
Danh mục: Góc chia sẻ
-

Bài viết xuất sắc – Số 2 Chương trình “TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI” – Nguyễn Thị Qúi Phương
Đề bài: Chia sẻ cảm nhận/ góc nhìn/ suy ngẫm của bạn về chủ đề “Nói dối có xấu không?” – Tác giả Lưu Đình LongLink truy cập bài viết: https://docs.google.com/…/1e19Sd5WQEvB6zqe4PaZH…/edit…Người viết: Nguyễn Thị Qúi Phương – lớp 11- Quảng NamBÀI CẢM NHẬN:Nói dối sẽ phải gặp những điều gì trong cuộc sốngNói dối là “căn bệnh thế kỷ” mà trong chúng ta ai cũng đều một lần mắc phải. Bên cạnh những lời giao tiếp thông thường, nói dối giống như một cách ứng xử trong những trường hợp đặc biệt. Tuy nhiên, cách ứng xử mang tính tiêu cực, gây hại này nếu không sửa chữa, lâu ngày sẽ thành tật, thành bệnh.Nói dối quen thân gây ảnh hưởng tới nhân cách con người. Lời nói dối khiến cho mọi người đánh mất đi niềm tin vào ta. Nói dối lặp đi lặp lại thường xuyên sẽ trở thành một thói quen xấu, gây ảnh hưởng đến đạo đức và nhân cách của con người. Lời nói dối còn ảnh hưởng đến sự phát triển của một quốc gia, dân tộc.Việc nói dối thường sẽ là xấu xa, không đúng đắn, dùng để lấp liếm, che đậy,…Trong cuộc sống nói dối thường làm mất lòng người khác. Tật nói dối được hình thành ở lứa tuổi đang lớn, nguyên nhân lớn nhất là trong chính căn nhà của chúng ta. Những đứa trẻ nói dối để trốn học để được đi chơi, tụ tập cùng bạn bè,..Nói tóm lại lời nói dối là điều không nên làm, đó là tật xấu chúng ta không nên bắt chước.Nhưng đôi khi lời nói dối lại là liều thuốc. Chẳng hạn như lời nói dối về căn bệnh của một người, người đó bị bệnh hiểm nghèo, gia đình họ rất buồn, rất đau lòng. Nhưng nếu ta là một bác sĩ ta cũng sẽ nói dối với bệnh nhân rằng “căn bệnh của họ chắc chắn sẽ chữa khỏi”, một phần trấn an tâm lí của người bệnh, một phần sẽ giúp cho họ có tâm hồn lạc quan trong cuộc sống nhiều hơn. Đó cũng là một ví dụ về việc nói dối nhưng không có nghĩa là không tốt.Và khi lỡ nói dối làm ảnh hưởng xấu và tạo những bất hoà cho mọi người theo mình cách để sửa chữa điều đó có thể là:Quyết định ngừng nói dối: Tìm ra lí do khiến bạn nói dối – Xác định tại sao bạn ngừng nói dối – Cam kết với bản thânLên kế hoạch: Không dám nói thật nên im lặng – Học cách đối mặt với hậu quả – Học cách chủ động nói ra sự thật
Món quà nho nhỏ, thương tặng thành viên có bài viết xuất sắc nhất là một quyển sách mà con yêu thích


Các cô chú/ anh chị đăng kí tặng sách cho các con, hoan hỷ thông tin trong phần bình luận của bài viết nhé!Trân trọngBan Giáo Dục Vicaris -

Bài viết xuất sắc – Số 1 Chương trình “TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI” – Nguyễn Thị Qúi Phương
Đề bài: Chia sẻ cảm nhận/ góc nhìn của bạn về chủ đề “Thanh xuân hữu hạn” – Tác giả Thích Nữ Nhuận BìnhLink truy cập bài viết “Thanh xuân hữu hạn”: https://docs.google.com/…/1p5vR9doDRo…/edit…Người viết: Nguyễn Thị Qúi Phương – lớp 11 – Quảng NamBÀI CẢM NHẬN:Tất cả chúng ta, ai cũng chỉ có duy nhất một cuộc đời để sống, một thanh xuân để trải nghiệm và một thời để mộng mơ. Thanh xuân của mỗi người mỗi khác, có người mỉm cười khi nhìn lại nhưng có người luôn cảm thấy tiếc nuối, day dứt vì những điều mà bản thân chưa kịp, chưa dám làm. Chỉ một phút giây bạn bỏ quên, những ngày tháng đẹp đẽ mang tên thanh xuân sẽ nhanh chóng vụt qua, tan biến không cách nào quay trở lại.Thanh Xuân sẽ trở nên rực rỡ, tỏa sáng nhất khi bạn cố gắng hết mình trong mọi việc. Thay vì cứ mãi chần chừ và lo sợ trước những vấn đề của cuộc sống, hãy biến những năm tháng tuổi trẻ của bản thân thành những khoảnh khắc đầy ý nghĩa.Còn trẻ còn khoẻ, hãy cứ yêu đi đừng ngần ngại. Khi còn trẻ, hãy cứ yêu hết mình, đừng ngại ngần và cũng đừng suy nghĩ quá nhiều. Mối tình đầu ở tuổi thanh xuân luôn là mối tình đẹp nhất, là những kỉ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc sống của mỗi người.Đó có thể là những ngày cùng nhau đi học thêm, những lần chờ nhau tan học, những buổi trốn học đi chơi, cùng nhau rôm rả kể chuyện trên trời dưới biển. Hay chỉ đơn giản là niềm vui đi học và được thấy bạn ấy mỗi ngày.Những cảm xúc trong trẻo, hồn nhiên của tình yêu tuổi học trò sẽ chỉ xuất hiện một lần không bao giờ trở lại. Vì vậy nếu còn có thể, hãy cứ yêu hết mình. Hãy can đảm để bày tỏ tình cảm với người mình thích. Dù cho có bị từ chối bao nhiêu lần đi chăng nữa, đó chính là những bài học, những kỉ niệm mà bạn có thể mỉm cười không chút tiếc nuối khi nhớ lại.Sống hết mình vì đam mê, vì ước mơ, mong muốn của chính bản thân. Thay vì sống theo khuôn mẫu của người khác, đi theo con đường được định sẵn. Thì hãy sẵn sàng sống theo lý tưởng của chính mình. Đừng sợ những lời ra tiếng vào, những đánh giá của người khác về bạn. Bởi chẳng ai có quyền đánh giá về giá trị của người khác.
Bạn hoàn toàn có quyền được mơ ước và theo đuổi đam mê của bản thân. Khi xác định được lối đi của chính mình, một cuộc sống mới đầy ý nghĩa xuất hiện, bạn sẽ trở thành là nhân vật chính của cuộc đời mình.Chẳng ai biết được tương lai sẽ ra sao, cũng chẳng ai sống mãi trong quá khứ, việc bạn cần làm chính là sống hết mình, sống trọn vẹn cho ngày hôm nay. Ăn những món mình thích, đến những vùng đất mới, làm những điều chưa dám làm. Ngã ở đâu đứng lên ở đó, đừng sợ thất bại mà hãy coi đó là những bài học trải nghiệm quý giá của tuổi trẻ.Tất cả chúng ta đều có cùng một khoảng thời gian, nhưng hiệu suất thời gian thì mỗi người một khác. Hãy luôn cố gắng để tạo nên một khởi đầu khác biệt, bứt phá giaiđoạn trưởng thành.


Món quà nho nhỏ, thương tặng thành viên có bài viết xuất sắc nhất là một quyển sách mà con yêu thích




Các cô chú/ anh chị đăng kí tặng sách cho các con, hoan hỷ thông tin trong phần bình luận của bài viết nhé

-

🌻🌻🌻LỜI CẢM ƠN THƯƠNG GỬI GIA ĐÌNH VICARIS🌻🌻🌻 – Diệp Ngọc Thủy
Lời đầu tiên con xin cảm ơn Ban Giám Hiệu nhà trường, các cô chú, các quý thầy cô bên hội bảo trợ giáo dục Vicaris. Con rất vui và xúc động khi nghe tin con được nhận sự giúp đỡ của mọi người.Thưa các cô, các chú, mỗi học sinh chúng con đều là những cá thể khác nhau trong xã hội nhưng chúng con đều có chung ước mơ được đi học, được cắp sách đến trường. Thế nhưng càng lên lớp lớn chi phí học tập càng tăng, nghe tin được mọi người hỗ trợ con rất vui. Đây chính là món quà cực kì quý giá mà đại gia đình Vicaris đã dành cho con cũng như đã dành tặng cho nhiều bạn khác có hoàn cảnh giống con.Cô chú không chỉ dành tặng cho chúng con những món quà vật chất mà còn cho chúng con những món quà về tinh thần, tạo cảm giác thoải mải, vui tươi, thân thiện khi giao tiếp với chúng con. Một lần nữa cho phép con gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả mọi người đã dang rộng vòng tay giúp đỡ chúng con ạ!Diệp Ngọc Thủy -

Cảm nhận về sách: MỖI LẦN VẤP NGÃ LÀ MỘT LẦN TRƯỞNG THÀNH
“Cuốn sách giúp tôi rút ra bài học quý giá. Hy vọng là “liều thuốc tốt nhất”, trong nghịch cảnh, ý chí là nguồn động lực chính để vượt qua khó khăn. Khi nào bạn muốn từ bỏ một việc gì đó, hãy nghĩ đến lí do vì sao bạn bắt đầu. Và “không vấp ngã thì không thể trưởng thành, cầu vồng sau mưa mới là cảnh tượng tuyệt mỹ nhất.”Cảm nhận về sách: MỖI LẦN VẤP NGÃ LÀ MỘT LẦN TRƯỞNG THÀNH – Liêu Trí Phong– Bài cảm nhận và giọng đọc: Trần Thanh Thiên – lớp 10A3 – THPT Tiên Du Số 1, Bắc Ninh– Thực hiện: Thanh Hiệp -

Chuyến thực tập đã đến hồi kết nhưng chuyến hành trình lan toả yêu thương vẫn còn chưa kết thúc
Sau một khoảng thời gian nói dài cũng không quá dài nhưng nói ngắn thì cũng không hề ngắn ngủi một chút nào, là khoảng thời gian vô cùng quý báu mà mình đã được học tập, được làm việc, được trải nghiệm tại Vicaris những điều ấm áp đơn giản, những câu chuyện sâu sắc hay những tấm lòng yêu thương luôn hiện hữu trong mỗi một người tại Vicaris đều khiến mình nhận ra được thật nhiều giá trị mà trước giờ mình có thể lơ đễnh lướt qua.
Những điều mà mình học hỏi và trải nghiệm với tư cách là một thực tập sinh, mình cùng làm việc và đồng hành cùng ban giáo dục của Vicaris trong từng kế hoạch, từng công việc đã rèn giũa cho mình kinh nghiệm thực tế về cách lập kế hoạch chương trình, cách thống kê, cách triển khai hay các kỹ năng mềm, kỹ năng trình bày những ý tưởng, và hơn hết đó là kỹ năng viết – có thể biến tiếng lòng mình ấp ủ trở thành những con chữ uyển chuyển, đầy xúc cảm. Từng kỹ năng của mình nhờ đó đã từng bước được cải thiện hơn nhờ sự chỉ dẫn nhiệt tình và tận tâm từ các thành viên Vicaris, đặc biệt là sự biết ơn đối với sự dẫn dắt của Sư thầy Trung Nhuận trong công việc đã khiến mình soi chiếu được bản thân, từ những điều làm chưa tốt hay những lời khen động viên vì những gì mình đã hoàn thành. Và đó cũng là tiền đề để bản thân mình hoàn thiện hơn nữa trong tương lai, sau chuyến thực tập này.

Chia sẻ trong chương trình Kỹ năng sống 
Và lẽ đương nhiên không chỉ đơn giản là sự cải thiện và học tập ở khía cạnh kỹ năng hay là củng cố tri thức, kinh nghiệm trong công việc đơn thuần, mà trong chuyến thực tập này, trong hành trình này mình nhìn thấy được hơn cả ở Vicaris, ở mỗi thành viên đó là sự cống hiến cho xã hội, lan toả tình yêu thương và ấm áp đến với những ước mơ đang gặp khó khăn, gặp phải những rào cản trong cuộc sống này luôn chực chờ được giải thoát, bay cao. Vicaris đã đến và hiện thực hoá giấc mơ của biết bao mầm non trên khắp cả đất nước thân yêu, đã trao đi những điều thiết thực nhất, là cầu nối để các em có thể tiếp cận với tri thức và tiếp nhận tri thức một cách tốt nhất, trọn vẹn nhất.



Đi mua quà tặng cho các em 

Bước chân yêu thương về mảnh đất quê nghèo Đặc biệt hơn đối với em, Vicaris không phải chỉ đơn giản mang đến hình thức “cho một con cá”, không chỉ đơn giản chỉ tài trợ cho các em vật chất mà còn hơn thế, Vicaris luôn muốn dành cho các em cơ hội để không chỉ được học tập thuận lợi, mà còn là một nơi để các em có thể được tưới tẩm cho hạt giống tâm hồn trong các em, lắng nghe các em và hỗ trợ các em trong các vấn đề về đời sống tinh thần. Mọi thứ xuất phát từ trái tim sẽ làm rung cảm mọi trái tim, và mình đã cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng nhất trong chuyến hành trình này, và thật may mắn cho mình vì là một thành viên trong ngôi nhà ấm áp nghĩa tình này.

Dù cho chuyến thực tập đã đến hồi kết nhưng hành trình này – hành trình truyền cảm hứng, thắp lửa và chắp cánh cho các ước mơ trên khắp cả nước vẫn không và sẽ không bao giờ ngừng lại, mong rằng các cô chú anh chị là thành viên trong Vicaris, các mạnh thường quân cùng các bên hợp tác sẽ vẫn luôn tiếp tục cuộc hành trình yêu thương này và lan toả sự ấm áp, mang cầu nối để các em có thể được tiếp cận với sự bao la của tri thức và nuôi dưỡng mầm non trong tâm hồn. Xin gửi đến tất cả lời chúc chân thành nhất về sức khoẻ, về tinh thần, để có thể tiếp tục cống hiến cho xã hội, cho những thế hệ trẻ và tiếp tục đi trên hành trình chia sẻ yêu thương này.
Yêu thương và trân trọng,
Băng Tâm
-

Những người tu sĩ trẻ nuôi dưỡng ước mơ cho trẻ em khó khăn
“Người đã đến vầng hồng dương rạng rỡ
Bước nhiệm huyền bừng nở những đài sen
Ưu đàm hoa còn lưu hương muôn thuở
Cõi trầm luân còn nhắc nhớ bao phen…”Tháng Tư của hơn 26 thế kỷ trước, đức Từ Phụ Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni ra đời như vầng dương chói lòa xua tan tối tăm của đêm dài vô minh- dục vọng, như người cha từ hòa tay dang rộng và mở lối yêu thương khắp chốn để từ đó khơi nguồn tuôn trào dòng chảy tương tục Trí- Bi.
Tháng Tư năm nay, Phật vào đời bằng những chiếc áo nâu bình dị và tỉnh thức, bằng màu lam hiền gieo rắc hạt giống chia sẻ yêu thương. Đó là những hình ảnh thân thương của hàng tu sĩ cùng những tấm lòng vị tha chung tay lan tỏa thông điệp của yêu thương và sẻ chia nâng đỡ đến những mảnh đời bất hạnh không may mà chúng ta thường xuyên bắt gặp trong suốt một mùa Phật Đản nữa lại về.
Trong không khí hân hoan ấy, hòa nhịp với tinh thần lan tỏa năng lượng tích cực, hiểu biết và sẻ chia, quý thầy cô trẻ cùng các thành viên tổ chức Bảo trợ giáo dục Vicaris đã đến thăm hỏi và thực hiện hoạt động bảo trợ giáo dục cho 4 học sinh nghèo vượt khó tại huyện Tân Phú Đông và Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Tham gia hoạt động có Sư chú Trung Nhuận – trưởng Ban Giáo dục tổ chức Vicaris, trưởng đoàn; quý thầy cô tu viện Khánh An (Q.12), cùng với các thành viên Ban Giáo dục và các TNV. Vicaris là một tổ chức bảo trợ giáo dục cho trẻ em thành lập năm 2017. Trong hơn 5 năm bảo trợ, Vicaris đã đi đến rất nhiều tỉnh thành, những miền quê xa xôi để tìm đến, nắm tay các em, nâng dậy và nuôi dưỡng những ước mơ đang đứng trước bờ vực dang dở của các em. Vicaris, ngoài mong muốn hỗ trợ những điều kiện vật chất để các em có hoàn cảnh khó khăn được tiếp tục đến trường, đời sống tinh thần của các em cũng được các thành viên trong tổ chức đặc biệt quan tâm và tạo điều kiện xây dựng, phát triển dựa trên nền tảng đạo đức thông qua những lời Phật dạy.

Là những người mang trong lòng nhiệt huyết sẻ chia giúp đời, chúng tôi trăn trở về giới trẻ vì nơi ấy chẳng những có các em, những người bạn, người thân thương của mình, mà đó chính là thế hệ tiếp nối, là đối tượng cần đặc biệt quan tâm hướng tới cho một nền tảng vững chắc để xây dựng tương lai khởi sắc hơn. Là hàng tu sĩ với hạnh nguyện đem đạo vào đời trên tinh thần “khế lý khế cơ”, chúng tôi hiểu rõ trách nhiệm hướng dẫn hàng cư sĩ tại gia hướng đến và đi trên con đường sẻ chia đúng đắn theo tinh thần nhà Phật. Là những tu sĩ trẻ, chúng tôi có thể dễ dàng thấu hiểu các em, đặc biệt trong thời đại mà con người ta xây lên quá nhiều bức tường thành ngăn cách thay vì bắt những nhịp cầu cảm thông. Bên cạnh những bậc Tôn Túc như những tàn cây đại thụ rợp mát, hàng tu sĩ trẻ đóng vai trò quan trọng cho việc phụng sự trong thời đại phát triển hôm nay. Vì dễ dàng thấu hiểu từ đó có thể tiếp cận, thiết lập truyền thông và nâng đỡ các em bằng năng lượng tu tập theo tinh thần “đồng sự nhiếp” mà Phật đã từ bi chỉ dạy. Đó là cả một hành trình dài mang theo bao nỗ lực và sự tận tâm. Đâu đó ngoài kia, còn biết bao những mảnh khốn khổ, yếu thế nhưng cũng không ít người ngày đêm cần mẫn cống hiến trong im lặng và sẻ chia trong yêu thương. Những con người mà dưới góc nhìn nhà Phật là người nhỏ bé bình thường nhưng mang trong mình trái tim Bồ Tát.Còn gì thiêng liêng và cảm động bằng hình ảnh Thế Tôn cùng chúng đệ tử với đôi chân trần đi mãi về miền đau thương, về phía cuộc đời đầy gió bụi, mang an vui, hiểu biết và hạnh phúc đến cho Cõi Người Ta.
Trung Ninh – BGD Vicaris
-

Hành trình kết nối yêu thương cùng cô học trò đầy nghị lực – Diễm My
Chúng tôi lại tiếp tục đi và lại tới một bến phà. Đứng trên chiếc phà sực nứt mùi dầu máy giữa cái nắng thật gắt đầu tháng Năm, đưa mắt ra từng rặng dừa nước nối dài xa tít tắp, và lại là những cảm xúc mênh mang, dập dìu theo sóng nước về những mảnh đời vô định nhưng vẫn gắng gồng tồn sinh như những cánh lục bình vừa nở vừa dìu dặt trôi.

Theo chân mấy anh cán bộ đoàn nhiệt tình và dễ thương, chúng tôi cũng đến nhà Diễm My_ cô bé thiếu may mắn, mỏng manh như cánh lục bình dạt trôi giữa dòng đời xuôi ngược nhưng ánh mắt vẫn ngời ngời hy vọng một màu xanh biếc xanh.
Mọi người quây quần kéo ghế, nét mặt ai cũng hớn hở vì dưới cái nắng gắt cũng đã có chỗ trú chân. Nhưng khi hỏi về địa chỉ để ghi nhận thì mẹ Diễm My với bé em gái cùng chỉ về căn chòi đối diện. Đó chính xác là một mái chòi lá, vách phênh là vách mượn từ hai nhà cạnh bên, tấm bạc xanh che lại một phần làm phòng riêng và mái thì được lợp từ các tàu dừa nước mọc dọc men sông quen thuộc.

Rưng rưng trong niềm vừa thương thương tủi tủi, Mẹ My kể: “Gia đình tổng cộng bảy người nhưng kinh tế hoàn toàn dựa vào ba của My, người công nhân làm thuê đây vài ngày, kia ít bữa. Cuộc sống thật chẳng dễ dàng gì khi xóm My ở đã là xóm nghèo lại xa xôi nên nhu cầu thuê người làm cũng ít, thành ra thu nhập của gia đình em vô cùng bấp bênh, đã vậy mà nửa tháng nay cũng không được ai thuê đi làm. Mẹ em trước đây có đi bán vé số phụ thêm nhưng từ ngày thai nghén rồi sinh con nhỏ nên phải ở nhà giữ con và góp nhặt từng củ sắn, cọng rau để lo cho bữa ăn hàng ngày của gia đình.

Nơi nuôi dưỡng ước mơ em ngày ngày đó là một góc tạm trong căn chòi lụp xụp với chỉ duy nhất một bóng đèn leo lét và chiếc xe đạp điện cũ kĩ là thứ chở giấc mơ cùng em đến trường mỗi ngày. Điều kiện vật chất thiếu thốn đến vậy nhưng khi được các anh, chị hỏi về các nhu cầu đồ dùng sinh hoạt học tập thì My bẽn lẽn và không biết mình thiếu gì. Sau khi gợi ý, chúng tôi cũng kịp trao tặng đến em vài đồ dùng học học tập cần thiết như máy tính cầm tay, đèn học, bàn học,… với sự giúp đỡ tận tình và nhanh nhẹn của các anh cán bộ Đoàn. Ánh mắt rưng rưng cảm động và trân trọng những món quà đơn sơ nhưng thiết thực của em làm chúng tôi ấm lòng.




Chúng tôi biết em đã rất vui, mẹ em cũng rất vui, và hình ảnh vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi người đó là đôi mắt ngây ngô, long lanh, trong sáng của bé em gái. Em gái My năm nay mười tuổi, thấy quý Thầy- Cô và anh- chị về thăm nhà mình, bé hớn hở và vui ra mặt dù toàn là người lạ. Khuôn mặt em lanh lẹ, sáng sủa dù làn da rám nắng và dù được sinh ra trong gia đình không mấy khá giả, bé luôn tươi nở nụ cười. Nghe các cô- chú chia sẻ cẩm nang “ hướng đi và nền tảng đạo đức” cho chị My, bé ngồi chăm chú và vui vẻ lắng nghe. Tuy bé không hiểu hết câu chuyện nhưng chắc chắn bé biết chị mình đang được nhận sự giúp đỡ, bé cảm nhận được năng lượng yêu thương và bình an đang quay quần quanh bé nên ánh nhìn hớn hở dễ thương của em làm ai cũng không kiềm được lòng.

Ý thức sâu sắc về hoàn cảnh khó khăn, bất hạnh của gia đình, Diễm My đã không ngừng nỗ lữ vươn lên. My hiểu chỉ có con chữ mới có thể lo cho bản thân và mới có thể giúp cho ba mẹ sau này. Hoàn cảnh khó khăn là vậy, nhưng khi em trò chuyện với mọi người, chúng tôi cảm nhận một tâm hồn ngây thơ nhưng cũng vô cùng lạc quan và suy nghĩ đã thêm phần chững chạc. Trong khi phần lớn giới trẻ hiện nay đang bị bảo hòa cảm xúc, khi được sinh ra và lớn lên trong đủ đầy các tiện nghi vật chất lại không biết mình thích gì và lấy động lực cố gắng mỗi ngày từ đâu, thì Diễm My mới chừng đó tuổi đã hiểu điều gì là thiết yếu để thay đổi cuộc đời mình. Niềm nở, hoạt bát và nhanh nhẹn, buổi thăm hỏi và trò chuyện cùng em và gia đình cũng nhanh chóng kết thúc. Đoàn chúng tôi ra về để lại trong ánh mắt trong trẻo thơ ngây em một niềm hy vọng, em gieo thêm vào lòng chúng tôi hạt mầm niềm tin.


Cám ơn em đã và đang dốc hết sức kiên trì vượt qua cuộc sống khó nhằn này, cám ơn em đã mạnh mẽ sống một cuộc đời không dễ như vậy, và cám ơn em vì nhờ em mà những người hữu duyên có cơ hội được trải lòng làm được những điều ý nghĩa! Bời vì…
“Người còn ngủ giữa thiên nhai
Để ai ẩn sĩ đường dài tri ân…”Trung Ninh – BGD Vicaris
Bạn mong muốn đồng hành cùng chúng tôi giúp đỡ trẻ em VƯỢT KHÓ và THẮP SÁNG ƯỚC MƠ đóng góp tại:
https://vicaris.com.vn/quyen-gop
Một số hình ảnh khác:





-

Người con đất Việt xa xứ trở về Gieo Mầm Yêu Thương
Cánh cửa tương lai, hành trình đầy mơ ước của tuổi trẻ nếu một ngày nào đó thiếu đi những vòng tay nâng đỡ, chở che thì sẽ thế nào?
Liệu rằng mầm non xanh tốt hôm nay có vững chãi vươn vai đón nắng, đón gió và mang lại lợi ích cho đời hay không? Những trăn trở ấy ngày ngày càng được nuôi lớn và lành thay chúng ta kết nối với nhau.
Chắt chiu thời gian quý báu của mình, thêm vào đó tình yêu thương và nhiệt huyết cống hiến cho đời. Vậy là những chuyến đi mang đầy dấu ấn và kỷ niệm được ghi nhận lại. Vicaris là chiếc cầu nối diệu kỳ được xây nên đúng thời điểm. Đã và đang đồng hành cùng nhiều bạn nhỏ khó khăn trên con đường chinh phục ước mơ của mình.
Phải bước chân đi, tận mắt nhìn thấy, trải lòng lắng nghe sâu và cảm nhận thì mới biết rằng trái tim mình thổn thức liên hồi. Là thương, là thấu hiểu, là những lắng lo. Vậy đấy, điều mà Vicaris được nhận lại đáng trân quý lắm. Vừa qua, trong chuyến thăm và bảo trợ cho hai cháu Thanh Thuý và Ngọc Thuỷ tại tỉnh Tiền Giang. Duyên lành đã đưa cô đến – Cô Loan sinh sống tại Pháp, một người con xa quê lập nghiệp, nếm đủ đắng cay cuộc đời nay được trở về, về với quê cha đất tổ. Xúc động, nghẹn ngào khi gặp các cháu, cô đã mở lời để Vicaris giúp cô kết nối sâu hơn. Cụ thể là, cô sẽ tiếp sức, bảo trợ cho hai cháu Thanh Thuý và Ngọc Thuỷ trên chặng đường sắp tới. Mong mỏi của cô chỉ là ngày ngày các con được đến trường vui vẻ, được học tập và được ước mơ về một ngày mai tươi sáng. Không lo sợ phải bỏ học giữa chừng, không thiếu sách vở, tập bút hay ánh sáng để học bài mỗi đêm,…Những điều quá đỗi giản đơn mà bấy lâu nay vì hoàn cảnh quá khó khăn các cháu chưa được chăm lo đủ đầy.


Thông tin tiếp nhận bảo trợ 2 cháu Thúy và Thủy:
https://drive.google.com/file/d/16eCjAd3FcViKNP_dYTcMiEQbqNkFOL2S/view?usp=sharing


Cũng trong chuyến hành trình Vicaris đến thăm và bảo trợ cho các em tại tỉnh ĐăkLăk vừa qua. Bạn Mỹ Nhiên – Du học sinh Singapore có cơ hội được tham gia, bạn rất đồng cảm và có những chia sẻ chân tình rằng: Bạn đã từng trải qua thời thơ ấu vất vã, sau này may mắn được học và sinh sống tại nước ngoài nên khi biết đến các em bạn rất thương. Dù là một cô sinh viên mới ra trường với phần lương nho nhỏ mình thu nhập được bạn đã sẵn lòng trích ra một phần và kêu gọi bạn bè, đồng nghiệp chung sức hỗ trợ em Hồng Hạnh tại tỉnh ĐăkLăk. Mỹ Nhiên còn luôn nhiệt tâm hỗ trợ hết mình các hoạt động trong ban Giáo dục để cùng nhau góp phần xây dựng để các hoạt động được diễn ra tốt nhất.



Mong rằng với sự giúp đỡ của quý mạnh thường quân và tổ chức Bảo trợ giáo dục Vicaris, các em, các cháu sẽ có thêm nhiều cơ hội được học tập và vui chơi đúng với lứa tuổi của mình!
Biết ơn những nhân duyên ngọt lành!
Tuyết Ngân – BGD Vicaris
Bạn mong muốn đồng hành cùng chúng tôi giúp đỡ trẻ em VƯỢT KHÓ và THẮP SÁNG ƯỚC MƠ đóng góp tại:
-

Lá thư đạt giả nhất cuộc thi viết thư UPU 51 năm 2022
Bạn ơi, có nghe không tiếng lòng của 1 đứa trẻ lớp 9, nỗi trăn trở vì biến đổi khí hậu, vì những gì Trái Đất và con người đang hứng chịu.Một đứa trẻ còn hiểu sâu sắc như thế, cớ sao chúng ta lại không hiểu cho được. Vì chúng ta, vì con cháu chúng ta, vì tương lại bền vững của nhân loại, ngay bây giờ chúng ta hành động từ những điều nhỏ nhất: tái chế – tái sử dụng, đi chợ không rác, sử dụng chất tẩy rửa tự nhiên,… Sức nhỏ làm việc nhỏ, chắc chắn góp gió ắt thành bão.Cùng đọc xem, mình chắc chắn từng câu từng chữ của em ấy sẽ chạm đến bạn!—
Em Nguyễn Bình Nguyên đã xuất sắc đạt giải nhất cuộc thi Đêm trở gió, 20/1/2022Gửi danh cầm Đặng Thái Sơn với đôi bàn tay kỳ diệu!Ông có bất ngờ khi nhận lá thư được tạo nên từ những tiếng xào xạc? Là cháu đây, ngọn gió lành, gửi đến ông những lời khẩn thiết.Cháu đang ở đây, ngay bên cửa sổ! Còn ông ngồi trầm tư bên phím đàn. Ông vừa trở về từ lễ trao giải VinFuture. Ở sân khấu quốc tế với những tên tuổi lừng danh ấy, âm nhạc của ông tạo nên mảnh ghép hoàn hảo cho hy vọng tương lai của nhân loại.Ông vẫn nói: “Bạn cứ nghe tôi chơi nhạc, bạn sẽ hiểu tôi muốn nói gì!”. Cháu cảm biết được tấm lòng của ông với cuộc đời. Nên, cháu hy vọng, ông và nghệ thuật của ông – mang sức mạnh tạo nên thay đổi, cứu vãn thảm hoạ thiên nhiên và gió nhỏ đã tận mắt chứng kiến.Từ khi được sinh ra từ cơn cựa mình của Mẹ, cháu đã du hành khắp thế gian. Những điều ấm áp cho cháu hạnh phúc và cũng có nhiều điều khiến cháu trăn trở.Cháu băn khoăn: Một con mèo chết gục trước cửa ngôi nhà, mươi phút sau, nó được hất gọn sang cửa nhà đối diện. Có một ranh giới con người giữ sạch sẽ riêng mình.Cháu lo lắng: Cũng con phố ấy, ngày hè oi ả, trong khi ai đó nằm điều hoà mát lạnh, thì dưới gầm cầu, góc chợ tạm… còn bao người thở nghẹn trong lồng ngực. Có một ranh giới con người giữ tiện nghi riêng mình.Cháu hoang mang: Dòng sông phía thượng nguồn đắp đập làm thuỷ điện, tận dụng triệt để sức nước, thì dưới hạ lưu, tập quán của một dân tộc bị tước đi, hoặc cảnh quan của một vùng bị biến đổi. Có một ranh giới con người giữ lợi ích cho riêng mình.Nhưng hơn ai hết, ông – một nghệ sĩ chọn cho mình cuộc sống không biên giới, hiểu rằng nhìn từ một phía nào đó, mọi ranh giới đều không tồn tại phải không?Trái đất đang nóng lên. Ở châu Phi, châu Mỹ, châu Âu… mùa hè ngày càng khắc nghiệt. Năm nào cũng có kỷ lục mới được xác lập về nhiệt độ cao hoặc số ngày nắng nóng kéo dài. Họ nhà gió lên cơn sốt trong khí quyển, trong đại dương, trên biển băng và khắp các lục địa.Có ngọn gió hoảng loạn lao qua những cánh rừng, cuốn theo ngọn lửa tự bùng lên như mất trí. Amazone, châu Úc, Đông Nam Á… tiếng rít lên thê thảm của những loài vật thét gào.Có ngọn gió điên cuồng giật cấp 16, 17 – siêu bão chồng siêu bão, lũ lụt, sóng thần, nhà sụp, người chết, cả một vùng đô thị, làng mạc bị xoá sổ.Có ngọn gió vần xuống trước người đàn ông quỳ lạy dòng nước lũ trả lại cho mình người vợ và đứa con chưa kịp chào đời; chẳng khác nào sự huỷ diệt của chiến tranh, những đứa trẻ ngơ ngác tìm người thân trong đổ nát. Liệu còn ranh giới nào cho những ngôi nhà, vùng miền, quốc gia, phe phái?Ông đã nghe về tất cả những điều này? Ông cũng biết, trước khủng hoảng khí hậu, nếu con người không hành động, thảm hoạ diệt vong cũng sẽ không ranh giới?“Bạn cứ nghe tôi chơi nhạc, bạn sẽ hiểu tôi muốn nói gì!”.Hỡi nhạc sĩ tài ba! Cháu khẩu thiết ông lên tiếng kêu gọi con người cứu bầu khí quyển ốm yếu này!Cháu đã thấy bao trái tim rung lên trước âm nhạc của ông. Bao nhà khoa học, bao chính khách nghiêng mình trước tài năng và nhân cách của ông. Cháu hiểu rằng, ông với âm nhạc của ông mang một tầm ảnh hưởng lạ kỳ, và cháu hy vọng từ ảnh hưởng ấy, hàng triệu người sẽ thay đổi!Ông ơi, cùng “tầm ảnh hưởng” với ông là những người nắm trong tay khả năng thay đổi thế giới. Các nguyên thủ, tỷ phú, các nhà khoa học, nghệ sĩ có khả năng định hướng tinh thần thời đại. Họ đã cùng ông xuất hiện trong những sự kiện giống VinFuture, ông hãy lên tiếng nối rộng vòng tay tạo nên điều kỳ diệu, cứu lấy tương lai của Trái đất này.Ông không phải người đầu tiên, nhưng có thể trở thành người quyết định tạo nên thay đổi. Còn cháu – ngọn gió không biên giới – nguyện sẽ cùng ông đưa bản “thiên ca Lời đất mẹ” này tới muôn nơi.“Hãy để gió hát ca giữa rừng xanh. Rừng không phải để chặt phá!Hãy để gió đùa vui với sóng biển. Biển không phải để xả rác hay chôn giấu nguồn nước thải.Hãy để gió sải cánh giữa không gian. Không gian không phải để xe cộ, ống khói túa ra nguồn khí cặn.Hãy để gió rủ trên cánh đồng, vuốt ve mái tóc bầy trẻ nhỏ, hãy để gió yêu thương…”Ông ơi!Cháu có một thỉnh cầu, khi nốt nhạc cuối cùng ngưng lại, ông hãy lên tiếng rằng:“Tôi, và âm nhạc của tôi, xin góp một hành động chữa lành vết thương của Trái đất này!”Người bạn của ông – Cơn gió lành từ Đất mẹ!———-Lá thư giành giải nhất UPU gửi nghệ sĩ dương cầm Đặng Thái Sơn, vượt qua gần một triệu bài thi khác của Nguyễn Bình Nguyên, lớp 9A1, THCS Nguyễn Tri Phương (HN). -

NGÀY NÀO CÒN ĐI NHẶT RÁC, GIỜ CÔ BÉ NÀY CÓ CUỘC SỐNG KHIẾN AI CŨNG GHEN TỊ
NGÀY NÀO CÒN ĐI NHẶT RÁC, GIỜ CÔ BÉ NÀY CÓ CUỘC SỐNG KHIẾN AI CŨNG GHEN TỊNhiều người vẫn nói rằng, đại học không phải cánh cửa duy nhất dẫn đến thành công. Bởi người ta có thể làm giàu bằng nhiều nghề nghiệp và chỉ cần giỏi một nghề thì không lo chết đói.Tuy nhiên, không ai có thể phủ nhận được tầm quan trọng của tri thức! Học vấn có thể không phải con đường duy nhất nhưng chắc chắn: Nó là con đường bền vững nhất, và ngắn nhất dẫn đến thịnh vượng. Câu chuyện của Sophy Ron – cô bé nhặt rác ở Campuchia chính là minh chứng rõ nhất cho điều này.Từ một bé gái không biết chữ, Sophy đã vươn lên trong cuộc sống, đổi đời ngoạn mục và còn nhận được học bổng của Đại học Melbourne, Úc. Từ nơi tăm tối, Sophy đã “rũ bùn”, vươn đến một tương lai tươi sáng.Sophy Ron sinh ra tại Phnom Penh, Campuchia trong một gia đình nghèo khó. Cả gia đình cô bé có 8 người, thường xuyên phải sống lang bạt, nay đây mai đó. Từng có lần, Sophy và gia đình phải chen chúc trong một chiếc lều rách nát, ngay cạnh bãi rác hôi thối. Có những ngày mưa to, nước tràn vào lều nhưng cả nhà chẳng biết làm gì ngoài nằm ngủ trong cảnh ướt sũng.Ngay từ nhỏ, Sophy đã phải dậy sớm, đi nhặt rác đến tối mịt để phụ giúp gia đình. Bãi rác nơi cô bé này “làm việc” chính là bãi Steung Meanchey – bãi rác lớn nhất Đông Nam Á, được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Ở bãi rác này, những đứa trẻ sẽ phải lội qua hàng tá lớp rác gồm chất thải bệnh viện, thức ăn thối rữa,… để nhặt nhạnh.Không khí bao phủ bởi làn khói cay nồng và hôi thối. Từng có lần, Sophy suýt chết khi bị một chiếc xe tải chở rác lao tới. Nếu không có người chạy đến kéo ra kịp, cô bé đã bị bánh xe nghiến phải.Mỗi ngày nhặt rác, Sophy kiếm được 50 cent (khoảng 11.000 VNĐ). Số tiền này tuy nhỏ nhưng có thể phụ giúp gia đình em mua gạo. Nếu hôm nào không kiếm đủ tiền, thức ăn của Sophy sẽ là hoa quả, thức ăn thừa bới lên từ đống rác. Có thứ đã thối rữa và bị ruồi bu đen kịt.Cả tuổi thơ của Sophy Ron không hề có manh áo mới. Em chỉ có đúng một bộ quần áo bẩn thỉu, rách lỗ chỗ, được tìm thấy trong bãi rác cạnh nhà. Tiền ăn đã chẳng có nên tất nhiên, Sophy và những người anh chị em của mình chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện được đi học.Tuy nhiên cuộc đời cô bé nghèo này đã thay đổi hoàn toàn nhờ một cuộc gặp gỡ định mệnh. Đó là cuộc gặp gỡ với Scott Neeson – nhân viên của Quỹ trẻ em Campuchia (CCF) – tổ chức phi lợi nhuận chuyên giúp đỡ trẻ em nghèo học hành và phát triển tài năng.Rời xa gia đình, chuyển đến Úc và trở thành sinh viên Đại học MelbourneNăm 11 tuổi, khi Sophy đang nhặt rác thì gặp được Scott Neeson. Cô bé lúc ấy đội một chiếc mũ len đỏ, trên vai là một bao rác lớn. Thấy máy ảnh, Sophy cười rạng rỡ, nụ cười hồn nhiên và ngây thơ dù hoàn cảnh sống cơ cực.“Cháu có muốn đến trường và học Tiếng Anh không?”, Scott hỏi. Không biết Tiếng Anh là gì nhưng Sophy khao khát được đi học và lập tức đồng ý với đề nghị của Scott. Bố mẹ của Sophy, những người chưa học hết lớp 2 cũng hoàn toàn ủng hộ con gái. Dù việc đó có nghĩa, Sophy sẽ phải rời xa gia đình và chuyển đến Úc để học tập.Tại đất nước mới, Sophy đã vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu để hoàn thành xuất sắc cấp học phổ thông. Nhờ thành tích học tập tốt, Sophy nhận được học bổng toàn phần tại trường Cao đẳng Trinity. Đây là trường cao đẳng nội trú liên kết với Đại học Melbourne danh giá từ năm 1876.Sau hai năm học cao đẳng, Sophy tốt nghiệp thủ khoa và vinh dự được nhà trường chọn đọc bài diễn văn trong buổi lễ tốt nghiệp. Không chỉ vậy, cô gái trẻ tiếp tục nhận được một suất học bổng toàn phần tại Đại học Melbourne. Tại Campuchia, gia đình của Sophy không còn đi nhặt rác nữa mà chuyển về một vùng quê yên bình sinh sống. Các anh chị em của cô cũng được đến trường.Được biết, Sophy dự định sau khi hoàn thành việc học sẽ trở về Campuchia để làm công việc kinh doanh.
_______________Theo: Pháp luật và bạn đọc