Có những lúc con ngồi trước màn hình điện thoại trong khi đề cương hay bài học chất thành đống. Nhưng con lại để bản thân chú ý nhìn sâu vào những trang mạng xã hội, lướt tiktok trong vô thức. Bên trong tâm thì gấp gáp, lo lắng, nhưng bàn tay với mắt lại chẳng chịu nhúc nhích. Cảm giác như chỉ còn con và chiếc điện thoại ấy bên trong một căn phòng trắng toát xung quanh là bốn bức tường. Con biết là bản thân cần phải thoát ra nhưng lại không đủ sức để bước đi ra khỏi nơi ấy.
Con đã xem video “4 bước để loại bỏ hoàn toàn thói quen xấu”, con cảm giác như được trao một chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa mới vậy vì một phương pháp chữa lành thực sự – bắt đầu từ bên trong chính mình.
1. Đi tìm dấu vết của thói quen xấu và nguyên nhân của nó
Con hiểu rằng đằng sau mỗi hành động tưởng chừng vô nghĩa lại là một nhu cầu mà lâu nay mình không nhìn thấu. Thay vì tự trách bản thân, con tập hỏi: “Tâm trí mình đang muốn điều gì?” Có khi là nỗi sợ, có khi là sự mệt mỏi hay thế lực vô hình nào đó. Chỉ khi lắng nghe bằng sự thấu cảm của bản thân, con mới chạm được đến phần gốc rễ tận sâu trong đấy lòng ấy.
2. Chăm sóc bản thân bằng sự dịu dàng
Bước thứ hai dạy con biết chữa lành bằng sự bao dung. Không phải là cố bóp bỏ thói quen xấu như đập cửa bằng vũ lực, mà là nhẹ nhàng tìm kiếm chìa khóa để hóa giải tâm hồn để nó tự hồi phục. Đôi lúc, một lời tự nhắc bản thân nhẹ nhàng còn hiệu quả hơn việc ép bản thân phải từ bỏ chính mình
3. Tìm lại điều khiến trái tim mình bừng sáng
Con nhận ra mình đã từ bỏ quá là nhiều thứ. Vì khi bản thân có một mục tiêu khiến mình thật sự rung động, năng lượng tự động hướng về điều đó. Giống như tia ánh sáng từ con tàu mọc mạc ở vùng quê nghèo, chỉ như thế thôi cũng là ước mơ của bao người.
4. Kiên trì và biết tha thứ cho bản thân
Cuối cùng, con hiểu rằng một hành trình đẹp thường không phải là hành trình cô độc. Khi xung quanh còn có những người đồng hành – cùng tạo động lực, cùng chia sẻ, cùng vượt qua những ngày không muốn cố gắng – bước đi nào cũng sẽ trở nên chắc chắn hơn. Mỗi lần cố gắn là một chút ánh sáng, ghép lại thành cả một bầu trời hy vọng.Hành trình vượt qua sự trì hoãn đối với con giống như việc kéo bản thân qua khỏi đám mây đem đang dần che phủ tâm hồn. Con nghĩ rằng những lúc bản thân lướt mạng vô thức, ẩn sau đó là nỗi sợ, nỗi tự ti, nỗi lo và nó cứ kéo dài khiến bản thân con kiệt sức, mệt mỏi.
Và khi nhận ra bằng cái nhìn khác mọi thứ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hóa ra thay đổi không phải là cuộc chiến khó khăn, mà là sự thay đổi một chút về cách sống, cái nhìn, và niềm tin của bản thân hơn.
Thanh Thúy_Đồng Tháp
Bài cảm nhận Trồng Một Nụ Cười 2025



Bình luận