Thẻ: vicaris

  • Người con đất Việt xa xứ trở về Gieo Mầm Yêu Thương

    Người con đất Việt xa xứ trở về Gieo Mầm Yêu Thương

    Cánh cửa tương lai, hành trình đầy mơ ước của tuổi trẻ nếu một ngày nào đó thiếu đi những vòng tay nâng đỡ, chở che thì sẽ thế nào?

    Liệu rằng mầm non xanh tốt hôm nay có vững chãi vươn vai đón nắng, đón gió và mang lại lợi ích cho đời hay không? Những trăn trở ấy ngày ngày càng được nuôi lớn và lành thay chúng ta kết nối với nhau.

    Chắt chiu thời gian quý báu của mình, thêm vào đó tình yêu thương và nhiệt huyết cống hiến cho đời. Vậy là những chuyến đi mang đầy dấu ấn và kỷ niệm được ghi nhận lại. Vicaris là chiếc cầu nối diệu kỳ được xây nên đúng thời điểm. Đã và đang đồng hành cùng nhiều bạn nhỏ khó khăn trên con đường chinh phục ước mơ của mình.

    Phải bước chân đi, tận mắt nhìn thấy, trải lòng lắng nghe sâu và cảm nhận thì mới biết rằng trái tim mình thổn thức liên hồi. Là thương, là thấu hiểu, là những lắng lo. Vậy đấy, điều mà Vicaris được nhận lại đáng trân quý lắm. Vừa qua, trong chuyến thăm và bảo trợ cho hai cháu Thanh Thuý và Ngọc Thuỷ tại tỉnh Tiền Giang. Duyên lành đã đưa cô đến – Cô Loan sinh sống tại Pháp, một người con xa quê lập nghiệp, nếm đủ đắng cay cuộc đời nay được trở về, về với quê cha đất tổ. Xúc động, nghẹn ngào khi gặp các cháu, cô đã mở lời để Vicaris giúp cô kết nối sâu hơn. Cụ thể là, cô sẽ tiếp sức, bảo trợ cho hai cháu Thanh Thuý và Ngọc Thuỷ trên chặng đường sắp tới. Mong mỏi của cô chỉ là ngày ngày các con được đến trường vui vẻ, được học tập và được ước mơ về một ngày mai tươi sáng. Không lo sợ phải bỏ học giữa chừng, không thiếu sách vở, tập bút hay ánh sáng để học bài mỗi đêm,…Những điều quá đỗi giản đơn mà bấy lâu nay vì hoàn cảnh quá khó khăn các cháu chưa được chăm lo đủ đầy.

    Thông tin tiếp nhận bảo trợ 2 cháu Thúy và Thủy:
    https://drive.google.com/file/d/16eCjAd3FcViKNP_dYTcMiEQbqNkFOL2S/view?usp=sharing

     

     

    Cũng trong chuyến hành trình Vicaris đến thăm và bảo trợ cho các em tại tỉnh ĐăkLăk vừa qua. Bạn Mỹ Nhiên – Du học sinh Singapore có cơ hội được tham gia, bạn rất đồng cảm và có những chia sẻ chân tình rằng: Bạn đã từng trải qua thời thơ ấu vất vã, sau này may mắn được học và sinh sống tại nước ngoài nên khi biết đến các em bạn rất thương. Dù là một cô sinh viên mới ra trường với phần lương nho nhỏ mình thu nhập được bạn đã sẵn lòng trích ra một phần và kêu gọi bạn bè, đồng nghiệp chung sức hỗ trợ em Hồng Hạnh tại tỉnh ĐăkLăk. Mỹ Nhiên còn luôn nhiệt tâm hỗ trợ hết mình các hoạt động trong ban Giáo dục để cùng nhau góp phần xây dựng để các hoạt động được diễn ra tốt nhất.

    Mong rằng với sự giúp đỡ của quý mạnh thường quân và tổ chức Bảo trợ giáo dục Vicaris, các em, các cháu sẽ có thêm nhiều cơ hội được học tập và vui chơi đúng với lứa tuổi của mình!

    Biết ơn những nhân duyên ngọt lành!

    Tuyết Ngân – BGD Vicaris

    Bạn mong muốn đồng hành cùng chúng tôi giúp đỡ trẻ em VƯỢT KHÓ và THẮP SÁNG ƯỚC MƠ đóng góp tại: 

    https://vicaris.com.vn/quyen-gop

  • Câu chuyện chia sẻ về cháu Thái Thiện: Những xúc cảm rưng rưng phút giây gặp gỡ

    Câu chuyện chia sẻ về cháu Thái Thiện: Những xúc cảm rưng rưng phút giây gặp gỡ

    Chiều muộn ngày 09 tháng 05 năm 2022, sau khi rời nhà cháu Diễm My, chúng tôi dọc theo QL1A, đến ngã ba Đông Hòa, rẽ trái vào trường PTTH Vĩnh Kim. Đã hơn 17h chiều nhưng vẫn còn nhiều thầy cô đứng đón chúng tôi tận cổng trường. Sự thân tình và ấm áp của các thầy cô, đặc biệt là thầy hiệu trưởng Trần Trọng Hưng và thầy hiệu phó Nguyễn Văn Truyền như tiếp thêm nguồn năng lượng cho tất cả mọi người.

    Sau khi giới thiệu sơ lược các thông tin về tổ chức Vicaris và các hoạt động liên quan, đặc biệt là chương trình bảo trợ giáo dục dành cho các bé có gia cảnh khó khăn nhưng không ngừng nổ lực, vươn lên trong học tập, thầy hiệu trưởng nhà trường đã bày tỏ niềm hân hoan và cảm kích trước sự chung tay của các tổ chức xã hội, các nhà hảo tâm đã đồng hành cùng ngành giáo dục nói chung, trường THPT Vĩnh Kim nói riêng và gia đình của các học sinh để giúp các con có thể trở thành người hữu ích trong xã hội.

    Được sự hướng dẫn của nhà trường, chúng tôi di chuyển về nhà của cháu Lê Thái Thiện, tại Ấp Long Thạnh, xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang, cháu Thiện ra đón đoàn tại Đình Long Hưng – một di tích được xây dựng cách đây 160 năm, hiện thờ Tả quân Lê Văn Duyệt (một công thần triều Nguyễn) và các vị Thành Hoàng (có công lập làng, lập ấp) với nét kiến trúc độc đáo. Vừa bước qua cây cầu bê tông, hiện ra trước mắt chúng tôi là dáng của một người bà dong dỏng bước đi, miệng móm mém, xúc động: “Tôi là ngoại của Thiện, các cô chú ghé thăm, tôi mừng quá, cô chú vào nhà với tôi nghen”, bà gọi với “ông ơi, ông ơi…”. Bà kéo ghế, rót nước… rồi chậm rãi…

    Thằng Thiện là cháu ngoại của tôi, ba má nó ngày trước sống với nhau không thuận, ba nó thường hay la đánh vợ con. Má nó buồn, khóc với tui hoài. Bữa đó, má nó cũng ra đồng làm việc bình thường nhưng mãi trưa không thấy về, mọi người ra đó thì phát hiện nó bị tai biến nằm bất động rồi Cô… bà nghẹn giọng… im lặng như cố kìm lại nỗi đau sắp vỡ òa… Tui cố kêu xe đưa lên Sài Gòn nhưng… không qua khỏi. Bàn thờ nó nè Cô… bà kéo tay dắt chúng tôi vào trong, chỉ lên bàn thờ của người mẹ đã vội ra đi khi hai con còn quá nhỏ. Bà tiếp lời… căn nhà này là của con trai tôi xây cho cách nay hơn 20 năm, lúc đó nó làm ăn trên Sài Gòn được lắm, nhưng trời không thương Cô à, hơn 8 năm trước, nó bị tai biến nặng, không còn nói chuyện hay lao động được nữa, vợ nó đưa về đây cho tôi, giờ hơn 40 tuổi rồi…, ánh mắt bà đưa về người đàn ông da trắng, đang ngồi bên mép giường, nãy giờ cứ nhìn chúng tôi và cười vui như đứa trẻ.

    Trong nhà, có một cô bé chừng 10 tuổi, là em gái của Thiện. Khi mẹ mất thì “hai đứa nhỏ” về đây với bà luôn, nhà cũ của các bé, ba đã bán và cũng đã có gia đình mới rồi. Mấy năm nay, ông Thiện cũng bị tai biến nên mọi việc trong nhà mình bà xoay sở. Một mình bà ngoại với “sản nghiệp” là vườn dừa thu nhập ngót nghét hơn 1 triệu mỗi tháng để chăm lo cho bốn năm miệng ăn. Có lẽ biết mình đang chỗ dựa cả vật chất lẫn tinh thần cho tất cả những “mảnh đời” héo hắt trong ngôi nhà này nên bà đã thật khỏe, thật bình an dù đã ngoài bảy mươi tuổi.

    Chúng tôi trò chuyện cùng với Thiện, em luôn cúi mặt và chậm rãi trả lời những câu hỏi về cuộc sống của em. Chỉ khi nhắc đến bạn bè, trường lớp và những ước mơ thì trong em mới ánh lên được niềm vui. Những quyển sách do chính chúng tôi mua hay ấm áp hơn là những người bạn nhờ chúng tôi thay mặt gửi tặng các cháu, còn chiếc bánh kem xinh xinh do chị Minh Trang tự tay làm lấy và đặc biệt với khung tranh có dòng chữ “HẠNH PHÚC CỦA CÁC CON LÀ PHẨM VẬT QUÝ GIÁ NHẤT VICARIS HIẾN TẶNG CHO ĐỜI” để kỉ niệm ngày cháu chính thức trở thành thành viên nhỏ trong gia đình Vicaris được chuẩn bị cẩn thận, lần lượt gửi tặng em cùng lời chúc yêu thương, em bẽn lẽn đón nhận, cảm ơn trong niềm hạnh phúc.

    Chúng tôi bắt gặp trong khuôn mặt buồn này là một nỗi đau mất mẹ, xa cha. Những đứa trẻ ngoài kia dẫu nhiều nghèo khó nhưng có ba mẹ bên cạnh thì chúng vẫn có được nụ cười rất tươi cùng ánh mắt trong veo của tuổi mới lớn, nhưng điều đó thật khó tìm ở Thiện. Chúng tôi mong rằng, trên bước đường sắp tới của em, khi đã là thành viên của Vicaris, dẫu không còn mẹ, dẫu thiếu vắng ba nhưng em sẽ được chở che trong vòng tay thấm đẫm tình yêu thương của cộng đồng, của những người cha, người mẹ trong gia đình Vicaris.

    BGD – Cát Anh

    Một số hình ảnh khác:

  • 2022 – Thanh An cảm nhận chương trình kỹ năng sống Để có một tương lai – 26/03

    2022 – Thanh An cảm nhận chương trình kỹ năng sống Để có một tương lai – 26/03

    Mỗi một con người khi bước vào giai đoạn trưởng thành, sẽ phải chọn cho mình nghề nghiệp để giúp đỡ bản thân, gia đình và xã hội. Với sự quan trọng từ nghề nghiệp đối với chúng ta, cô chú đã tổ chức chuyên đề hướng nghiệp cho tụi con, để các con hiểu rõ tầm quan trọng của khám phá đam mê, những gì bản thân mình giỏi và lấy nghề nghiệp làm lẽ sống. Con cảm thấy thật biết ơn cô chú từ Vicaris cũng như công ty GAIA đã dành thời gian và công sức để soạn nên một chuyên đề chi tiết, hướng tụi con đến đam mê của mình. Xuyên suốt buổi chuyên đề là những trò chơi câu đố nhẹ nhàng, và thông qua đó giúp tụi con hiểu rõ bản thân mình hơn. Thật tuyệt khi có người ở bên cạnh, dành tình thương và hướng các con đến những điều tốt nhất, đó là các cô chú, các cô chú luôn yêu thương và chỉ dẫn tụi con từng li một, giúp tụi con tìm hiểu và khám phá ra giấc mơ, đam mê của chính mình. Cuối lời, con xin một lần nữa cảm ơn mọi người vì đã dành công sức để soạn chuyên đề và chia sẻ kinh nghiệm, quan tâm hướng dẫn tụi con, chúc cô chú có một ngày tốt lành!
    Thanh An.
  • 2022 – Chương trình “TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI” Số 1 – Trần Thanh Thiên

    2022 – Chương trình “TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI” Số 1 – Trần Thanh Thiên

    Đề bài: Chia sẻ cảm nhận/ góc nhìn của bạn về chủ đề “Con mắt của mình lắm khi sai” – Trích Như mây thong dong – Tác giả Lưu Đình Long
    BÀI CẢM NHẬN:
    Trong cuộc sống này ai cũng có những sai lầm khiến ta phải hối hận. Nhưng chúng ta không cứ mãi chìm trong hối hận bởi sẽ khiến bản thân bị chi phối và những cảm xúc đó sẽ làm tâm lý trở nên nặng nề, u uất và trở thành rào cản khiến bạn không dám bước về phía trước. Dẫu biết vượt qua cảm giác hối hận là điều không hề dễ dàng, song chúng ta cần nhận thức được một điều: Hối hận là cách để chúng ta đánh giá bản thân và những việc xảy ra xung quanh để có thêm bài học quý giá và từ đó hoàn thiện và xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn.
    Bước đầu tiên để bạn vượt qua cảm giác hối hận là chấp nhận được sự thật và biết rằng mọi thứ rồi sẽ trôi qua dù cuộc sống đang rất tồi tệ. Bạn không phải là người duy nhất có cảm giác hối hận về những hiểu lầm. Vì vậy, hãy chia sẻ với mọi người để lắng nghe câu chuyện của họ và soi chiếu với bản thân. Ngoài ra, những người đã có kinh nghiệm sẽ giúp bạn đưa ra những lời khuyên để vượt qua dễ dàng hơn. Giải tỏa cảm xúc kịp thời là cách hiệu quả để bạn vượt qua cảm giác hối hận, để có thể bình tĩnh lại và biết cân bằng lại cuộc sống. Đồng thời nhìn nhận mọi thứ một cách đúng đắn hơn.
    Việc xem xét lại vấn đề cũng giúp bạn có thêm kinh nghiệm và kỹ năng sống để tránh khỏi những việc tương tự có thể xảy ra trong tương lai. Đón nhận mọi thứ một cách nhẹ nhàng sẽ giúp bạn dễ dàng vượt qua cảm giác đó và xây dựng cuộc sống theo chiều hướng tích cực hơn.
    Đề bài: Chia sẻ cảm nhận/ góc nhìn của bạn về chủ đề “Thanh xuân hữu hạn” – Tác giả Thích Nữ Nhuận Bình
    Link truy cập bài viết “Thanh xuân hữu hạn”: https://docs.google.com/…/1p5vR9doDRo…/edit…
    Cô gái nhỏ với lời văn ngọt ngào trong trẻo
    BÀI CẢM NHẬN:
    Thanh xuân là tuổi trẻ, là sức trẻ của khoảng thời gian tươi đẹp. Ai cũng thấy thanh xuân sẽ chẳng bao giờ là vĩnh viễn mà khi đó chính là quãng thời gian đẹp nhất. Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, vừa nhanh, vừa mạnh mẽ, sục sôi như sức sống tuổi trẻ. Thanh xuân chính là khoảng thời gian tuyệt vời nhất, đáng quý nhất đối với mỗi người, ai ai cũng ao ước một tấm vé về với những năm tháng ấy dù cho đã có những sai lầm và có những vấp ngã.
    Thanh xuân không phải là thời gian mà là bề dày cảm xúc của con người. Thanh xuân là cả một bầu trời của tuổi trẻ với những nông nổi, bộc trực cùng tình yêu, tình bạn đầy ngây ngô, trong sáng. Đó là những gì mà ta hình dung ngay khi nghe tới cụm từ “Thanh xuân”.
    Ai cũng có một quãng thời gian đẹp đẽ với tuổi trẻ, với những chuyến phiêu lưu, những thay đổi của cảm xúc, yêu ghét giận hờn trong các mối quan hệ. Ai mà lại không muốn bản thân trẻ mãi, luôn vô ưu, mãi vô tư,… Nhưng điều đó là không thể. Thanh xuân vội vã sẽ không vì chúng ta mà dừng lại nên chúng ta hãy tiếp tục bước đi, đừng dừng lại vì bản thân sẽ hối hận. Hối hận khi dừng lại trước những khó khăn, khi không dám đối mặt với những thử thách, hối hận vì mất đi những bài học kinh nghiệm, hành trang vào đời, những thứ quý báu và vô giá.
    Thanh xuân là những năm tháng bồng bột của tuổi trẻ, của những trải nghiệm và những vấp ngã, là những vết thương đầy mình. Đó là cái giá của sự trưởng thành, thanh xuân không chỉ là tuổi trẻ, còn là những năm tháng trưởng thành. Sống giữa những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ ấy, ta vẫn nhặt nhạnh từng chút một sự khát khao, ước vọng để xây dựng nên cuộc sống của riêng mình.
    Chúng ta hãy lắng nghe lòng mình hơn, cuộc sống vốn ngắn ngủi thì thanh xuân của mình cũng trôi mau theo thời gian và sẽ không vì ta mà dừng lại. Hãy sống hết mình với tuổi trẻ là điều mà chúng ta cần nhìn nhận để không phí hoài thanh xuân.
    Hãy để những kỉ niệm đẹp, những bài học kinh nghiệm lấp đầy tuổi xuân ấy. Cuộc sống, tuổi trẻ là sự phát triển bản thân cả về thể chất lẫn tinh thần nên sai lầm là điều không tránh khỏi. Nếu không có sai lầm chắc rằng cuộc sống sẽ tẻ nhạt đến nhường nào. Sẽ không ai trách bạn vì những nông nổi của tuổi trẻ nếu bạn biết chịu trách nhiệm với những việc mình làm với xã hội. Nếu có vấp ngã thì đó cũng là bài học của cuộc đời. Chông gai trước mặt bạn hay bước qua để đến với thành công.
    Thanh Thiên
  • Thông báo: Chương trình TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI – chia sẻ cảm nhận về bài học cuộc sống

    Thông báo: Chương trình TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI – chia sẻ cảm nhận về bài học cuộc sống

    Gửi đến gia đình Vicaris thân thương,
    Trong đời sống, đôi lúc ta đã quá hối hả, bận rộn với những mối lo toan, và vì thế nên đôi lúc đã vô tình lướt qua những điều bình dị lạ thường, những áng mây trôi, hay những tán lá xanh còn đọng sương sớm, ánh trăng yên tĩnh trên cao đang chiếu rọi con đường mà có lẽ trong chúng ta đã hời hợt không đoái hoài đến rất nhiều lần rồi. Có lẽ cần phải có một khoảng thời gian để mỗi người trong chúng ta được thời giờ để cảm nhận về những thứ tưởng chừng như bình thường ấy, để chúng ta có thể nhận ra và trân trọng từng điều nhỏ nhặt tồn tại trong cuộc sống này đều có ý nghĩa, chúng đều góp phần tô điểm màu sắc cho cuộc sống hằng ngày của ta đấy. Và sâu trong thâm tâm của ta sẽ từng bước từng bước chậm lại để nuôi dưỡng cho hạt giống nhỏ trong tâm hồn, để tích trữ nguồn năng lượng để tiếp tục trên cuộc đời muôn vàn nhiệm màu này.
    Để tiếp nối chuyến hành trình yêu thương và sẻ chia những điều ý nghĩa, Ban Giáo dục Vicaris triển khai chương trình “TRỒNG MỘT NỤ CƯỜI” hướng tới đối tượng là các con trong mái nhà Vicaris (ở nhiều lứa tuổi khác nhau từ cấp 2 cho đến đại học), với sự đồng hành là góp mặt quý báu của hai cố vấn thật dễ thương là sư cô Thích nữ Nhuận Bình và nhà văn Lưu Đình Long.

    🌻NỘI DUNG:
    Chúng ta sẽ cùng nhau bắt đầu chuyến hành trình nhiệm màu này, để “Trồng một nụ cười” – tưới tẩm những chất liệu hiểu biết và yêu thương cho mảnh tâm thơ. Có lẽ phương thức sẽ không gì khó khăn đâu, chỉ bằng những mẩu truyện nhỏ, những lời văn nằm yên trong trang sách cũng có thể chứa đựng vô vàn những điều thú vị và ấm áp đủ để vun bồi những hạt giống tâm hồn. Các con thân thương trong đại gia đình Vicaris biết không, từng trang sách được các cô, chú chọn lọc không chỉ dừng lại ở việc chia sẻ những câu chuyện, những bài học ý nghĩa mà còn là sự trân trọng, yêu thương đối với các con, với mong muốn và hi vọng nâng niu những đoá hoa, nụ cười trẻ thơ thanh thuần trong các con.

    🌻HÌNH THỨC:
    Với thời gian cách một tuần một bài học, các con sẽ đọc hoặc nghe audio sau đó viết lại cảm nhận hay là góc nhìn của mình về một vấn đề mà tác giả nên ra (từ 100 – 300 chữ) gửi về lại cho các cô chú trong Ban Giáo dục Vicaris thông qua Googole Classrom.
    Qua đó, các con sẽ hình thành thói quen viết lách và nhìn nhận, học hỏi những điều tốt lành cùng gia đình Vicaris. Cô chú mong rằng các con sẽ cùng với cô chú viết nên những câu chuyện ấm áp và lan toả tình yêu đến với cuộc sống này, các con nhé.

    Trân trọng.
    Ban Giáo dục Vicaris
    …………………………………………
    🌻Đôi nét về hai vị cố vấn:

  • Chương trình Kỹ năng sống chuyên đề Định hướng nghề nghiệp cho nhóm trẻ gia đình Vicaris

    Chương trình Kỹ năng sống chuyên đề Định hướng nghề nghiệp cho nhóm trẻ gia đình Vicaris

    Vừa qua, tối ngày 26/03 tổ chức Bảo trợ giáo dục Vicaris đã có những phút giây quý báu bên nhau trong chương trình kỹ năng sống trực tuyến với chuyên đề Định hướng nghề nghiệp. Chương trình có sự tham dự của Sư chú Trung Nhuận trưởng Ban giáo dục Vicaris miền Nam cùng với các thành viên Ban giáo dục; đại diện Công ty cổ phần phát triển giáo dục quốc tế GAIA có chuyên viên Nguyễn Viết Vũ và với sự tham gia của 13 em hiện đang là học sinh cấp 2, 3 và đại học từ nhiều tỉnh thành mà Vicaris đang thực hiện bảo trợ giáo dục dài hạn.

    Thông qua 2 bài trắc nghiệm tính cách MBTI, Trí thông minh nổi trội và phương pháp phân tích SWOT với hơn 2h30 phút, dưới sự hướng dẫn của chuyên viên Viết Vũ các em đã được phân tích đầy đủ, rõ ràng về kết quả khuynh hướng tính cách và đặc điểm trí thông minh nổi trội của bản thân, qua đó các em đã phần nào hiểu hơn về bản thân mình và có sự định hướng phù hợp để nuôi dưỡng hạt giống hiểu biết và yêu thương. Chương trình có các hoạt động giải trí thông qua video và hình ảnh sinh động mang lại bầu không khí sôi nổi và cùng tương tác với nhau một cách cởi mở. Qua những bài chia sẻ vô cùng tâm huyết của chuyên viên Viết Vũ phần nào đã mang đến cho các em khám phá bản thận, phát họa được bức tranh chi tiết về ước mơ của mình, phương pháp để đạt được ước mơ phù hợp với thế mạnh của mình.

    Cùng với đó, các em luôn có quyền lợi được đề xuất, chia sẻ các thành viên luôn sẵn sàng để lắng nghe và giải đáp một cách tận tình với những lời dạy sâu sắc nhưng cũng rất đỗi mộc mạc đến từ các thành viên như Sư chú Trung Nhuận và chị Cát Anh.

    Và với hồi kết của một chặng đường ngắn này, tin chắc đã có thể mang đến không chỉ riêng các em dưới mái nhà Vicaris những kiến thức, kỹ năng quý báu mà còn là sự chia sẻ đến với cộng đồng những ai dành sự quan tâm và tình yêu thương cho Vicaris nói chung và các em nhỏ nói riêng.

    Xin được tri ân và dành lời cảm ơn sâu sắc đến ban tổ chức, các thành viên Vicaris, các em nhỏ thân thương, cùng Ban giám đốc công ty GAIA đã đồng hành cùng Vicaris trên hành trình “Để có một tương lai” cho em.

    Băng Tâm

    Dưới đây là kết quả trắc nghiệm Trí thông minh nổi trội và tính cách MBTI các con đã thực hiện:

    https://drive.google.com/drive/folders/1LZCDzOzuaX-L-fUay5h50cYh2jUllQEM?usp=sharing

    (Hình ảnh bài tập “Em trong tương lai” của các em)

     

  • THÔNG BÁO: Chương trình Kỹ năng sống trực tuyến dành cho HSSV 12 – 22 tuổi

    THÔNG BÁO: Chương trình Kỹ năng sống trực tuyến dành cho HSSV 12 – 22 tuổi

    Chủ đề: ĐỂ CÓ MỘT TƯƠNG LAI
    Các con thương mến,
    Vừa qua các con đã được thực hiện hai bài trắc nghiệm Trí thông minh nổi trội và tính cách MBTI do các cô chú Ban Giáo dục Vicaris tổ chức. Nhằm giúp các con hiểu rõ về kết quả của mình và hướng dẫn, định hướng phương cách nuôi lớn hạt giống Hiểu biết và yêu thương phù hợp với các con, chúng mình sẽ có một chương trình kỹ năng sống trực tuyến được sự hướng dẫn của các cô chú chuyên viên thuộc Công ty Cổ phần Phát triển Giáo dục quốc tế GAIA.
    Chương trình dành cho các con trong gia đình Vicaris và các phụ huynh có mong muốn tìm hiểu thêm kiến thức nuôi dạy con.
    Thời gian: 19 – 21h30 | thứ 7 – ngày 26/03/2022
    Tham gia trên ứng dụng Zoom:
    ID: 476 268 6575 – Passcode: vicaris
    hoặc truy cập vào link để tham gia
    https://zoom.us/j/4762686575
    Được trực trực tiếp trên Fb: Vicaris- Nurture Children’s Dreams
    Dưới đây là kết quả trắc nghiệm Trí thông minh nổi trội và tính cách MBTI các con đã thực hiện:
    https://drive.google.com/…/1LZCDzOzuaX-L…
    Các con nhận được thông báo này, có trách nhiệm trả lời thông báo trong bài viết này tại Group Fb: Gia đình Vicaris
    Hẹn gặp các con.
    Sư chú Trung Nhuận
  • Đồng hành cùng em đến trường – chào đón cháu Thanh An đến với gia đình Vicaris

    Đồng hành cùng em đến trường – chào đón cháu Thanh An đến với gia đình Vicaris

    Cháu Thanh An sinh ra và lớn lên trên mảnh đất miền sông nước trù phú, ngôi nhà nhỏ của em nằm bên ven sông, nên từ thuở ầu ơ bên lời ru của mẹ là dập dềnh sóng nước, là tiếng xuồng ghe xuôi ngược, Sông cho nước tưới tẩm mùa màng cây trái sum suê, cho tôm cá đầy ắp, sông hiền hòa và gắn bó thân thiết với đời sống người miền Tây.

    Gia đình Thanh An có 6 người gồm: ba, mẹ, bà nội 91 tuổi, 2 cô đã tuổi 70 và em cùng chung sống. Dù điều kiện gia đình cũng chỉ đủ cho cái ăn, cái mặt, em vẫn luôn lạc quan, yêu đời trong tình thương của cha, hơi ấm của mẹ. Thế rồi bỗng một ngày 4 năm trước, đứa trẻ 10 tuổi đứng lặng, sững sờ nhìn căn nhà nhỏ của mình từ từ chìm xuống lòng sông, nước cuốn trôi đồ đạt, trôi cả bao ước mơ của mẹ là tích góp để có một căn nhà vững vàng, khang trang hơn. Sau đó, cố gạt đi những giọt nước mắt, vượt qua sự trêu ngơi của số phận, gia đình em cố gắng dựng lại căn nhà tôn để có cái che nắng mưa và mở một quán bán nước bên bến phà, ba thì chạy xe ôm, đời sống cũng từ đó mà dần hồi phục.
    Hôm nay, chúng tôi về trên mảnh đất dừa ngọt sông dài Bến Tre, đứng trên cồn Phú Đa, nhìn ra dòng sông Cổ Chiên, khung cảnh đỗi êm đềm và mềm mại những cánh cò trắng bay, những đám đám lục bình trôi lặng lẽ, bát ngát thiên nhiên, khí hậu nơi đây được đất Mẹ ưu ái, chính vì thế mà con người cũng theo đó mà sống cởi mở, tình cảm. Chị Hương cũng vậy, trò chuyện với chị chúng tôi cảm nhận được sự chất phát, thiện lương từ chị, bởi dù khó khăn nhưng chị vẫn luôn chia sẻ, giúp đỡ mọi người trong tâm niệm “lá rách đùm lá tả tơi”, vì vậy bà con xóm làng ai cũng quý, cũng thương. Chị dẫn chúng tôi ra ven sông chỉ về phía bãi xa, nơi mảng đất bị sạt lở mới vừa, chị nói:
    “Chổ đó là căn nhà được dựng lại sau khi bị sập 4 năm trước, 2 năm trước sập và ngập một lần nữa, đến tháng 8 rồi lại bị sạt lỡ hết xuống sông. Lúc đó là 7h tối, khi đang ngồi trong nhà thì thấy nhà sập xuống từ từ, biết là đang sập nguy hiểm nên cả gia đình cố gắng mang một số thứ quan trọng ra còn lại chìm hết xuống cả.”
    Nghe chị nói mà lòng tôi thắt lại, dù được nghe kể từ trước sự việc, tôi vẫn không kìm lại được cảm xúc khi đang đứng nơi đây, có lẽ vào cái đêm nghiệt ngã đó cháu Thanh An cũng đang đứng chổ chúng tôi đứng và một lần nữa nhìn căn nhà nhỏ của mình trôi theo dòng nước. Liệu rằng em có khóc không nhưng nước mắt tôi đã chảy, trong màn đêm tối, những bước chân run rẩy, hụt hẫn em phải qua nhà bạn để ở nhờ. Tôi tự hỏi đất Mẹ có thương em, thương gia đình em không? Hay do bàn tay ai làm nên nỗi?
    Sau sự việc này, chúng tôi biết đến hoàn cảnh của em mà quyết định xem xét bảo trợ giáo dục cho em học tập, sang sẽ phần nào gánh nặng cho gia đình. Ngồi trò chuyện, chị Hương hào hứng kể cho chúng tôi về tuổi thơ và học tập của em. Em luôn đạt thành tích học sinh xuất sắc suốt 8 năm học, từ lớp 3 em đã yêu thích học tiếng Anh nên chị cho học thêm đến bây giờ đã rất thành thạo, từ nhỏ ai cũng khen không những hát hay mà còn múa đẹp. Sâu trong ánh mắt của chị là niềm tự hào, niềm hy vọng vào đứa con duy nhất, là động lực vô vàn để chị vượt qua những đau thương, mất mát.
    Giờ đây, nhờ sự giúp đỡ của bà con, xóm làng, em đã có căn nhà gạch kiên cố và hơn nữa đã trở thành một thành viên nhỏ trong gia đình Vicaris với bàn tay nắm chặt, đồng hành, có mặt bên em trên nẻo đường phía trước. Nơi đây đầy ắp tình thương của các cô chú đến từ 3 miền đất nước, của những người bạn phương xa cùng chung một ước mơ về một cuộc sống hạnh phúc và thiện lành cho mai sau.
    Vicaris tin rằng, tâm hồn trẻ thơ là mảnh đất đất màu mỡ, nguyên sơ nhất để gieo trồng hạt giống của niềm tin, tưới tẩm và vun bón bằng sự ân cần nâng đỡ và hoa trái ấy chính là sự hiểu biết và yêu thương đích thực.
    Chúng tôi và bạn nữa hãy cùng nhau chung tay nuôi dưỡng ước mơ trẻ thơ.
    Vicaris, 8/01/2022
    Trung Nhuận
  • NGÀY NÀO CÒN ĐI NHẶT RÁC, GIỜ CÔ BÉ NÀY CÓ CUỘC SỐNG KHIẾN AI CŨNG GHEN TỊ

    NGÀY NÀO CÒN ĐI NHẶT RÁC, GIỜ CÔ BÉ NÀY CÓ CUỘC SỐNG KHIẾN AI CŨNG GHEN TỊ

    NGÀY NÀO CÒN ĐI NHẶT RÁC, GIỜ CÔ BÉ NÀY CÓ CUỘC SỐNG KHIẾN AI CŨNG GHEN TỊ
    Nhiều người vẫn nói rằng, đại học không phải cánh cửa duy nhất dẫn đến thành công. Bởi người ta có thể làm giàu bằng nhiều nghề nghiệp và chỉ cần giỏi một nghề thì không lo chết đói.
    Tuy nhiên, không ai có thể phủ nhận được tầm quan trọng của tri thức! Học vấn có thể không phải con đường duy nhất nhưng chắc chắn: Nó là con đường bền vững nhất, và ngắn nhất dẫn đến thịnh vượng. Câu chuyện của Sophy Ron – cô bé nhặt rác ở Campuchia chính là minh chứng rõ nhất cho điều này.
    Từ một bé gái không biết chữ, Sophy đã vươn lên trong cuộc sống, đổi đời ngoạn mục và còn nhận được học bổng của Đại học Melbourne, Úc. Từ nơi tăm tối, Sophy đã “rũ bùn”, vươn đến một tương lai tươi sáng.
    Sophy Ron sinh ra tại Phnom Penh, Campuchia trong một gia đình nghèo khó. Cả gia đình cô bé có 8 người, thường xuyên phải sống lang bạt, nay đây mai đó. Từng có lần, Sophy và gia đình phải chen chúc trong một chiếc lều rách nát, ngay cạnh bãi rác hôi thối. Có những ngày mưa to, nước tràn vào lều nhưng cả nhà chẳng biết làm gì ngoài nằm ngủ trong cảnh ướt sũng.
    Ngay từ nhỏ, Sophy đã phải dậy sớm, đi nhặt rác đến tối mịt để phụ giúp gia đình. Bãi rác nơi cô bé này “làm việc” chính là bãi Steung Meanchey – bãi rác lớn nhất Đông Nam Á, được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Ở bãi rác này, những đứa trẻ sẽ phải lội qua hàng tá lớp rác gồm chất thải bệnh viện, thức ăn thối rữa,… để nhặt nhạnh.
    Không khí bao phủ bởi làn khói cay nồng và hôi thối. Từng có lần, Sophy suýt chết khi bị một chiếc xe tải chở rác lao tới. Nếu không có người chạy đến kéo ra kịp, cô bé đã bị bánh xe nghiến phải.
    Mỗi ngày nhặt rác, Sophy kiếm được 50 cent (khoảng 11.000 VNĐ). Số tiền này tuy nhỏ nhưng có thể phụ giúp gia đình em mua gạo. Nếu hôm nào không kiếm đủ tiền, thức ăn của Sophy sẽ là hoa quả, thức ăn thừa bới lên từ đống rác. Có thứ đã thối rữa và bị ruồi bu đen kịt.
    Cả tuổi thơ của Sophy Ron không hề có manh áo mới. Em chỉ có đúng một bộ quần áo bẩn thỉu, rách lỗ chỗ, được tìm thấy trong bãi rác cạnh nhà. Tiền ăn đã chẳng có nên tất nhiên, Sophy và những người anh chị em của mình chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện được đi học.
    Tuy nhiên cuộc đời cô bé nghèo này đã thay đổi hoàn toàn nhờ một cuộc gặp gỡ định mệnh. Đó là cuộc gặp gỡ với Scott Neeson – nhân viên của Quỹ trẻ em Campuchia (CCF) – tổ chức phi lợi nhuận chuyên giúp đỡ trẻ em nghèo học hành và phát triển tài năng.
    Rời xa gia đình, chuyển đến Úc và trở thành sinh viên Đại học Melbourne
    Năm 11 tuổi, khi Sophy đang nhặt rác thì gặp được Scott Neeson. Cô bé lúc ấy đội một chiếc mũ len đỏ, trên vai là một bao rác lớn. Thấy máy ảnh, Sophy cười rạng rỡ, nụ cười hồn nhiên và ngây thơ dù hoàn cảnh sống cơ cực.
    “Cháu có muốn đến trường và học Tiếng Anh không?”, Scott hỏi. Không biết Tiếng Anh là gì nhưng Sophy khao khát được đi học và lập tức đồng ý với đề nghị của Scott. Bố mẹ của Sophy, những người chưa học hết lớp 2 cũng hoàn toàn ủng hộ con gái. Dù việc đó có nghĩa, Sophy sẽ phải rời xa gia đình và chuyển đến Úc để học tập.
    Tại đất nước mới, Sophy đã vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu để hoàn thành xuất sắc cấp học phổ thông. Nhờ thành tích học tập tốt, Sophy nhận được học bổng toàn phần tại trường Cao đẳng Trinity. Đây là trường cao đẳng nội trú liên kết với Đại học Melbourne danh giá từ năm 1876.
    Sau hai năm học cao đẳng, Sophy tốt nghiệp thủ khoa và vinh dự được nhà trường chọn đọc bài diễn văn trong buổi lễ tốt nghiệp. Không chỉ vậy, cô gái trẻ tiếp tục nhận được một suất học bổng toàn phần tại Đại học Melbourne. Tại Campuchia, gia đình của Sophy không còn đi nhặt rác nữa mà chuyển về một vùng quê yên bình sinh sống. Các anh chị em của cô cũng được đến trường.
    Được biết, Sophy dự định sau khi hoàn thành việc học sẽ trở về Campuchia để làm công việc kinh doanh.
    _______________
    Theo: Pháp luật và bạn đọc
  • Cậu bé mồ côi gốc Việt làm nên điều kỳ diệu tại nước Đức

    Cậu bé mồ côi gốc Việt làm nên điều kỳ diệu tại nước Đức

    Từ một cậu bé mồ côi, Philipp Roesler – một người Đức gốc Việt – đã vượt qua số phận nghiệt ngã để trở thành Phó Thủ tướng Cộng hòa Liên bang Đức, viết nên “câu chuyện cổ tích” trong thời hiện đại. Câu chuyện vượt lên số phận rất đặc biệt của ông không chỉ là hiện tượng hiếm hoi trong thế giới, mà còn là niềm tự hào lớn lao cho người Việt Nam cả trong và ngoài nước, bởi cho đến thời điểm này, ông là người gốc Việt đầu tiên, trẻ nhất từng nắm giữ địa vị cao nhất trong bộ máy quyền lực ở nước ngoài.

    Ba lần về Việt Nam

    Chúng tôi gặp Philipp Roesler khi ông trở lại Việt Nam trong vai trò Giám đốc điều hành Diễn đàn kinh tế thế giới (WEF) và tham dự hội thảo “Vai trò doanh nghiệp trong nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia trong hội nhập quốc tế” trong khuôn khổ chương trình hợp tác giữa Việt Nam và WEF, do Bộ Ngoại giao phối hợp với Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam tổ chức tại Hà Nội ngày 28/11/2014. Đây cũng là lần thứ 3 ông trở về Việt Nam – nơi ông đã sinh ra và luôn xem là một phần máu thịt trong cuộc đời mình.

     

    Chân dung Philipp Roesler.

    Tiến sỹ Philipp Roesler sinh ngày 24/2/1973 tại Khánh Hưng, Ba Xuyên (nay là tỉnh Sóc Trăng), không rõ cha mẹ, họ tên gốc và được nuôi trong một viện mồ côi công giáo, do các nữ tu Dòng Chúa Quan Phòng Portieux coi sóc. Cha nuôi là một người lính trong quân đội Đức. Trong thời gian đào tạo phi công lái máy bay lên thẳng ở Mỹ hồi những năm 1970, ông đã quen với một đồng nghiệp người Việt.

    Qua người bạn này, ông được biết sự cùng khổ mà chiến tranh gây ra cho Việt Nam, nơi có rất nhiều trẻ mồ côi. Đó chính là lý do mà năm 1973, với sự giúp sức của người bạn này, ông quyết định sang Việt Nam và nhận Philipp Roesler làm con nuôi, khi cậu bé vừa tròn 9 tháng tuổi. Với tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ nuôi, Philipp Roesler đã trưởng thành trong môi trường sống và giáo dục như một người Đức chính cống.

    Sau khi theo học y tại Trường Y khoa Hannover, tiếp đó là bệnh viện của lực lượng quốc phòng liên bang ở Hamburg, năm 2002, Philipp Roesler lấy bằng Tiến sĩ Y khoa. Năm 19 tuổi, Philipp Roesler đã gia nhập đảng Dân chủ tự do (FDP), nhưng ông chỉ thực sự chuyên chú vào sự nghiệp chính trị và thăng tiến rất nhanh là vào những năm 2000. Sở hữu một trí tuệ thông minh, sắc sảo, biệt tài diễn thuyết, hòa nhã và khéo léo trong ứng  xử…, Philipp Roesler đã lần lượt lập nhiều kỷ lục trên chính trường Đức khi trở thành Bộ trưởng Bộ Y tế trẻ nhất (năm 2009), Bộ trưởng Bộ Kinh tế và Công nghệ trẻ nhất (năm 2010), Chủ tịch đảng trẻ nhất, Phó Thủ tướng trẻ nhất (năm 2011) và là người gốc nước ngoài đầu tiên tại Đức nắm giữ cương vị này. Sau khi thôi giữ chức Phó Thủ tướng Đức vào năm 2013, Philipp Roesler trúng cử vào vị trí Giám đốc điều hành Diễn đàn kinh tế thế giới (WEF).

    Năm 2006, Philipp Roesler cùng phu nhân trở về Việt Nam – nơi ông đã được sinh ra. Đây cũng là lần đầu tiên ông tìm về nơi chôn nhau cắt rốn của mình, với tư cách của người con xa quê sau những năm dài biền biệt. Ông cùng vợ đã đi qua nhiều vùng đất khác nhau trên dải đất hình chữ S, nhưng không đến Khánh Hưng để tìm lại trại trẻ mồ côi vì đã nhiều lần ông tìm kiếm trên bản đồ nhưng không thấy có địa danh này.

    May mắn đến với ông khi tham quan Dinh Độc Lập (TP Hồ Chí Minh), tình cờ tìm thấy một bản đồ cũ của Mỹ có ghi địa danh đó, Khánh Hưng đã được đổi tên sau ngày Việt Nam thống nhất, thuộc tỉnh Sóc Trăng ngày nay. Và sau chuyến đi này, ông đã nối lại được liên lạc với sơ Mary Marthe, người đã chăm sóc ông trong những năm tháng đầu đời ở Khánh Hưng qua email của một người bạn.

    Nhớ lại những cảm xúc trong lần đầu tiên trở về Việt Nam, Philipp Roesler chia sẻ rằng, điều khiến ông cảm thấy thú vị là những người ông tiếp xúc đều cho rằng, ông không sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, mà là Việt kiều Mỹ về thăm quê. Chính cách nghĩ này khiến quê hương trong ông trở nên thân thương và gần gũi hơn, dẫu những ký ức về nơi này tưởng như đã trở nên xa xôi với một cậu bé ra đi khi mới tròn 9 tháng tuổi.

    Kể về người cha nuôi là quân nhân của mình, Philipp Roesler hồi tưởng: “Khi tôi bốn hay năm tuổi, ba tôi đặt tôi trước gương cùng ông ấy. Ông nói: “Hãy nhìn con, rồi nhìn ba, con với ba khác nhau. Nhưng dù cho điều gì xảy ra, hay người ta nói cái gì, thì ba vẫn luôn là ba của con”.

    Cũng theo hồi tưởng của Philipp Roesler: “Trong thời gian làm phi công cho quân lực Đức, cha tôi đã gặp nhiều người Việt Nam. Trong những năm 1970, ông thường sang Mỹ và gặp những người Việt Nam được tập huấn ở đây. Chiến tranh Việt Nam đã ảnh hưởng nhiều đến ông, cũng như đa số những người thuộc thế hệ này. Lúc đó ông chỉ có hai lựa chọn, hoặc xuống đường biểu tình phản đối, hoặc giúp đỡ một cách thiết thực nhất. Ông đã chọn cách thứ hai, nhận một đứa con nuôi Việt Nam – đó là tôi”.

    Năm 2012, Philipp Roesler trở lại Việt Nam lần thứ 2 trong vai trò Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Kinh tế và Công nghệ Đức, nhằm thúc đẩy hợp tác kinh tế giữa hai nước. Trong lần trở về này, Philipp Roesler đã được Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế Quốc dân Việt Nam trao bằng Tiến sỹ danh dự, thể hiện sự ghi nhận và đánh giá cao của nhà trường đối với những đóng góp trực tiếp, thiết thực và hiệu quả của Philipp Roesler đối với ngành Giáo dục và đất nước Việt Nam.

    Và tháng 11/2014 là lần thứ 3 Philipp Roesler trở lại Việt Nam với vai trò Giám đốc Diễn đàn kinh tế thế giới. Trong chuyến thăm lần này, Philipp Roesler đã có cuộc gặp với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh.

    Tương lai của đất nước phụ thuộc vào giới trẻ

    Chia sẻ với PV Báo Công an nhân dân về những đổi thay của đất nước, con người Việt Nam sau 3 lần trở về quê hương, Philipp Roesler cho rằng, người dân Việt Nam có thể tự hào về tất cả những gì đã đạt được trong 30 năm qua. Nền kinh tế đã phát triển mạnh mẽ, với GDP tăng trưởng gấp đôi và hiện Việt Nam là một trong những nền kinh tế mạnh nhất ASEAN. Nếu có thể gia tăng năng lực cạnh tranh trong 30 năm tới, Việt Nam sẽ đạt được nhiều thành công hơn nữa.

     

    Ông Philipp Roesler gặp gỡ Chủ tịch VCCI và báo chí bên lề hội thảo.

    Việt Nam đã có ý tưởng và nhân lực trong tay, điều cần làm là phải nâng cao năng lực cạnh tranh để phát huy tối đa những tiềm năng vốn có. Để thúc đẩy kinh tế thì doanh nghiệp cần đóng vai trò chủ động, kể cả lúc khó khăn, doanh nghiệp cần phải tự bơi bằng sức của mình. Đặc biệt, doanh nghiệp vừa và nhỏ sẽ quyết định sự đi lên của nền kinh tế trong giai đoạn hiện nay.

    Cũng theo Philipp Roesler, những người trẻ Việt Nam thực sự rất tài năng, sáng tạo và đầy nhiệt huyết. Họ làm việc hết sức chăm chỉ và có rất nhiều trong số đó nuôi khát vọng trở thành những doanh nhân. Do đó, điều cần làm là trao cho thế hệ trẻ cơ hội với một môi trường tốt, cũng như xây dựng hệ thống giáo dục hoàn thiện hơn.

    “Tôi rất vui khi ở Việt Nam, các bạn trẻ suy nghĩ về học hành, coi trọng giáo dục và say mê học tập. Phẩm chất này khiến tôi rất ấn tượng và tự hào, vì nó không chỉ đúng với người Việt Nam tại đây, mà còn đúng với người Việt Nam sống 2, 3 thế hệ tại Đức. Theo kinh nghiệm của bản thân tôi, trong chiến lược giáo dục, bên cạnh giáo dục cơ bản, giáo dục chuyên sâu, giáo dục sau đại học cũng đóng vai trò rất quan trọng, bởi đây là nền tảng để có những doanh nghiệp thành công trong tương lai. Điều này càng quan trọng hơn khi Việt Nam là một quốc gia có dân số trẻ và tương lai phụ thuộc nhiều vào thế hệ thanh niên” – Philipp Roesler chia sẻ.

    Cũng theo ông Philipp Roesler, Diễn đàn kinh tế thế giới Davos diễn ra tại Thụy Sĩ vào tháng 1/2015 sẽ là cơ hội rất tốt để giới thiệu về Việt Nam với các doanh nghiệp lớn trên thế giới. Và với vai trò là Giám đốc VEF, ông sẽ làm tất cả những gì có thể cho Việt Nam.

    “Sau chuyến đi này, tất nhiên tôi sẽ quay lại Việt Nam, có thể là tháng 7 năm sau cùng với cả gia đình, gồm vợ và các con gái của tôi. Chúng tôi có 2 con gái sinh đôi và chúng luôn thắc mắc tại sao trông mình lại khác với những người Đức như vậy. Chúng tôi sẽ quay lại Hà Nội và còn có thể tổ chức một chuyến đi xuyên Việt để giải thích cho các con về cội nguồn, gốc gác dòng máu Việt trong mình” – ông Philipp Roesler cho biết.

    Để thúc đẩy kinh tế thì doanh nghiệp cần đóng vai trò chủ động, kể cả lúc khó khăn, doanh nghiệp cần phải tự bơi bằng sức của mình. Đặc biệt, doanh nghiệp vừa và nhỏ sẽ quyết định sự đi lên của nền kinh tế trong giai đoạn hiện nay.
    Huyền Thanh
    “Nguồn: https://cand.com.vn/Quoc-te/TeT-Cau-be-mo-coi-goc-Viet-lam-nen-dieu-ky-dieu-tai-nuoc-duc-i341774/”