Một cô bé đáng yêu với nét chữ đẹp, bằng sự biết ơn của mình…


Một cô bé đáng yêu với nét chữ đẹp, bằng sự biết ơn của mình…


Chương trình “Uống nước nhớ nguồn – Nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ Việt” đã hoàn thành tốt đẹp với thời gian 3 ngày 3 đêm 15 – 18/07/2022 tại miền Trung
– Tưởng nhớ công ơn các anh hùng, liệt sĩ đã hi sinh bảo vệ Tổ quốc nhằm tiếp nối truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”.
– Tuyên truyền về vấn nạn nạo phá thai hiện đang gia tăng trong cộng đồng nhằm thay đổi nhận thức của giới trẻ giúp điều chỉnh hành vi để tự bảo vệ sức khỏe sinh sản cũng như giảm thiểu số thai nhi vô tội bị phá bỏ.
– Trao tặng một phần kinh phí tôn tạo các nghĩa trang thai nhi khu vực miền Trung và tặng quà nhà mở – nơi hỗ trợ mẹ bầu đơn thân.
– Trao học bổng và tặng vở cho học sinh nghèo 3 tỉnh miền Trung (Hà Tĩnh, Quảng Trị, Huế) nhằm động viên tinh thần vượt khó đến trường của các em “Nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ Việt”.
– Góp phần bảo vệ môi trường: Tặng đèn NLMT cho một số chùa, nhà thờ, nghĩa trang AHLS và nghĩa trang thai nhi.
– Hoà hợp tôn giáo, hướng đến những hoạt động thiện nguyện chung vì cộng đồng.

DNXH Vicaris cùng với tổ chức Chung Tay Việt cùng phối hợp chương trình đến với miền Trung để tri ân các anh hùng liệt sĩ: viếng và dâng hương tại nghĩa trang Ngã Ba Đồng Lộc; lễ cầu siêu tại Thành Cổ Quảng Trị; tặng vở bút, thuốc ho – C sủi; lương thực nhu yếu phẩm; học bổng, đèn năng lượng mặt trời tại các giáo xứ Dủ Yên; giáo xứ Thủy Cam; chùa Phổ Minh; Trung tâm Sơn Ca (Hà Tĩnh – Quảng Trị – Huế). Bên cạnh đó, đoàn đến thăm nghĩa trang thai nhi ở Hà Tĩnh và Đồi Thiên Thần ở Huế.



Với mục tiêu kết nối, chia sẻ và lan tỏa yêu thương, DNXH Vicaris xin tri ân tấm lòng vàng của các doanh nghiệp, tổ chức và cá nhân đã đóng góp hiện vật và tài chính cho chương trình với tinh thần đoàn kết – chia sẻ yêu thương hướng tới cuộc sống thiện lành – tốt đời đẹp đạo: tặng 20.000 quyển vở; 10.000 bút bi; 20 xuất học bổng; 20 đèn năng lượng mặt trời; 500 lọ thuốc ho; 500 lọ C sủi; 200 gói gia vị; 100 chai nước mắm; 100 chai nước tương; 100 gói đường; 40 bó hương và hương vòng; đóng góp tài chính chuẩn bị một phần lễ ở nghĩa trang – Thành Cổ Quảng Trị và nghĩa trang thai nhi.
Trân trọng biết ơn sự tin tưởng và đồng hành của các Mạnh Thường Quân dành cho DNXH Vicaris!
*Một số hình ảnh khác


Với nỗi niềm lan tỏa “nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ” đến khắp mọi miền Tổ quốc. Trải qua hành trình từ Bắc chí Nam, vừa qua, nhận được thư giới thiệu từ BCH Đoàn huyện Diên Khánh thông tin học sinh nghèo vượt khó, ngày 23/07 các thành viên Ban Bảo trợ Vicaris đã tìm về với mảnh đất Khánh Hòa – nơi được bao quanh bởi những ngọn núi trùng điệp và cả những con người miền Trung chân chất!
Cũng tại nơi thân thương này, chúng ta sẽ cùng lắng nghe về câu chuyện của cô bé nghị lực – Ngân Hà.

Đến với khu chợ nhỏ trong một buổi trưa hè của Thôn Phò Thiện, thị xã Ninh Hòa men theo một con hẻm nhỏ, chúng tôi gặp em, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt đen láy cùng nụ cười rạng rỡ má lúm đồng tiền. Em niềm nở cúi chào và dẫn chúng tôi vào nhà.
Có lẽ, khi nhắc về hai chữ gia đình, ai cũng sẽ nghĩ đến một ngôi nhà ấm áp, có Mẹ, có Cha, có Những người anh chị em cùng chung sống hòa thuận, yêu thương nhau. Còn với Ngân Hà – giờ đây, gia đình là những giây phút yên bình bên người bà Nội, là những tháng năm cùng Bà giữ xe nơi xóm nghèo.

Nếu cuộc đời có 2 chữ “giá như” thì có lẽ, Ngân Hà đã có một mái ấm hạnh phúc bên Bà Nội, bên Cha Mẹ như bao đứa trẻ khác. Em kể, khoảng đầu hè năm lớp 2, Mẹ em phát hiện căn bệnh ung thư đại tràng, lúc đó, em cũng chưa ý thức được căn bệnh ấy đã trót mang Mẹ em đi xa em mãi mãi chỉ trong vài tháng ngắn ngủi. Căn nhà ấm áp nay bắt đầu có một khoảng trống tình thương của Mẹ. Rồi tháng ngày trôi qua, người Cha sống trong cảnh “ Gà trống nuôi con”, cố gắng bù đắp nỗi đau mất Mẹ cho cô con gái nhỏ.
Cứ ngỡ, sóng gió qua đi, bình yên sẽ về. Nhưng 3 năm sau ngày Mẹ mất, lúc Hà vừa chuẩn bị lên cấp 2 thì Cha em cũng lại đổ bệnh, ban đầu chỉ là những cơn đau răng, đau họng nhẹ, cho đến khi “bản án” Ung thư lại một lần nữa treo trên gia đình nhỏ. Và, Cha em cũng lại rời xa em, mãi mãi. Ngôi nhà vắng Mẹ nay lại vắng cả Cha, chỉ còn hai Bà cháu nương tựa vào nhau.
Nén lại nỗi đau của người con mồ côi Cha Mẹ, của người Mẹ mất con. Năm tháng dần trôi theo những phiên chợ, những con số giữ xe của hai bà cháu.
Kể đến đây, Ngân Hà chợt ngừng lại, em khẽ hướng mắt về phía người Bà ung thư giai đoạn cuối đang nằm trên giường bệnh, nỗi lo lắng hiện hữu trên khuôn mặt bé nhỏ của em, rồi một ngày không xa nào đó, Bà cũng sẽ phải rời xa em thôi. Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau và cảm nhận được nỗi trống trải đến vô cùng trong giờ phút này. Nỗi đau khi chứng kiến người thân của mình lần lượt ra đi, câu tạm biệt không biết kiếp nào mới lại được hồi đáp.
Đôi vai vốn bé nhỏ nay phải gồng gánh thật nhiều nỗi lo. Khi được hỏi về cuộc sống hiện tại em thiếu gì, cần hỗ trợ gì cứ chia sẻ cùng các cô chú và anh chị trong Vicaris, câu trả lời hồn nhiên, chân thật đến xót xa của em “ Dạ, con thiếu ngủ ạ!”.
Từ ngày Bà Nội phát hiện bệnh từ năm ngoái đến nay, cứ mỗi lần Bà đi viện, Hà đều phải xin phép nghỉ học để đi chăm Bà, thế mà em vẫn luôn đạt thành tích học sinh giỏi. Cho đến nay, Bà nằm một chỗ không thể đi lại được, Hà lại trở thành cô ý tá riêng của Bà. Em vô cùng thành thạo, tháo vát, từ việc cho Nội uống thuốc, ăn cơm, uống sữa đến thay bỉm và tắm rửa cho bà đều do Hà chăm sóc. Em kể, cứ mỗi tối em lại mang sách vở ra ngồi cạnh giường bệnh của Bà, vừa làm bài tập, vừa trông bà, có những hôm bà lên cơn đau, em phải ngủ sát cạnh Bà, hễ Bà cần gì thì em còn kịp thức giấc. Thỉnh thoảng, những người hàng xóm và bà con xa đến giúp đỡ và hỗ trợ chút ít cho hai bà cháu, còn lại, mọi việc to nhỏ trong nhà giờ đây đều do một tay cô bé 15 tuổi đang ngồi trước mặt chúng tôi phải gánh vác.

Tôi chợt nghĩ về những điều hiện hữu xung quanh, chúng ta đang sống trong cuộc sống đầy đủ về tiện nghi và cảm xúc, nhưng vì quá đầy đủ làm ta dần trở nên không biết cách trân trọng, không biết đủ. Mãi chạy theo những cảm xúc xa xôi mà đánh mất chính bản thân mình. Còn Hà, ngoài sự thiếu thốn về chi phí học tập và sinh hoạt, khoảng trống tình cảm gia đình trong em đã trở nên lớn vô cùng. Bên cạnh sự thiếu quan tâm đúng mực của những người họ hàng và áp lực về vật chất, tinh thần đang vây lấy đôi vai nhỏ bé, ánh mắt hồn nhiên vốn có nay nhuốm đầy nỗi lo lắng, thật khó để em có thể chuyên tâm học tập trong hoàn cảnh như vậy. Chúng tôi nhận ra những điều ấy qua cuộc trò chuyện cùng em và cô giáo chủ nhiệm, có lẽ, em đang có ý định dừng lại việc học.
Nhưng những nhân duyên thiện lành nào đó đã đưa Vicacris đến đây, bên cạnh em ngày hôm nay. Và, kể từ giờ phút này, chúng tôi sẽ đón em vào ngôi nhà chung Vicaris, đồng hành và nâng đỡ em trên chặng đường sắp tới. Chúng tôi tin rằng, với hạt mầm mang nhiều đức tính tốt lành, hiếu thảo, lạc quan của Ngân Hà, cùng sự cộng hưởng yêu thương, dìu dắt của Vicaris, hạt mầm ấy sẽ ngày càng phát triển và hoàn thiện như đúng cái tên đặc biệt và rộng lớn của em – Ngân Hà.
Tiểu Ngọc – BGD Vicaris
*Một số hình ảnh khác




Đến với mảnh đất Tây Nguyên – ĐăkLăk, chúng tôi mong chờ biết bao để cảm nhận sâu sắc và chân thật cái “lộng nắng và gió”. Không chói chang, gắt gỏng, nắng Tây Nguyên hiền lành và thân thiện, không bão bùng, lấn lướt, gió Tây Nguyên hoang dại và phóng khoáng. Thế nhưng “ Có những ngày nắng phải nhường cho mưa, tưới mát dịu đi những trưa hè”. Có lẽ vậy, nên ĐăkLăk chào đón đoàn chúng tôi bởi vị chủ mang tên “mưa rào rả rít”… Những giọt mưa rơi lấm tấm, rồi lăn xuống nhẹ nhàng trên khung cửa sổ của xe như vẫy chào những vị khách ghé thăm. Thoang thoảng là hương vị cà phê Ban Mê…
Tôi thoạt nhìn những gương mặt trên chuyến xe, kia là những vị tu sĩ trẻ, là những bạn sinh viên, đây là những người cô chú nông dân hay những anh chị nhân viên văn phòng. Chúng tôi – những người có độ tuổi khác nhau, công việc khác nhau, sinh ra và lớn lên từ những vùng miền khác nhau, thậm chí, có những nếp sống, tôn giáo và tín ngưỡng khác nhau. Thế nhưng, chúng tôi đang đều đang có mặt tại đây, cùng thở, cùng yêu thương, cùng đồng hành với nhau trên chuyến xe Vicaris, cùng “nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ”. Và sự gặp gỡ sắp tới đây của chúng tôi, còn có một gắn kết đặc biệt, đó là sự hòa hợp tôn giáo.
Về với miền quê ĐăkLăk lần này, đoàn chúng tôi đến thăm hỏi và tìm hiểu về gia đình của 2 anh em Phúc và Hậu, Phúc năm nay học lớp 9 còn Hậu học lớp 7 tại một trường huyện gần nhà. Không được may mắn như bao em nhỏ được sống trong tổ ấm có Cha có Mẹ, Phúc và Hậu từ nhỏ đã sống cùng ông bà ngoại nay đã già yếu. Cha Mẹ các em xa nhau, dưới những lí do “không tên” mà người lớn đã đặt ra cho cuộc sống, Cha bỏ đi, một mình người mẹ phải gồng gánh nuôi dạy các em. Rồi, Mẹ đành gửi các em về ở cùng ông bà ngoại, sau đó lặn lội vào Sài gòn làm giúp việc, công việc bấp bênh, mai đây, nay đó để kiếm tiền gửi về cho các con ở nhà có cái ăn, cái học.
Đón đoàn chúng tôi, Phúc cất lời “ Chào cô chú, chào anh chị ạ!”, cái chất giọng miền Trung chân chất, thanh âm rè rè của chàng trai mới lớn. Hậu lí nhí theo sau anh Phúc, thỉnh thoảng mặt nhăn lại vì cái tay đang gãy phải bó bột. Nét hồn nhiên, thông minh, thấp thoáng vẻ rụt rè vì lần đầu có nhiều người đến ghé thăm các em, mà toàn là những người lạ. Đang trò chuyện cùng chúng tôi, đến đoạn kể về Cha, về Mẹ, chợt giọng Phúc trầm xuống rồi khẽ nhìn sang em Hậu, phảng phất trong ánh mắt nét đượm buồn, đôi tay gầy của em bối rối đan vào nhau. Một bản nhạc hay sẽ thường có những nốt trầm bổng đan xen, nhưng có lẽ, cảm giác thiếu vắng tình thương của Cha Mẹ đã để lại cho các em một nốt trầm thật dài và nghẹn ngào trong cuộc sống. Thế là, từ những người lạ chúng tôi đã làm quen, đã gắn kết cùng các em. Và có lẽ, giữa thật nhiều câu chuyện yêu thương ngày hôm nay, có một sự gặp gỡ đặc biệt, một sự hòa đồng tôn giáo.
Theo tìm hiểu, gia đình của Phúc và Hậu có truyền thống theo đạo Thiên Chúa giáo, các em sinh ra, lớn lên, được tiếp xúc và tiếp nối truyền thống này từ Ông bà, cha mẹ. Nhìn hình ảnh vị tu sĩ Phật giáo và những Giáo dân, người sẵn sàng trao tặng yêu thương, người thì thành kính đón nhận, thật sự gần gũi và chan hòa biết bao! Giờ phút ấy, tại nơi ấy, ranh giới giữa sự khác biệt về tôn giáo không còn nữa, thay vào đó là sự gắn kết yêu thương thật sự.


“Uống nước nhớ nguồn”, dù ta có là ai, có đi bao xa thì ta cũng phải luôn nhớ về nguồn gốc, cội nguồn của mình, có vậy, ta mới thật sự có nền móng vứng chắc, những bước đi của ta mới vững vàng. Về tín ngưỡng tôn giáo cũng vậy, tổ tiên và ông bà đã gầy dựng và trao truyền, chúng ta là những thế hệ sau cần giữ gì và phát huy cũng như tiếp nhận những điều mới một cách phù hợp với môi trường và hoàn cảnh hiện tại. Đó mới là sự tu tập thực sự.
Tôi có đọc được một đoạn Trong Thánh kinh, Đức Giêsu đã căn dặn những ai có đức tin, là con chiên của Người cần phải “hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu và tránh đi những điều xấu, đó là: “Ngươi chớ giết người. Ngươi chớ phạm tội tà dâm. Ngươi chớ trộm cướp. Ngươi chớ nói chứng dối cho kẻ lân cận mình. Ngươi chớ tham nhà kẻ lân cận ngươi, cũng đừng tham vợ người, hoặc tôi trai, tớ gái, bò, lừa hay là vật chi thuộc về kẻ lân cận ngươi”. Tất cả những điều này cũng được Đức Phật hướng người Phật tử tu tập để rèn luyện bản thân qua quy y ngũ giới “ Không sát sinh hại vật. Không trộm cướp lường gạt. Không tà dâm bất chính. Không nói dối. Không uống rượu”.
Từ thuở sơ khai ra đời cho đến ngày hôm nay, tất cả các tôn giáo chính thống đều có bản chất rất tốt đẹp, đều hướng đến việc giáo dục con người ta một lối sống hướng thiện, chan hòa, bao dung và tránh làm điều ác. Nhưng khi bản chất bị lãng quên, thì hình thức sẽ trở nên quan trọng và khi con người ta quên đi bản chất của tôn giáo, quên đi lời dạy của Chúa Giêsu hay của đức Phật, cùng với sự hiểu biết vế tâm linh không sâu sắc và chỉ học về tôn giáo qua lý thuyết, đó là những người hay tranh cãi để chứng minh rằng tôn giáo của mình là dúng. Còn những người dựa trên bản chất thực sự của tôn giáo để áp dụng vào thực tế, biết tiếp thu và đón nhận những điều tốt đẹp từ những tôn giáo khác sẽ trở nên rất hiểu và thông cảm được với nhau.
Không bao giờ có 2 chiếc lá giống hệt nhau, con người cũng vậy, tư tưởng, ý nguyện của mỗi người đều có những nét khác nhau, đặc biệt niềm tin tôn giáo lại càng khó có thể thống nhất, vậy nên chúng ta mới từng chứng kiến rất nhiều những câu chuyện về sự phân biệt, sự đả đảo tôn giáo của nhau từ những người thiếu hiểu biết và cuồng tín. Vậy làm sao để chung sống cùng nhau? Giữa muôn vàn những va chạm và giao thoa của cuộc sống, thật hiếm để tìm được một cộng đồng toàn những Phật tử hay những Giáo hữu. Thế nhưng, chúng ta vẫn có thể chung sống cùng nhau trên nền tảng của sự thấu hiểu và hòa hợp.
Bản chất cát vẫn là cát, nấm vẫn là nấm, nhưng hạt cát nếu rơi và miệng trai thì có thể trở thành hạt ngọc quý, hay như nấm cùng cộng sinh với tảo thành địa y thì cả hai cùng tồn tại và phát triển. Chính vì vậy, con người ta, bên cạnh việc gìn giữ vẻ đẹp và bản chất nguyên sơ, gốc rễ của tôn giáo mà ông bà tổ tiên trao truyền, ta cần phải đón nhận những chất liệu và trí tuệ quý giá từ các nền tôn giáo khác như tiếp nhận một chất bổ dưỡng để nuôi dưỡng, để hoàn thiện chính mình.
Thế nên, chúng tôi, những vị tu sĩ Phật giáo có mặt ngày hôm nay không phải với vai trò là một người truyền đạo, mà chúng tôi đến để cùng xây dựng và trao gửi những giá trị yêu thương thật sự trong cuộc sống đến Phúc và Hậu, sự khác nhau về tôn giáo không thể ngăn cách chúng ta yêu thương nhau.
Hôm ấy, chúng tôi có gửi tặng Phúc những cuốn sách, với mong muốn trao tặng những giá trị tốt lành cho các em. Và, chúng tôi đã thật hạnh phúc khi nhận được lá thư tay của Phúc, em đã viết bằng tất cả sự mộc mạc của cậu bé Tây Nguyên, có đoạn “ Cảm ơn gia đình Vicaris đã trao tặng những quyển sách có nội dung rất hay và ý nghĩa, trong đó, con thích đọc nhất là cuốn “Mở lối yêu thương” của Sư cô Thích Nữ Nhuận Bình, có nhiều điều rất hay mà con cần phải học hỏi thêm”.



Mỗi người chúng ta sẽ Trở thành tín đồ của một đấng nào đó không quan trọng bằng việc mình trở thành một người sống lành thiện ở cuộc đời này. Ngôi nhà Vicaris luôn đồng hành và hỗ trợ các em cả đời sống tinh thần, mong các em Phúc và Hậu sẽ vững vàng vượt qua nghịch cảnh của cuộc sống để trở thành những người có ích cho xã hội như đúng cái tên mà Cha Mẹ đã trao đặt cho các em “ Phúc – Hậu”
Tiểu Ngọc – BGD Vicaris

Lần này, yêu thương dẫn bước chúng tôi đi đến vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió.
Chào em, cô gái nhỏ Hồng Hạnh! – Sao trông em có vẻ mệt mỏi đến thế? – Em đang bị đau có đúng không? Thần sắc em cho chúng tôi biết là vậy, không khó để nhận ra rằng em đang bị bệnh, gương mặt nhợt nhạt, đôi môi và ánh mắt khá lạnh. Nhưng hỏi ra cả nhà cũng chẳng biết em bị gì, vì không có kinh phí để đưa em đi khám chữa bệnh. Người mẹ bất lực trong nước mắt: “Con bé mấy tháng nay rất hay đau đầu chóng mặt, nhiều lần đang đi lại té xỉu luôn ra đất. Gia đình có đưa em đi khám ở bệnh viện huyện, nhưng bác sĩ ở đây bảo phải đưa em đi bệnh viện lớn khác để đầy đủ máy móc mới biết rõ được nguyên nhân để mà chữa bệnh.” Mẹ Hạnh nghẹn ngào: “Nhưng thật sự nhà mãi vẫn chưa biết kiếm đâu ra tiền để lo cho con.” Liếc nhìn qua em thấy em đang nhìn mẹ, một ánh nhìn chất chứa nỗi u buồn, hẳn em rất thương mẹ và rất lo sợ cho cơ thể của mình.


Ngôi nhà nhỏ cũ – sơ sài với 7 người ở, ba mẹ và năm đứa con, hai đứa trẻ nhỏ nheo nhóc, hai chị lớn thì cũng đang còn đi học, Hạnh năm nay lớp 8, là con giữa. Mà căn nhà này thì cũng chỉ đang thuê ở, thu nhập chính là làm rẫy trên miếng đất nhỏ, số tiền ít ỏi theo mùa vụ thì cả năm cũng phải quần quật lo cơm áo gạo tiền. Tôi tự hỏi điều gì có thể gánh vác được cả gia đình như thế chứ!? Chắc chắn là một món nợ lớn…



Sen nở từ bùn… Hạnh chính là hình ảnh của bông sen ấy. Lấy khó khăn làm động lực, hoàn cảnh để nuôi dưỡng ước mơ, mục tiêu vươn lên chạm đến một tương lai tươi sáng. Em luôn cố gắng học và học, dù không có người lớn bên cạnh chỉ dẫn, lẽo đẽo theo sau là hai đứa em nhỏ mà Hạnh vừa đi học về là phải ở nhà chăm coi. Lẽ tất nhiên, một trong những lý do để Vicaris đến với em chính bởi vì em học rất giỏi, là một học sinh xuất sắc của ngôi trường top giỏi ở huyện. Hạnh đặt biệt là “con cưng của Lịch sử”, trí nhớ của em rất tốt để nhớ biết tất cả về môn học mà dường như học sinh nào cũng ngao ngán. Lúc đoàn chúng tôi trò chuyện với Hạnh, ai nấy cũng thấy rõ sự điềm tĩnh không kém phần sắc sảo trong con người của em. Ngoan hiền, giỏi giang và thông minh là những mĩ từ để thầy cô, bạn bè, mọi người xung quanh nói về cô gái nhỏ Hồng Hạnh ấy.
Thảo Phương – BGD Vicaris
Một số hình ảnh khác:


Khi đoàn chúng tôi đến nhà cháu Diệp Ngọc Thủy cũng là lúc trời đã sụp tối. Một căn nhà được thuê trọ dọc bên vệ đường tỉnh lộ 867, Tân Phước, Tiền Giang vừa là nơi ở vừa làm nơi bán phở cho thực khách địa phương, được cậu mợ Thúy dùng để bảo bọc những đứa cháu thiếu may mắn của mình. Mợ Thủy – chị. Kim Hà rưng rưng chia sẻ những nỗi trăn trở, ưu sầu về hai chị em Thủy.


Nhớ ngày đó, mẹ của Thủy sinh đứa con thứ hai thì phát hiện bị bênh ung thư, con nhỏ lại mang phải bạo bệnh nên ba mẹ Thủy bấm bụng gửi lại hai con của mình cho vợ chồng em chăm sóc, để ba Thủy có thời giờ cùng vợ chữa bệnh nan y. Nhà nghèo, em cũng sợ không cán đán nổi nhưng thương anh chị gặp lúc khó khăn, em với chồng gật đầu đồng ý, chỉ mong chị mau hết bệnh, rước các cháu về, để gia đình được sum họp bên nhau.

Nhưng quả thật, đây là một căn bệnh tồi tệ, mẹ cháu điều trị trong suốt một thời gian dài rồi không qua khỏi, ba cháu tủi buồn nên cũng không màng đến hai con. Giờ thì ba đã có gia đình mới, hai cháu sống với vợ chồng em từ nhỏ đến giờ nên cũng cảm mến tay chân, thương cháu bơ vơ, tụi em bàn với nhau sẽ cố hết sức mình để cưu mang, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Thật tình, em cũng không biết sẽ lo cho con được tới đâu, vì vợ chồng cũng không có điều kiện gì, chỉ sống dựa vào quán phở này, hai năm nay dịch bệnh triền miên, có lúc không dám nghĩ tới chuyện học hành của con, nhưng thật sự Thủy học quá giỏi nên mình cũng không nỡ…


Giọng chị đứt quãng, hơn ai hết, chúng tôi thấu cảm nỗi buồn thương của chị. Nhìn vào gian phòng nhỏ chừng mười mấy mét vuông, là nơi ngả lưng của cả bốn người lớn bé, đồ dùng sinh hoạt, góc học tập… cũng cùng một nơi. Phía trước là nồi nước lèo với chiếc tủ con cùng đôi ba cái bàn chờ khách. Ở nơi không quá nhiều khách vãng lai, việc sinh kế dựa vào quán phở con của anh, chị không phải là điều dễ dàng. Nhưng có lẽ, cả anh chị và hai chị em Thủy đã dành cho nhau một tình thương lớn, nên giữa những khó khăn đó, anh chị vẫn đã tặng cho chúng ta một bé Thủy rất mạnh mẽ và lạc quan. Sự rắn rỏi, phóng khoáng với thành tích học tập xuất sắc với số điểm trung bình lên đến 9.5 và là một lớp trưởng năng nổ, hòa đồng với các bạn học của Thủy hẳn đã làm ấm lòng người cậu, người mợ với trái tim ấm, đang vội lau giọt nước mắt khi kể về. Chúng tôi tin rằng, từ nay với vòng tay nhân ái của đại gia đình Vicaris sẽ đồng hành cùng tình thương yêu của cậu, mợ Thủy, để tiếp thêm động lực cho con, giúp con đạt được những ước mơ của mình.
Cát Anh – BGD Vicaris

Sau một khoảng thời gian nói dài cũng không quá dài nhưng nói ngắn thì cũng không hề ngắn ngủi một chút nào, là khoảng thời gian vô cùng quý báu mà mình đã được học tập, được làm việc, được trải nghiệm tại Vicaris những điều ấm áp đơn giản, những câu chuyện sâu sắc hay những tấm lòng yêu thương luôn hiện hữu trong mỗi một người tại Vicaris đều khiến mình nhận ra được thật nhiều giá trị mà trước giờ mình có thể lơ đễnh lướt qua.
Những điều mà mình học hỏi và trải nghiệm với tư cách là một thực tập sinh, mình cùng làm việc và đồng hành cùng ban giáo dục của Vicaris trong từng kế hoạch, từng công việc đã rèn giũa cho mình kinh nghiệm thực tế về cách lập kế hoạch chương trình, cách thống kê, cách triển khai hay các kỹ năng mềm, kỹ năng trình bày những ý tưởng, và hơn hết đó là kỹ năng viết – có thể biến tiếng lòng mình ấp ủ trở thành những con chữ uyển chuyển, đầy xúc cảm. Từng kỹ năng của mình nhờ đó đã từng bước được cải thiện hơn nhờ sự chỉ dẫn nhiệt tình và tận tâm từ các thành viên Vicaris, đặc biệt là sự biết ơn đối với sự dẫn dắt của Sư thầy Trung Nhuận trong công việc đã khiến mình soi chiếu được bản thân, từ những điều làm chưa tốt hay những lời khen động viên vì những gì mình đã hoàn thành. Và đó cũng là tiền đề để bản thân mình hoàn thiện hơn nữa trong tương lai, sau chuyến thực tập này.


Và lẽ đương nhiên không chỉ đơn giản là sự cải thiện và học tập ở khía cạnh kỹ năng hay là củng cố tri thức, kinh nghiệm trong công việc đơn thuần, mà trong chuyến thực tập này, trong hành trình này mình nhìn thấy được hơn cả ở Vicaris, ở mỗi thành viên đó là sự cống hiến cho xã hội, lan toả tình yêu thương và ấm áp đến với những ước mơ đang gặp khó khăn, gặp phải những rào cản trong cuộc sống này luôn chực chờ được giải thoát, bay cao. Vicaris đã đến và hiện thực hoá giấc mơ của biết bao mầm non trên khắp cả đất nước thân yêu, đã trao đi những điều thiết thực nhất, là cầu nối để các em có thể tiếp cận với tri thức và tiếp nhận tri thức một cách tốt nhất, trọn vẹn nhất.





Đặc biệt hơn đối với em, Vicaris không phải chỉ đơn giản mang đến hình thức “cho một con cá”, không chỉ đơn giản chỉ tài trợ cho các em vật chất mà còn hơn thế, Vicaris luôn muốn dành cho các em cơ hội để không chỉ được học tập thuận lợi, mà còn là một nơi để các em có thể được tưới tẩm cho hạt giống tâm hồn trong các em, lắng nghe các em và hỗ trợ các em trong các vấn đề về đời sống tinh thần. Mọi thứ xuất phát từ trái tim sẽ làm rung cảm mọi trái tim, và mình đã cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng nhất trong chuyến hành trình này, và thật may mắn cho mình vì là một thành viên trong ngôi nhà ấm áp nghĩa tình này.

Dù cho chuyến thực tập đã đến hồi kết nhưng hành trình này – hành trình truyền cảm hứng, thắp lửa và chắp cánh cho các ước mơ trên khắp cả nước vẫn không và sẽ không bao giờ ngừng lại, mong rằng các cô chú anh chị là thành viên trong Vicaris, các mạnh thường quân cùng các bên hợp tác sẽ vẫn luôn tiếp tục cuộc hành trình yêu thương này và lan toả sự ấm áp, mang cầu nối để các em có thể được tiếp cận với sự bao la của tri thức và nuôi dưỡng mầm non trong tâm hồn. Xin gửi đến tất cả lời chúc chân thành nhất về sức khoẻ, về tinh thần, để có thể tiếp tục cống hiến cho xã hội, cho những thế hệ trẻ và tiếp tục đi trên hành trình chia sẻ yêu thương này.
Yêu thương và trân trọng,
Băng Tâm

“Người đã đến vầng hồng dương rạng rỡ
Bước nhiệm huyền bừng nở những đài sen
Ưu đàm hoa còn lưu hương muôn thuở
Cõi trầm luân còn nhắc nhớ bao phen…”
Tháng Tư của hơn 26 thế kỷ trước, đức Từ Phụ Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni ra đời như vầng dương chói lòa xua tan tối tăm của đêm dài vô minh- dục vọng, như người cha từ hòa tay dang rộng và mở lối yêu thương khắp chốn để từ đó khơi nguồn tuôn trào dòng chảy tương tục Trí- Bi.
Tháng Tư năm nay, Phật vào đời bằng những chiếc áo nâu bình dị và tỉnh thức, bằng màu lam hiền gieo rắc hạt giống chia sẻ yêu thương. Đó là những hình ảnh thân thương của hàng tu sĩ cùng những tấm lòng vị tha chung tay lan tỏa thông điệp của yêu thương và sẻ chia nâng đỡ đến những mảnh đời bất hạnh không may mà chúng ta thường xuyên bắt gặp trong suốt một mùa Phật Đản nữa lại về.
Trong không khí hân hoan ấy, hòa nhịp với tinh thần lan tỏa năng lượng tích cực, hiểu biết và sẻ chia, quý thầy cô trẻ cùng các thành viên tổ chức Bảo trợ giáo dục Vicaris đã đến thăm hỏi và thực hiện hoạt động bảo trợ giáo dục cho 4 học sinh nghèo vượt khó tại huyện Tân Phú Đông và Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Tham gia hoạt động có Sư chú Trung Nhuận – trưởng Ban Giáo dục tổ chức Vicaris, trưởng đoàn; quý thầy cô tu viện Khánh An (Q.12), cùng với các thành viên Ban Giáo dục và các TNV. Vicaris là một tổ chức bảo trợ giáo dục cho trẻ em thành lập năm 2017. Trong hơn 5 năm bảo trợ, Vicaris đã đi đến rất nhiều tỉnh thành, những miền quê xa xôi để tìm đến, nắm tay các em, nâng dậy và nuôi dưỡng những ước mơ đang đứng trước bờ vực dang dở của các em. Vicaris, ngoài mong muốn hỗ trợ những điều kiện vật chất để các em có hoàn cảnh khó khăn được tiếp tục đến trường, đời sống tinh thần của các em cũng được các thành viên trong tổ chức đặc biệt quan tâm và tạo điều kiện xây dựng, phát triển dựa trên nền tảng đạo đức thông qua những lời Phật dạy.

Là những người mang trong lòng nhiệt huyết sẻ chia giúp đời, chúng tôi trăn trở về giới trẻ vì nơi ấy chẳng những có các em, những người bạn, người thân thương của mình, mà đó chính là thế hệ tiếp nối, là đối tượng cần đặc biệt quan tâm hướng tới cho một nền tảng vững chắc để xây dựng tương lai khởi sắc hơn. Là hàng tu sĩ với hạnh nguyện đem đạo vào đời trên tinh thần “khế lý khế cơ”, chúng tôi hiểu rõ trách nhiệm hướng dẫn hàng cư sĩ tại gia hướng đến và đi trên con đường sẻ chia đúng đắn theo tinh thần nhà Phật. Là những tu sĩ trẻ, chúng tôi có thể dễ dàng thấu hiểu các em, đặc biệt trong thời đại mà con người ta xây lên quá nhiều bức tường thành ngăn cách thay vì bắt những nhịp cầu cảm thông. Bên cạnh những bậc Tôn Túc như những tàn cây đại thụ rợp mát, hàng tu sĩ trẻ đóng vai trò quan trọng cho việc phụng sự trong thời đại phát triển hôm nay. Vì dễ dàng thấu hiểu từ đó có thể tiếp cận, thiết lập truyền thông và nâng đỡ các em bằng năng lượng tu tập theo tinh thần “đồng sự nhiếp” mà Phật đã từ bi chỉ dạy. Đó là cả một hành trình dài mang theo bao nỗ lực và sự tận tâm. Đâu đó ngoài kia, còn biết bao những mảnh khốn khổ, yếu thế nhưng cũng không ít người ngày đêm cần mẫn cống hiến trong im lặng và sẻ chia trong yêu thương. Những con người mà dưới góc nhìn nhà Phật là người nhỏ bé bình thường nhưng mang trong mình trái tim Bồ Tát.
Còn gì thiêng liêng và cảm động bằng hình ảnh Thế Tôn cùng chúng đệ tử với đôi chân trần đi mãi về miền đau thương, về phía cuộc đời đầy gió bụi, mang an vui, hiểu biết và hạnh phúc đến cho Cõi Người Ta.
Trung Ninh – BGD Vicaris

Chúng tôi lại tiếp tục đi và lại tới một bến phà. Đứng trên chiếc phà sực nứt mùi dầu máy giữa cái nắng thật gắt đầu tháng Năm, đưa mắt ra từng rặng dừa nước nối dài xa tít tắp, và lại là những cảm xúc mênh mang, dập dìu theo sóng nước về những mảnh đời vô định nhưng vẫn gắng gồng tồn sinh như những cánh lục bình vừa nở vừa dìu dặt trôi.

Theo chân mấy anh cán bộ đoàn nhiệt tình và dễ thương, chúng tôi cũng đến nhà Diễm My_ cô bé thiếu may mắn, mỏng manh như cánh lục bình dạt trôi giữa dòng đời xuôi ngược nhưng ánh mắt vẫn ngời ngời hy vọng một màu xanh biếc xanh.
Mọi người quây quần kéo ghế, nét mặt ai cũng hớn hở vì dưới cái nắng gắt cũng đã có chỗ trú chân. Nhưng khi hỏi về địa chỉ để ghi nhận thì mẹ Diễm My với bé em gái cùng chỉ về căn chòi đối diện. Đó chính xác là một mái chòi lá, vách phênh là vách mượn từ hai nhà cạnh bên, tấm bạc xanh che lại một phần làm phòng riêng và mái thì được lợp từ các tàu dừa nước mọc dọc men sông quen thuộc.


Rưng rưng trong niềm vừa thương thương tủi tủi, Mẹ My kể: “Gia đình tổng cộng bảy người nhưng kinh tế hoàn toàn dựa vào ba của My, người công nhân làm thuê đây vài ngày, kia ít bữa. Cuộc sống thật chẳng dễ dàng gì khi xóm My ở đã là xóm nghèo lại xa xôi nên nhu cầu thuê người làm cũng ít, thành ra thu nhập của gia đình em vô cùng bấp bênh, đã vậy mà nửa tháng nay cũng không được ai thuê đi làm. Mẹ em trước đây có đi bán vé số phụ thêm nhưng từ ngày thai nghén rồi sinh con nhỏ nên phải ở nhà giữ con và góp nhặt từng củ sắn, cọng rau để lo cho bữa ăn hàng ngày của gia đình.

Nơi nuôi dưỡng ước mơ em ngày ngày đó là một góc tạm trong căn chòi lụp xụp với chỉ duy nhất một bóng đèn leo lét và chiếc xe đạp điện cũ kĩ là thứ chở giấc mơ cùng em đến trường mỗi ngày. Điều kiện vật chất thiếu thốn đến vậy nhưng khi được các anh, chị hỏi về các nhu cầu đồ dùng sinh hoạt học tập thì My bẽn lẽn và không biết mình thiếu gì. Sau khi gợi ý, chúng tôi cũng kịp trao tặng đến em vài đồ dùng học học tập cần thiết như máy tính cầm tay, đèn học, bàn học,… với sự giúp đỡ tận tình và nhanh nhẹn của các anh cán bộ Đoàn. Ánh mắt rưng rưng cảm động và trân trọng những món quà đơn sơ nhưng thiết thực của em làm chúng tôi ấm lòng.




Chúng tôi biết em đã rất vui, mẹ em cũng rất vui, và hình ảnh vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi người đó là đôi mắt ngây ngô, long lanh, trong sáng của bé em gái. Em gái My năm nay mười tuổi, thấy quý Thầy- Cô và anh- chị về thăm nhà mình, bé hớn hở và vui ra mặt dù toàn là người lạ. Khuôn mặt em lanh lẹ, sáng sủa dù làn da rám nắng và dù được sinh ra trong gia đình không mấy khá giả, bé luôn tươi nở nụ cười. Nghe các cô- chú chia sẻ cẩm nang “ hướng đi và nền tảng đạo đức” cho chị My, bé ngồi chăm chú và vui vẻ lắng nghe. Tuy bé không hiểu hết câu chuyện nhưng chắc chắn bé biết chị mình đang được nhận sự giúp đỡ, bé cảm nhận được năng lượng yêu thương và bình an đang quay quần quanh bé nên ánh nhìn hớn hở dễ thương của em làm ai cũng không kiềm được lòng.

Ý thức sâu sắc về hoàn cảnh khó khăn, bất hạnh của gia đình, Diễm My đã không ngừng nỗ lữ vươn lên. My hiểu chỉ có con chữ mới có thể lo cho bản thân và mới có thể giúp cho ba mẹ sau này. Hoàn cảnh khó khăn là vậy, nhưng khi em trò chuyện với mọi người, chúng tôi cảm nhận một tâm hồn ngây thơ nhưng cũng vô cùng lạc quan và suy nghĩ đã thêm phần chững chạc. Trong khi phần lớn giới trẻ hiện nay đang bị bảo hòa cảm xúc, khi được sinh ra và lớn lên trong đủ đầy các tiện nghi vật chất lại không biết mình thích gì và lấy động lực cố gắng mỗi ngày từ đâu, thì Diễm My mới chừng đó tuổi đã hiểu điều gì là thiết yếu để thay đổi cuộc đời mình. Niềm nở, hoạt bát và nhanh nhẹn, buổi thăm hỏi và trò chuyện cùng em và gia đình cũng nhanh chóng kết thúc. Đoàn chúng tôi ra về để lại trong ánh mắt trong trẻo thơ ngây em một niềm hy vọng, em gieo thêm vào lòng chúng tôi hạt mầm niềm tin.



Cám ơn em đã và đang dốc hết sức kiên trì vượt qua cuộc sống khó nhằn này, cám ơn em đã mạnh mẽ sống một cuộc đời không dễ như vậy, và cám ơn em vì nhờ em mà những người hữu duyên có cơ hội được trải lòng làm được những điều ý nghĩa! Bời vì…
“Người còn ngủ giữa thiên nhai
Để ai ẩn sĩ đường dài tri ân…”
Trung Ninh – BGD Vicaris
Bạn mong muốn đồng hành cùng chúng tôi giúp đỡ trẻ em VƯỢT KHÓ và THẮP SÁNG ƯỚC MƠ đóng góp tại:
https://vicaris.com.vn/quyen-gop
Một số hình ảnh khác:




