BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “DÁM THẤT BẠI ĐỂ THÀNH CÔNG”
Qua đoạn trích trên, tác giả muốn nhắn nhủ sự lạc lối, thất bại là một phần của con đường đến đích. Những lần ta hoang mang, cảm tưởng như đã đi sai hướng, thì thật ra ta vẫn đang trên hành trình đến nơi mình cần đến. Khi đọc văn bản, con tự soi chiếu lại chính mình, về những lần nỗi sợ thất bại còn lớn hơn sự thất bại, và sự kỳ vọng đi đúng hướng lại lại trở thành thất vọng. Nhưng thật buồn cười khi trải qua điều ấy, con lại thấy thất bại không to tác như mình tưởng. Thất bại lạ kỳ ở chỗ cho mình được quyền soi chiếu bản thân sai sót ở điểm nào, những mặt tốt đẹp ta đã thể hiện ra sao,… Bởi lẽ, khi đạt được thành tựu ngay lần đầu tiên mà không gặp thất bại, những cố gắng và phẩm chất tốt đẹp của ta hiện lên rất rõ ràng, nhưng khi “được” thất bại, ta lại được thấy con người ta có tròn có vuông, có thiếu sót có đẹp đẽ đều đang biểu hiện cùng một lúc, và điều đó lại cho ta xúc chạm với những gì chân thật bên trong nhất. Thành tựu hay thành công xảy ra khi duyên đã tròn đầy để biểu hiện, nhưng cái “có” lại luôn được xuất phát từ “không”. Từ bên trong lạc lối, nhầm đường, ta lại thấy mình luôn tràn đầy cơ hội để bắt đầu lại. Thất bại hay trống rỗng, hóa ra lại là sự cần thiết cho thành công và kiến tạo cuộc sống.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “CÁCH ĐỂ HỌC MỌI THỨ NHANH HƠN VÀ ĐÚNG HƠN”
1. Học ở trường lớp
– Học để tiến bộ
– Lập mục tiêu trước mỗi năm học: dán đầu vở, trên bàn
– Đọc bài trước khi vào học
– Tưởng tượng đang dạy học cho người khác
– Tự kiểm tra kiến thức của mình
– Phát huy trí tuệ tập thể
2. Học kĩ năng để phát triển toàn diện
– Áp dụng lý thuyết vào thực hành
– Kỹ năng quản lý thời gian
– Kỹ năng tự kiềm chế bản thân
– Các kỹ năng liên quan đến công việc:
– + PP H.D.R: Humble (khiêm tốn), Detachment (nới bỏ, buông lỏng), Reflect (phản tư)
3. Luyện viết – luyện tiếng anh
4. Đọc sách
– Tăng vốn từ
– Cải thiện khả nănh diễn đạt
– Tăng tốc độ đọc
– Tiểu thuyết: cảm giác có “bạn”
(…)
🌴 Điều em cảm nhận tâm đắc nhất: viết ra mục tiêu. Em nghĩ cách nhanh và tốt nhất để đạt được mục tiêu trong học tập chính là xác định thật rõ mình muốn gì. Việc ghi ra giúp làm rõ, cũng như là lời nhắc nhở bản thân không bị xao nhãng hay mất đi động lực trong quá trình học lâu dài.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “YÊU NHAU LÀ PHẢI HIỂU NHAU, CHIA SẺ HOÀI BẢO CỦA NHAU”
Em nghĩ rất là có duyên rằng trước khi em đọc bài viết này, em cũng vừa nhận ra một điều tương tự. Đó là một tình cảm em không thể buông được và cứ tiếp tục vài tháng lại giấy lên. Trước đó em nghĩ mình có vấn đề nào đó cần hiểu ra, nhưng cứ mãi lặp đi lặp lại mà đến bây giờ mới có thể thật sự nhìn thấy một phần sự thật.
Khi mình nói yêu thương một ai đó, nhưng lại muốn sở hữu họ, kiểm soát họ, thì hẳn đó không phải thật sự là tình yêu. Đó là tổn thương của mình đang gồng lên và mượn danh nghĩa tình yêu mà trói buộc một người khác. Chính cái hào nhoáng bên ngoài, sự chú ý ít ỏi đã khiến em nghĩ rằng mình yêu thương một ai đó, nhưng em đã không nhận ra – mình không thể cho đi cái mình không có. Và điều này buộc em phải quay về bên trong để nhìn thấy mình đang không lành lặn phần nào, đó là sự phụ thuộc vào cảm xúc người khác, thiếu đi tình yêu dành cho chính mình và cảm thấy bất an. Bên cạnh đó, em đã kết nối với nhiều vấn đề liên quan đến các mối quan hệ xung quanh, gia đình, bạn bè, và nhận ra vào giây phút mình và họ cảm thấy không thể hiểu nhau, cảm thấy kích động lẫn nhau, mình đã có hai sự lựa chọn rõ rệt: chọn cách đặt mình vào họ và thấu hiểu, sau đấy mình sẽ tăng sự gắn bó với nhau; bỏ nó sang một bên và sau này sẽ tiếp tục gặp một tình huống tương tự. Chính sự hiểu và yêu không phán xét mới là nguyên liệu cho một mối quan hệ lành mạnh, và có những mối quan hệ lành mạnh là khởi đầu cho một cuộc sống hạnh phúc, chất lượng hơn.
Yêu thương luôn là niềm quan tâm rất lớn của mỗi chúng ta, bên cạnh tình yêu cá nhân giữa hai người mà còn là tình yêu với gia đình, một cộng đồng và cho tình yêu chung. Nếu không có cho mình sự lành mạnh và thấu hiểu, rất khó để có cho mình một đời sống hạnh phúc. Khi mình cất tiếng nói tôi yêu một ai đấy, thì mình phải hiểu và học được cách nói tiếng “tôi” trước đã, vì mình chỉ có thể cho đi tình yêu khi mình đã tròn vẹn biết nói từ “yêu” với chính mình.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “TRỞ THÀNH PHIÊN BẢN HẤP DẪN VÀ CUỐN HÚT”
Có ba cách để trở nên thu hút:
1. Ngừng trở thành kẻ đáng thương và tội nghiệp
việc trở nên đáng thương sẽ thu hút những sự thương hại, và chỉ diễn ra trong một vài lần đầu. -> thu hút sự yêu thương không lành mạnh.
không ai thích ở bên một người luôn tỏ ra mình yếu đuối -> dần khiến những mối quan hệ cảm thấy chán mình.
=> sự thu hút đến từ một người luôn có chí hướng, không dựa vào hoàn cảnh mà từ bỏ.
2. Giao tiếp
bao gồm lời nói + cử chỉ + nét mặt
cái gương: theo dõi ánh mắt mình thích nhất -> luyện tập lặp đi lặp lại.
3. Trở nên nổi bật, nổi trội trong một lĩnh vực (ao) nào đó.
xác định muốn thu hút điều gì, tìm cho mình một cái hồ. -> làm một con cá bự trong một cái hồ nhỏ, làm thật tốt và tốt nhất trong lĩnh vực đó.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “CHO MỘT SUY NGHĨ LÀNH”
Khi nhắc đến một người có suy nghĩ thiện, con thường liên tưởng đến một người dù bên ngoài không tỏ lộ nhiều, nhưng luôn đem lại cho người khác một năng lượng ấm áp khác thường. Đó là một năng lượng không phán xét, luôn thấu hiểu và đồng cảm. Bên cạnh một người như vậy, ta vô tình phần nào được chữa lành và cảm thấy an yên. Cho suy nghĩ lành khác với lời nói ở chỗ, lời nói có thể đi ngược lại với những gì con người nghĩ, nhưng suy nghĩ thì không. Rất dễ để ta nói ra lời nào đó, nhưng rất khó để có cho mình những ý nghĩ thiện lành dành cho người, cho đời. Phải chăng khi mình đã thực tập được suy nghĩ lành, đó chính là một bước đáng kể trong việc trau dồi đạo đức, phẩm hạnh.
Có lẽ, sâu xa của ý nghĩ như thế đến từ sự thấu cảm, hiểu người đau khổ, tổn thương ra sao, biết nguyên do vì sao người lại hành động như thế. Và để có được điều đó, còn có sự quan sát, chú ý, để tâm, và mặc nhiên người có suy nghĩ lành không thể là người sống hời hợt được. Gieo trồng một ý niệm thiện, chính là đang gieo trồng cho thế giới một hạt giống hạnh phúc, bởi lẽ người chân thành, an trong tâm luôn tỏa ra nguồn năng lượng tích cực. Và những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt ấy – nghĩ điều thiện, có thể một ngày nào đó, hoặc ngay bây giờ, đã và đang thay đổi thế giới trở nên tốt hơn.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI, CHỦ ĐỀ: “CHO HÀNH ĐỘNG TỐT”
Chúng ta trong suốt cuộc đời đều mang bên mình những thương tổn từ quá khứ. Những tổn thương đến là hoàn cảnh bên ngoài, có thể còn đến từ lời nói, suy nghĩ. Nhưng nếu có ai đấy chịu chia sẻ, cảm thông cho ta, hẳn giây phút ấy sẽ cảm thấy nhẹ nhõm dường nào, và đó là sức mạnh của tình người.
Đôi khi vô tình hay cố ý, ta làm tổn thương người khác. Và đôi khi vô tình hay cố ý, người khác làm tổn thương ta. Sau đấy là những đêm dài ngập sâu trong những vết thương lòng. Thế nhưng, khi được người khác đón nhận, thấu hiểu, ta lại thấy cơn đau ít dần đi. Thiết nghĩ, cho hành động tốt là món quà quý giá giữa thế giới ngập tràn lo toan hiện nay. Giữa dòng chảy không ngừng của thời đại, con người ép buộc phải gồng mình để “chạy” thật nhanh để đuổi kịp cuộc sống. Đôi khi, ta lại quên mất những cảm xúc mang tính giá trị, ta quên mất mình phải chậm lại, và lắng đọng hơn. Cuối ngày về thứ chúng ta muốn nhận được nhất không phải lời khen giả dối, mà là những gì chân thật, chân thành nhất. Thế nên, có lẽ chẳng lấy làm lạ gì khi chứng kiến một người lớn khóc vì những tình cảm chân thành nhỏ nhặt nhất, vì bộn bề cuộc sống khiến họ quên mất mình còn cả một trái tim để trao đi mà!
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 1
Ta sinh ra với hình hài cơ thể có tay chân, ta nắm lấy những gì cần nắm, và đi trên mặt đất, trên những con đường. Xuyên suốt cuộc đời, con người phải dùng đến tay và chân để ăn, uống, di chuyển, để lao động và có vật chất đủ đầy. Nhìn vào lịch sử, có lẽ, những minh chứng ghi chép lại là quá đủ để thấy con người đã tận dụng triệt để những bộ phận này để phát triển xã hội như bây giờ. Thế nhưng, nào những đôi tay, bàn chân ấy giữ chặt được yêu thương, nếu không có trái tim? Nếu không có trái tim thì những bộ phận ấy giống như một cỗ máy vô cảm chỉ biết cặm cụi lao động, làm việc. Nếu không có trái tim làm gì có những cái ôm ý nghĩa giữa người và người. Nếu trái tim không tồn tại, những đôi tay những bàn chân ấy đã giẫm đạp lên nhau… Trái tim dẫn lối chúng ta đến với những ý niệm đẹp nhất, nuôi dưỡng chúng ta trở nên sống yêu thương hơn.
Bởi lẽ là con người, ta luôn đứng giữa ranh giới là CON hay học để làm NGƯỜI. Trái tim như mạch nguồn giúp ý nghĩ ta trở nên tốt đẹp hơn. Bởi lẽ là con người, ngoài ăn ngủ, ta còn trao đi lòng tốt và thiện lành để tròn vẹn con chữ. Mỗi khi bản năng trỗi dậy, khi những tham lam tức giận xâm chiếm, trái tim hòa giải và giúp ta làm hòa với chính mình, chính trái tim đưa ta đến hạnh phúc, mà đơn giản hơn hết, là giây phút bình yên…
Trái tim đập không chỉ để duy trì sự sống, đó chỉ là một trong những nhiệm vụ của nó, trái tim còn là sự kết nối tình yêu giữa người và người với nhau, trái tim đập để cảm nhận những gì tay chân không cảm nhận được, để thấy những gì mắt thường không thể thấy. Trái tim là cội nguồn, là gốc rễ, là góc nhỏ trong cơ thể lẫn tâm hồn con người.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 2
Tóm tắt nội dung chính video Cai nghiện điện thoại và Facebook:
Việc đột ngột có thể cai nghiện điện thoại là chuyện dường như không thể, thế nên ta có hai bước để thực hiện như sau:
- Tắt thông báo: cai nghiện được từ 20%
Việc tắt thông báo sẽ giúp mình giảm việc bị mất tập trung. Như tác giả đã đề cập, con người ta làm việc theo chế độ Đơn nhiệm, tức chỉ tập trung được một thứ duy nhất. Nếu đang tập trung làm việc mà có tiếng thông báo từ Facebook, mạng xã hội, điều này sẽ ngắt quãng sự tập trung của mình, lâu ngày sẽ thành nghiện và không thể sống thiếu điện thoại. Tắt thông báo là một bước nhỏ nhưng có hiệu quả tốt.
- Ý thức và tiềm thức
Ý thức là những gì mình nhìn là biết. Tiềm thức là những suy nghĩ, những ý kiến ghim vào đầu ngày qua ngày.
Bước 2a
Mở Notes trong điện thoại và ghi ra câu trả lời cho câu hỏi: Mình có thể làm gì trong 2 giờ?
Bước 2b
Tải app. Mỗi khi app thông báo thì mình vào lại phần Notes đã ghi và đọc thần chú. -> điều này giúp mình nhận ra đã lãng phí hai giờ đồng hồ vô nghĩa, thay vào đó, mình đã có thể làm điều gì có ích hơn. Lặp lại trong thời gian dài. Dần mình đã gieo niềm tin vào tiềm thức rằng sử dụng điện thoại là xấu và phí phạm thời gian. Lúc này mình đã HIỂU SÂU tác hại của nó, rằng: “Cái điện thoại đã cướp mất thời gian mà lẽ nên tôi phải…” -> Lúc này, ý thức về cai nghiện đến từ động cơ bên trong và đã được lưu lại sâu sắc trong tiềm thức. Dần mức độ nghiện điện thoại xuống còn 50%, 40% và còn hơn thế nữa.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 3
“Hạnh phúc” là một cụm từ gắn liền với cuộc đời của chúng ta. Từ khi sinh ra, chúng ta được mong đợi sẽ sống một cuộc đời “hạnh phúc”, đó có thể là một cuộc sống có địa vị được mọi người kính nể, hoặc một cuộc đời trải đầy thảm đỏ và hoa hồng. Đối với những mảnh đời bất hạnh hơn, “Hạnh phúc là một tấm chăn hẹp, người này kéo thì người kia sẽ hở” (Sống mòn), hạnh phúc của những mảnh đời trước năm 1945 là một bữa ăn no, là một miếng vải mặc, một điều kiện sống an ổn, những điều đối với họ là “xa xỉ”, nhưng lại “quá đỗi bình thường” trong đời sống ngày nay. Có thể thấy, chúng ta chạy thật nhanh để đạt được thứ mà mình nghĩ sẽ đem lại cho mình “hạnh phúc”, rồi khi có được, ta lại từ bỏ và chạy theo thứ khác. Có lẽ, cuộc đời của một con người là hành trình vô tận chạy theo hai chữ “hạnh phúc” và những định nghĩa chúng ta tự tạo ra. Đó hẳn cũng là lý do chúng ta đau khổ, luyến tiếc, hối hận,… Vì chúng ta chưa bao giờ biết ơn và trân trọng những gì mình đang có được.
Vậy rốt cuộc “hạnh phúc” là gì mà chúng ta mãi kiếm tìm nhưng chẳng có được? Hạnh phúc có phải là một công việc tốt? Là một ngôi nhà to hơn? Một bộ đồ đẹp để diện vào cuối tuần? Nếu chúng ta hỏi câu đấy với một người không tìm được việc làm, với một người không có nhà để ở, với một người bất hạnh chắt chiu từng đồng dành dụm nuôi con thì có lẽ đối với họ, hạnh phúc giản đơn hơn thế rất nhiều. Cuộc sống vô thường, ngắn hạn, chẳng có thời gian cho ta mơ mộng về một tương lai xa vời.
Nở trên đống tro tàn
Của căn nhà bị cháy
Những đóa tử linh lan.
(Shokyu Ni)
Pháp Hoan dịch.
Câu thơ haiku vỏn vẹn 3 dòng ở trên đã nói về sự vô thường của cuộc sống. Dòng chảy tuôn trào không ngừng của đời này, có bao giờ dừng lại chỉ vì nỗi bất hạnh của bất cứ ai? Khi ta thốt:”Ôi cõi nhân sinh/Dẫu có vô tình/Hoa đào kia vẫn nở”(Pháp Hoan). Đời ơi sao lắm vô tình, nhưng cũng nở một bông hoa tươi sáng, làm đẹp đời của ta? Đứng trước sự vô thường của cuộc sống, những ảo ảnh về hạnh phúc mà ta đã thuê dệt trong đầu bấy lâu như tan biến, lúc đấy ta nhận ra “hạnh phúc” chỉ là chữ viết khác đi của “trân trọng biết ơn”. Biết ơn vì hôm nay ta còn thở để ở bên người mình thương. Biết ơn vì sự tha thứ của người bạn cùng lớp, hay đồng nghiệp của mình khi mình lỡ làm lỗi. Biết ơn vì cuộc đời đã cho mình cơ hội để ở lại với đời và tiếp tục hòa vào vũ điệu tuôn trào của nhịp sống không ngừng.
Dẫu đôi lần ta ngặt nỗi kêu than:”Sống như một thứ bổn phận trời dúi vào tay, cầm thì khổ mà không cầm thì áy náy” (Nguyễn Ngọc Tư), nhưng thứ bổn phận ấy lại đem lại cho ta những hạnh phúc thật sự, lâu dài khi ta học được cách sống chậm lại và trân trọng nhiều hơn. Hơn thế nữa, tôi nghĩ chúng ta giống như người cầm quả bóng bay, ví von quả bóng như những định nghĩa ta vẽ lên về hạnh phúc. Đến khi ta chịu thả và cho nó bay lên bầu trời, ta mới thật sự cảm thấy “hạnh phúc”, vì đó là cảm giác của sự buông bỏ, tự tại, không còn ràng buộc nào cả.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 4
- Nguyên nhân, lí do hủy hoại não: từ chối động não.
Chúng ta thường có xu hướng bắt chước, copy hình mẫu xuyên suốt cuộc đời như chọn nghề, chọn bạn đời,… Vì chúng ta không chịu động não nên những quyết định trong cuộc đời không hoàn toàn do mình thực sự muốn.
=> Than thở:”chọn sai…”
=> Dễ bỏ cuộc.
- Biện pháp:
- Hạn chế xem video ngắn
- Giải quyết vấn đề bằng cách liệt kê
- Tiêu thụ thông tin chậm lại, ngẫm nhiều hơn
- Đặt câu hỏi tại sao?
- Viết càng dài càng tốt
- Nói nhiều hơn – tập lắng nghe, suy nghĩ trả lời
- Đọc sách+đi bộ: nghĩ về những gì vừa đọc xong.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 6 CHỦ ĐỀ: ĐỐM LỬA NHỎ
Khu rừng mùa mưa hay mùa nắng, âu cũng là một ẩn dụ cho tâm hồn con người. Mỗi người trong chúng ta đều có một khu rừng riêng, và ta sẽ tự đảm nhận trách nhiệm vun vén, chăm sóc nó mà không ai có thể làm thay thế. Có người sẽ không ngừng biến khu rừng tươi tốt, cũng có người bỏ mặc, để nơi ấy chết dần, cằn cõi.
Trên đường đời dài xa tít tắp, ta sẽ trải qua vô vàn cảm xúc lớn nhỏ, có những lúc đời thuận như ý, cũng có lúc đời như nghịch cảnh xô đẩy ta ngã vào đau thương. Chưa một ai dám khẳng định con người sống chỉ có hạnh phúc mà không buồn đau, và cũng chẳng ai dạy con người cách biến cuộc đời thành nốt nhạc thăng hoa và trải đầy thảm đỏ và hoa hồng, thay vào đó, họ dạy ta cách chuyển hóa khó khăn thành cơ hội, vì cuộc sống vốn chưa bao giờ là một đường thẳng thăng bằng ngay ngắn, mà nó gồ ghề và muôn vàn vực thẳm, núi cao. Nếu như ta không nhận ra điều ấy và không lo chăm vén cho khu rừng của mình, hẳn nơi ấy đã có vô vàn “chiếc lá khô” mà chỉ cần một mồi lửa: lỗi lầm có thể dẫn tới cháy rụi cả khu rừng. Mọi hành động, thói quen, ý nghĩ hằng ngày của ta chính là chiếc rễ âm thầm cắm sâu vào trong tâm hồn, nó là nguồn gốc cho mọi hành vi ta làm mỗi ngày. Việc khu rừng ấy bốc cháy do mồi lửa hoàn toàn không phải do tự dưng nó như thế, mà là cả một quá trình dài chủ nhân của nó đã dọn dẹp hỗn độn trong mình hay chưa…
“Nếu tôi là một nhà văn, tôi sẽ biên soạn một cuốn sổ sinh tử, kèm theo một dòng ghi chú về những cái chết khác nhau của loài người: ai dạy con người cách chết sẽ đồng thời dạy họ cách sống”(Michel De Montaigne). Thông qua bài viết về sự thiêu rụi của khu rừng, ta nhìn thấy cả một cuộc đời của khu rừng trước đó. Có lẽ thường ngày, ta thường bỏ qua và cho phép những suy nghĩ bất thiện trong mình được phép tự do xuất hiện, vô tình đã làm tâm hồn đầy nắng của mình, thêm một chiếc lá khô rơi tự tại. Để rồi đến một ngày, ta không còn nhận ra một khu rừng của cái chết đã cằn cõi bám rễ trong tâm hồn từ rất lâu.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 7 SỐNG MỘT NGÀY CHẤT LƯỢNG TỐI ĐI NGỦ TRONG TỰ HÀO VÀ HÀI LÒNG.
Trong một ngày, hãy làm những việc này, như là “3 nguyên liệu chính” cho một ngày chất lượng:
- Làm vài điều mình muốn: chính là sự tự do. Mỗi ngày dành thời gian ra để làm điều mình thích, chính là hạnh phúc.
- Làm những điều mình cần: chính là sự bản lĩnh. Những điều mình cần, là những việc chúng ta không muốn nhưng cần phải giải quyết chúng cho những mục đích cần thiết khác nhau.
Mỗi khi không muốn làm, hãy nghĩ “mình cần làm thế để làm gì?”, khi đó, ta sẽ nghĩ đến kết quả khác nhau, từ đó làm động lực để ta làm những điều đó.
=> trước khi bắt tay vào làm, hãy tự hỏi đây là điều mình “muốn” hay “cần” để xác định rõ và làm hết sức để hoàn thành.
- Biết cách xử lý những điều mình không muốn, cũng không cần.
– Điều không muốn: biến thành những việc ta cần làm. Ví dụ: không muốn gặp gỡ khách hàng-> có thể thuê nhân viên làm việc ấy-> cố gắng làm việc để có tiền thuê nhân viên.
– Điều không cần: không bắt buộc phải làm
Bằng việc áp dụng những điều này, chất lượng một ngày của ta sẽ được cải thiện hơn.
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 8 CHỦ ĐỀ CHO LỜI THIỆN
Con đã từng mang ý nghĩ luôn cố gắng chiều lòng người khác, nói lời ngon ngọt khi xã giao, và khi đứng trước cha mẹ, bạn bè thân thiết, lại buông lời nói cay đắng, biện minh đó là lời thật lòng.
Trong giao tiếp hằng ngày, chúng ta thường bỏ qua và không quan tâm đến những người thân quen, vì ta nghĩ dù có làm thế nào, họ vẫn sẽ yêu thương và bên cạnh ta. Để rồi từ đó là những lời nói không thiện cứ thế mà nói ra. Ngày qua ngày, để lại trong lòng họ bao nhiêu vết thương mà không hề hay biết. Bởi lẽ cái ý nghĩ “hiển nhiên”, hiển nhiên cho rằng họ sẽ bên ta, hiển nhiên cho rằng họ sẽ thứ lỗi cho ta, họ sẽ xuống nước, bỏ qua lỗi lầm cho ta, nên ta từ chối tôn trọng họ, mà quên rằng: thời gian ai cũng có hạn. Không nắm giữ trân trọng mối quan hệ ngày hôm nay chính là tiền đề cho sự nuối tiếc ngày mai. Sẽ chẳng có ai mách cho ta về sinh lão bệnh tử, bao lâu nữa thì người bên cạnh ta sẽ ra đi, và bằng cách nào đó, chính lẽ sự bí ẩn ấy, là động lực để ta biết trân trọng người thân yêu của mình ngày hôm nay. Nói một lời thiện, một điều lành là hạt giống vun bồi cho tình yêu thương, là hạt giống vun đắp cho mối quan hệ ngày càng cắm rễ sâu vững chắc. Ai cũng muốn hạnh phúc, được vây quanh bởi lời nói yêu thương, chẳng ai lại muốn nghe lời chê trách, hay lời cay độc… Bản thân chúng ta cũng thế, vậy mà bao lần, vì sự ích kỉ bản thân mà quên đi nhu cầu “được yêu”, “được thương” cần thiết của những người xung quanh, cứ tổn thương mà không nghĩ đến cảm nhận của người khác. Rồi đến một ngày, ta quay đầu lại nhìn và hối hận, bởi cuộc đời là một đường thẳng đi tới, lời đã nói ra, không thể rút lại…
BÀI CẢM NHẬN HOẠT ĐỘNG TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI SỐ 9 TRÂN TRỌNG CHÍNH MÌNH
Khi xem video, con đã bật khóc vì tự thấy thương… Tự thấy thương bản thân vì đã bỏ lơ mà không trân trọng mình. Tự thấy thương vì đã so sánh với người khác rồi cảm thấy tự ti mà quên rằng con cũng đang cố gắng.
Lúc nào con cũng được nghe: “Hãy trân trọng chính mình”, câu nói này không có gì lạ lẫm cả. Nhưng con chưa bao giờ thật sự hiểu trân trọng chính mình là trân trọng điều gì cụ thể. Con từng nghĩ để trân trọng mình, con phải đạt được những thành tựu, học giỏi, thành tích xuất sắc như người khác, phải giỏi sở trường này, sở trường kia, toàn vẹn trí thức thì mới dám “trân trọng” bản thân. Con không hề nhận ra suốt thời gian qua con đã chạy theo thành tích, kết quả cuối cùng để đánh giá bản thân mà bỏ qua quá trình.
Cho đến khi con xem video, vỏn vẹn 10 phút, mà như mở ra một góc nhìn mới. Điều nhỏ nhoi đến thế mà suốt bấy lâu nay con không hề nhận ra. Chính những sự cố gắng nhỏ hằng ngày mà ta hay nhìn nhận là “không đáng kể”, đều xuất phát từ tâm muốn cho bản thân điều tốt nhất. Chẳng phải đó là điều đáng trân trọng nhất sao? Chúng ta đều như những vận động viên bắt buộc phải chạy trên đường đua cuộc đời. Con nghĩ hạnh phúc chính là khi ta chạy và nở nụ cười biết ơn, trân trọng trong khi không ngừng tiến về phía trước. Tiến lên để tốt hơn nhưng không quên yêu thương bản thân ngay hiện tại.
Thanh An



Bình luận