Chúng ta, mỗi khi mua một món đồ mới để sử dụng cho bản thân thường sẽ tự hỏi xem có thật sự cần thiết hay không rồi mới quyết định mua chúng. Nhưng nhìn lại có phải phần nhiều ta luôn có lý do “chính đáng” để chắc chắn sẽ mua món đồ đó dù cho đã có thừa. Lâu dần, ta không để tâm sự nguy hại của việc tiêu thụ không kiểm soát mà mải mê hưởng thụ thành quả.
“Vì tôi xứng đáng” – đó là suy nghĩ thường tình trong mỗi người khi đã nỗ lực đủ lâu và đạt được thành quả nhất định. Năm ngoái, cháu Ngọc Ánh khi đạt thủ khoa kỳ thi Đại học, hay Hồng Hạnh giải 3 kỳ thi Quốc gia đều được tặng những món quà xứng đáng cho thành tích học tập rất xuất sắc này.
Với chị Hồng Hà cũng vậy, chị được một người sếp tặng chiếc đồng hồ hiệu với giá khoảng 100 triệu đồng trong một dịp đặc biệt sau nhiều năm gắn bó. Đã 2 năm từ khi nhận món quà lớn này nhưng chị chưa từng một lần lấy ra đeo để cảm nhận cảm giác hàng hiệu hay để nói về chiếc đồng hồ hàng hiệu mình đang sở hữu với ai đó. Cũng chính vì điều đó, tôi ở đây đi vào những dòng suy tư, chắp vá những mảnh hoài niệm để viết về lối sống của chị.
Sau nhiều năm gặp lại bên chén trà khi tôi có dịp ghé ngang Thủ đô, chị chia sẻ với tôi rằng chị đã nghỉ làm tại công ty luật để dành nhiều thì giờ cho việc tu tập. Tôi nghe mà không có chút ngờ vực bởi nhiều năm qua chị đã dành nhiều thời gian để tu học, nhập thất thọ Bát quan trai giới vào cuối tuần để quay về với tự thân. Từ năm 2018, khi biết nhau qua các hoạt động bảo trợ của Quỹ vì cùng là con của Bụt và cùng có chất liệu hiểu thương nên tôi và chị thật dễ dàng kết nối và gắn bó lâu dài với các em nhỏ hoàn cảnh khó khăn. Nhưng điều lạ là chẳng lúc nào chị nhận những món quà tinh thần của Quỹ phát hành mà tôi có ý gửi tặng để như chia sẻ niềm vui với nhau, tôi tự tin những món quà đó có giá trị sử dụng và không dư thừa nên đôi lúc cũng suy nghĩ chưa ra lý do.
Vài hôm sau, tôi nhận được tin nhắn của chị có chiếc đồng hồ muốn tặng cho Quỹ để bán lấy tiền đóng học phí cho các bạn nhỏ. Đúng là đang lúc “túng thiếu” thì có người cho một cọc tiền làm sao có thể từ chối được. Tôi biết chị không cho đi cái chị dư, thậm chí nó còn rất có giá trị với chị về cả tinh thân và vật chất. Có lẽ trong cuộc gặp ngắn ngủi hôm đó chị đã thương chung niềm thương của tôi, và chị muốn động viên tôi với món quà này. Quả thật, mỗi đầu năm học mới ba mẹ nào chẳng phải lo toan để đóng học phí cho con, tôi thì không có con nhưng cũng có cho riêng mình những mảnh thơ nuôi lý tưởng của người tu trẻ.
Giá trị của một chiếc đồng hồ dù ít, dù nhiều cũng có cho mình một câu chuyện riêng, nhưng đến khi nó được trao tay người có tâm lượng cả thì nó không còn chỉ là món trang sức mà là một vật phẩm của tình thương đích thực.
Biết ơn một tấm lòng!




Bình luận