi thứ nhưng thiếu sót một tí thì chẳng ai có thể quan tâm đến những điều đúng của chúng ta đã từng nữa. Giống như khu rừng kìa được ẩn dụ cho tâm hồn của lòng người, nếu lòng ta cứng rắn một chút thì sẽ không dễ dàng tiếp tay cho đốm lửa nhỏ kia rồi. Đốm lửa nhỏ không có lỗi, lỗi là ở lòng của chúng ta. Thử hỏi “Tại sao lòng ta lại yếu đuối đến vậy?”
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 8 CHỦ ĐỀ CHO LỜI THIỆN
Xã hội hiện nay khiến cho chúng ta rất dễ cáu và nóng tính nhưng chúng ta lại chọn cách im lặng quay đi không bộc lộ cảm xúc vì sợ mọi người nghĩ nhiều về bản thân mình nên rồi khó để hòa giải. Vì thế chúng ta chọn cách đi về nhà với những vấn đề bị đè nặng khiến chúng ta dễ bộc lộ cảm súc trở nên cáu gắt với chính người thân gia đình của mình. Khi đã kiềm chế hết sức như một ly nước đầy thì chỉ cần một sự va chạm nhẹ cũng khiến cho cảm xúc dân trào như giọt nước tràng ly vậy.
Em đã đọc trọng quyển sách “Châu sa đáy mắt – mục 17” rằng: “Kẻ rời đi là kẻ không còn tội còn những người hấp hối vẫn đáng trách như thường. Họ phải luôn đính kèm chữ “tiếc” với chữ “thương”…họ tiếc thương người chết và xem thường người sống.” Chúng ta sợ rằng người sắp ra đi không thanh thản trong khi mấy ai thấy người sống ấy có sung sướng là mấy đâu. Người ra đi và người ở lại khác nhau sao? Chẳng phải họ điều trải qua một cuộc đời của chính họ không mấy vui đấy chứ? Vậy tại sao người ra đi lại được tha thứ còn người ở lại thì không?
Trong cuộc sống chúng ta rất dễ để có thể nói những lời nhã nhặn, dễ nghe với người ngoài và luôn châu mày, cáu gắt với những người thân thiết xung quanh ta. Giống như việc người ra đi sẽ được tha thứ còn người ở lại thì không. Đây là lẽ thường tình nhưng nghĩ lại thì ta sẽ thấy cái sai sẽ rất nặng.
Lời nói nhã nhặn với người ra đi là phép lịch sự tối thiểu mà ta cần có. Nhưng đôi lúc chúng ta giận, bực dọc nhưng ta lại không giám nhận xét họ vì chúng ta sợ họ sẽ không được thanh thản và an yên. Chúng ta luôn phải đấu tranh tâm lý rằng việc đấy có nên nói hay không và rồi thôi vậy. Ta lại bỏ qua cho họ.
Lời nói khó nghe, cáu gắt với gia đình người thân đó là những người ở lại bên cạnh ta phải chiệu nhiều tổn thương dằn xét vì những việc làm thiếu suy nghĩ, thiếu ý thức khiến họ như tổn thương. Đã gọi là người thân thì phải có sự chia sẻ và thấu hiểu lẫm nhau. Vậy mà ta lại luôn giữ trong lòng những lỗi sai rồi trách cứ họ mà không đời nào chịu tha thứ.
Điều quý giá là những người còn bên cạnh ta. Vì thế chúng ta nên tập cách “Nói lời thiện”, nói lời yêu thương không chỉ với những người lạ mà đặc biệt là người thân và gia đình của chúng ta. Giúp ta gắn kết thêm sự yêu thương và thấu hiểu, giúp cho cuộc đời thên thanh thản, an yên.
🌿🌿🌿🌿🌿
🌱 Thanh Thúy_Tiền Giang🌱
Bình luận